Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 255

 

Lục Ngọc leo lên chiếc xe đạp trước, Phó Cầm Duy ngồi ngay sau yên. Bất chợt, một tay anh vòng qua ôm lấy eo cô. Cả người Lục Ngọc khẽ rùng mình như bị giật điện, giọng nói cũng vì thế mà có chút gấp gáp: “Anh… anh có thể đừng ôm em như vậy không?”

 

“Không thể!” Phó Cầm Duy thẳng thừng và đầy kiên quyết từ chối.

 

Ngồi trên xe, giữa ban ngày ban mặt mà được đường đường chính chính ôm lấy eo vợ mình, rõ ràng đây là một “phần thưởng” không nhỏ dành cho anh.

 

Phó Cầm Duy nào chỉ ôm một tay, anh còn vòng cả cánh tay còn lại vắt ngang qua người cô, siết chặt thêm chút nữa.

 

Có thể ôm trọn vợ mình vào lòng như thế này, khóe miệng Phó Cầm Duy không kìm được mà nhếch lên, lộ vẻ hài lòng.

 

Lục Ngọc đành nén cơn ngượng đỏ bừng mặt, lảo đảo đạp xe. Nhưng rồi Phó Cầm Duy vẫn không nỡ nhìn vợ mình vất vả, định bụng lên tiếng để anh thay cô đèo.

 

Lục Ngọc dường như cảm nhận được ý định của anh, không đợi anh nói, cô đã nhanh trí làm ra vẻ mệt mỏi, muốn nghỉ tay.

 

Thế là Phó Cầm Duy đổi chỗ cho Lục Ngọc, anh đảm nhiệm việc đèo cô.

  Website TruyenLau.com

Ai dè Lục Ngọc cũng cố ý “trả đũa”, cứ thế vòng tay ôm chặt lấy eo anh.

 

Bàn tay cô mềm mại không xương, mỗi khi ôm sát vào, trên trán Phó Cầm Duy lại nổi đầy gân xanh. Vốn dĩ vòng eo là nơi anh vô cùng nhạy cảm, nay lại bị người thương ôm chặt, quả thực là một màn dày vò lớn đối với anh. Đọc truyện tại TruyenLau.com

 

Thế nhưng Lục Ngọc vẫn còn đang thầm oán hờn chuyện lúc nãy anh ôm cô, còn lén sờ mó lung tung.

 

Giọng Phó Cầm Duy lúc này cũng mang theo vài phần lạnh lẽo, trầm thấp: “Nếu em không muốn ngồi đàng hoàng, anh sẽ dắt em vào rừng cây đấy!” Nguồn copy từ TruyenLau.com

 

Dù sao thì sau khi sang thu, cây cối trong rừng vẫn còn xanh tốt, hai bên đường xưa nay vắng người, vẫn luôn là chốn hò hẹn tình tự kín đáo của các đôi nam nữ thanh niên.

 

Cả người Lục Ngọc khẽ cứng lại, rồi liền ngoan ngoãn ngồi im.

 

Cô đâu phải cố ý muốn sờ mó gì, chỉ là thực sự có chút tò mò, mấy hôm nay anh ở nhà nghỉ ngơi, sao cơ bụng vẫn còn săn chắc đến thế, cô đã lén xác nhận đi xác nhận lại rất nhiều lần rồi.

 

Ai ngờ Phó Cầm Duy lại vì thế mà xấu hổ đến phát cáu.

 

Cả hai đều có chút căng thẳng, nhưng cơn gió thu quá đỗi dịu dàng, lướt nhẹ qua má khiến người ta dễ chìm vào giấc ngủ.

 

Đợi đến khi Lục Ngọc tỉnh dậy, họ đã về tới nhà, Phó Cầm Duy vừa khéo tay đắp chăn cho cô.

 

Lục Ngọc mở tròn mắt, gương mặt còn ngái ngủ mơ màng, vừa thức giấc nên đôi gò má vẫn còn ửng hồng, trông vô cùng quyến rũ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Không biết vì lý do gì, Phó Cầm Duy bất chợt chủ động ghé sát, nhẹ nhàng hôn xuống môi cô.

 

Lục Ngọc lập tức tỉnh táo hẳn, vội đẩy anh sang một bên.

 

Phó Cầm Duy bật cười nói: “Lúc nãy khi đèo em về, em đã ngủ thiếp đi rồi.” Chính anh là người đã bế cô vào phòng.

 

Vốn dĩ Phó Cầm Duy là người vô cùng đứng đắn, nhưng khi nhìn thấy Lục Ngọc, anh lại nảy sinh ý nghĩ trêu chọc, trực tiếp đặt đầu gối lên chăn.

 

Chiếc chăn bị kéo chặt, Lục Ngọc bị ép nằm xuống. Phó Cầm Duy nghiêng người đè lên, thủ thỉ: “Còn muốn giở trò nữa không?” Mối “thù” lúc nãy khiến anh suýt chút nữa không cầm cự nổi vẫn còn ghi rõ trong lòng.

 

Mặt Lục Ngọc đỏ bừng: “Em làm gì có.”

 

Ánh mắt Phó Cầm Duy sâu thẳm, trầm giọng nói: “Em có đấy chứ, em đã sờ eo anh!”

 

Bàn tay mềm mại như thế, vòng ngang eo anh, quả thực là thử thách lớn nhất đối với khả năng tự chủ của anh: “Sau này chúng ta sinh một đứa con gái đi, nhất định sẽ ngọt ngào đáng yêu giống hệt như em vậy!”

 

Lục Ngọc vừa nghe đến chuyện sinh con, liền ho khan một tiếng.

 

Quả nhiên đàn ông chẳng cần tu luyện gì trong chuyện này cả. Hồi mới kết hôn, Phó Cầm Duy vẫn còn như một lão cán bộ mẫu mực, điềm đạm.

 

Bây giờ thì ngược lại, cứ như thể một con mãnh thú vừa được thả ra khỏi lồng, bề ngoài nho nhã điềm đạm bao nhiêu, sau lưng lại hung hãn và điên cuồng bấy nhiêu.

 

Lục Ngọc vội nói: “Thôi nào, em còn phải ra ngoài lo việc đây! Anh không được theo em đâu.” Trước khi đi, cô còn phải xử lý mớ sơn trà rừng vừa hái. Miệng nói cứng rắn nhưng trong lòng yếu mềm, cô bước đi lúng túng, chân nọ xọ chân kia.

 

Lúc này, hai người họ vẫn đang ở nhà họ Phó, xung quanh có cả đại gia đình, dĩ nhiên không tiện làm gì. Vừa nghĩ tới sắp sửa được chuyển ra ngoài ở riêng, Phó Cầm Duy cũng ngập tràn mong đợi.

 

Quả nhiên, Lục Ngọc vừa bước ra sân đã bị mấy chị dâu trêu chọc. Họ thường xuyên nói những lời này để đùa cô, nhưng vừa nãy cô suýt chút nữa đã bị Phó Cầm Duy làm cho xiêu lòng, nghe vậy lại đỏ bừng mặt, tim đập thình thịch.

 

Cách làm mứt sơn trà rất đơn giản, chỉ cần bỏ đường, nước và quả vào, từ từ ngào là được!

 

Lục Ngọc vừa mới quay về, đã có người tới chuyển lời, nói trưởng thôn gọi cô tới có việc.

 

Chị ba Phó liền bảo: “Để chị ngào cho, em cứ đi đi!” Bây giờ chị ta rất hăng hái làm việc, thỉnh thoảng còn được ăn ké vài quả mứt sơn trà ngọt lịm.

 

Lục Ngọc nói: “Vậy thì vất vả cho chị ba rồi.”

 

Chị ba xua tay: “Có gì mà vất vả!”

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu