Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 307

 

Ăn uống vui vẻ

 

Bà Tiêu Thái Liên cùng mẹ Lục ngồi tâm tình chuyện nhà cửa, con cái. Còn cha Lục thì cùng anh Hai, anh Ba nhà Phó quây quần bên bàn, trải mấy ván bài giải trí.

 

Đây là lần đầu tiên hai bên thông gia quây quần dùng bữa cùng nhau kể từ khi Lục Ngọc kết hôn. Không khí thật đầm ấm và thân mật.

 

Trong nhà Lục Ngọc có sẵn mấy gói hạt dưa, mọi người mỗi người tự tay bốc một vốc, tiếng cười nói, tí tách c.ắ.n hạt dưa khiến căn phòng càng thêm rộn rã.

 

Chị Cả Lục vốn ít nói, nhưng chị Ba Phó lại là người hoạt ngôn, thích buôn chuyện. Hai chị em chụm lại với nhau, chị Ba Phó tuôn một tràng những chuyện trên trời dưới đất, đủ thứ tin tức mà chị Cả Lục đã bỏ lỡ bấy lâu nay. Quả thực, chẳng chuyện gì trong thôn mà chị Ba không tường tận.

 

Bụng của chị Cả Phó đã hơi nhô lên một chút, chị ấy có vẻ hơi không vui mà than thở: "E là cái thai này lại là một cậu ấm nữa! Vốn muốn sinh một đứa con gái, chứ trong nhà toàn là mấy thằng nhóc nghịch ngợm rồi."

 

Nếu có thể sinh một đứa con gái, ắt hẳn sẽ được cả nhà cưng chiều như vàng.

  Nguồn copy từ TruyenLau.com

Lục Ngọc tò mò hỏi: "Khi nào thì có thể nhận biết được giới tính của bé ạ?" Đối với cô mà nói, sinh con trai hay con gái đều được, chỉ là biết trước thì lúc chuẩn bị quần áo trẻ em có thể chu đáo hơn mà thôi.

 
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Thấy cô tỏ vẻ quan tâm như thế, mấy người phụ nữ lập tức vây quanh Lục Ngọc, nhao nhao hỏi chuyện.

 

Chị Hai hỏi: "Cầm Duy thích con trai hay con gái?"

  Đọc truyện tại TruyenLau.com

Lục Ngọc đáp: "Đều được cả, anh ấy đều thích."

 

Chị Ba nói: "Nếu có thể sinh một đứa con trai một đứa con gái, thì đúng là tuyệt vời nhất!"

 

Chị Hai ngồi bên cạnh trêu ghẹo: "Cô tham lam thật đấy! Một đứa còn chưa sinh, đã nghĩ đến chuyện có một cặp trai gái rồi sao."

 

Lục Ngọc mặt đỏ ửng, ngượng ngùng quay sang một bên, gói mấy chiếc há cảo. Mỗi cái há cảo chỉ nhỏ xinh bằng đầu ngón tay cái.

 

Mấy đứa trẻ con có thể ăn gọn ghẽ hai chiếc một lúc. Há cảo nhỏ nhắn, tinh xảo như vậy cũng chỉ có Lục Ngọc gói được khéo léo đến thế.

 

Cô gói được khoảng hai đĩa đầy, toàn là nhân cải trắng thơm ngon.

 

Tuyết càng rơi càng lớn, bà Tiêu Thái Liên nói: "Tuyết rơi dày hạt thế này thì tốt quá, năm sau chắc chắn mùa màng bội thu!"

 

Lục Ngọc lại hơi lo lắng, tuyết rơi lớn như vậy, sợ là đường sá sẽ bị phong tỏa, cũng không biết mọi người sẽ về nhà ra sao.

 

Rất nhanh sau đó, anh Cả Phó đã về trước, hai bàn tay đã tím tái vì lạnh cóng. May mà trong nhà có bếp lửa ấm cúng, anh phải hơ tay một lúc lâu mới dần ấm trở lại.

 

Sau đó Phó Cầm Duy cũng về.

 

Lục Ngọc lập tức vội vàng chạy tới, nắm lấy bàn tay anh. Quả nhiên lòng bàn tay anh lạnh ngắt như băng.

 

Hai giờ chiều Phó Cầm Duy đã vội vã từ trong huyện trở về. Tuyết lớn làm đường sá bị phong tỏa, xe buýt cũng đã ngừng chạy, anh phải đổi mấy chuyến xe mới về tới nhà.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thế nhưng, cũng có một tin vui nho nhỏ, đó là ngày mai anh không phải đến cơ quan.

 

Chắc là tuyết sẽ còn rơi dày hạt hơn nữa.

 

Khách khứa đã về đông đủ, mọi người tề tựu quanh chiếc bàn ăn đã bày biện tươm tất.

 

Lục Ngọc dạy họ cho gia vị theo khẩu vị của mình, sau đó đốt than hồng, nấu nước. Đợi nước sôi già là có thể nhúng thịt.

 

Thịt dê thái mỏng tang, vừa chạm nước sôi đã se lại, nhúng thêm vài giây, vớt ra bát, chấm đẫm tương vừng rồi đưa vào miệng. Chậc, ngon quá đỗi!

 

Lục Ngọc chuẩn bị tới mười cân thịt dê, đủ để cả nhà ăn thỏa thuê.

 

Khá lắm, mọi người vừa bắt đầu ăn đã hăm hở, khí thế ngút trời, ai nấy đều nhúng tới tấp, rất nhanh nồi đồng nghi ngút khói đã lại đầy ắp.

 

Ăn vào một miếng, hơi nóng lan tỏa khắp cơ thể, mà không khí bữa ăn thì càng thêm rộn rã.

 

“Này đây là lát khoai tây anh vừa mới bỏ vào.”

 

“Cái đó có gì hiếm đâu, anh bỏ thêm đi?”

 

“Nấm của em ai ăn?”

 

“Ăn nhiều thịt chút.”

 

“Anh không hiểu, nấm cũng ngon.”

 

Muốn gắp được miếng ngon trong nồi đồng nghi ngút thì phải nhanh tay lẹ mắt.

 

Những người khác cũng không chịu thua kém, liên tục gắp đồ vào. Người thì mê rau, người thì khoái thịt.

 

Nước lẩu nhờ thịt dê mà càng thêm đậm đà, ngọt lịm. Rau xanh nhúng vừa chín tới, chấm đẫm tương vừng, mang theo vị ngọt thanh, mộc mạc của đồng quê.

 

Có người ăn chưa đã, lại chạy ra ngoài lấy thêm chén tương chấm, quay vào tiếp tục xuýt xoa. Cả đám ăn ngon đến mức chẳng thèm ngẩng đầu, mắt thì lim dim.

 

Thật là quá ngon! Ai mà phát minh ra món lẩu dê này, chắc chắn phải là một thiên tài!

 

Ban đầu, ai nấy đều có chút e dè, dè sẻn vì biết thịt dê vốn đắt đỏ.

 

Khi đĩa thịt dê đầu tiên đã vơi gần hết, Lục Ngọc lại vào bếp mang ra thêm một đĩa đầy ắp, cười nói: “Cứ ăn thoải mái đi, vẫn còn nhiều lắm!” Nghe vậy, mọi người mới hoàn toàn yên tâm, buông thả khẩu vị.

 

Kẻ mê thịt, người khoái rau, ai cũng tìm thấy niềm vui của riêng mình.

 

Ngay cả lũ trẻ con cũng ăn một cách khoái chí, vừa ăn vừa tranh nhau xuýt xoa: “Thím út ơi, thím nấu ngon quá đi mất!” Chúng thi nhau khen không ngớt lời.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu