Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 205

 

Nhà Họ Lục Cũng Có Tiền Rồi

 

Sau khi nhà họ Lục bắt đầu nuôi heo, không biết có bao nhiêu người trong thôn đỏ mắt ganh tỵ.

 

Trưởng thôn chia đều năm trăm tệ tiền bán heo cho các hộ gia đình. Họ cũng không bỏ ra một xu nào mà mỗi nhà nhận được bốn năm tệ, cả thôn đều rất vui vẻ.

 

Cha mẹ Lục vẫn luôn dùng cám lợn, ngô khoai sắn do Lục Ngọc cấp cho, bình thường sẽ thêm chút rau dại cho heo ăn.

 

Cám lợn và ngô khoai sắn cứ vơi đi trông thấy, dù chưa tốn quá nhiều tiền nhưng cũng đủ khiến họ kinh ngạc. Sáu con heo này ăn khỏe như hạm, sau này nuôi nhiều hơn thì biết làm sao đây?

 

Nhưng đó cũng là chuyện về sau. Cha mẹ Lục Ngọc quay về thôn, tim vẫn đập thình thịch không ngừng!

 

Cầm hai trăm tệ trong tay, đời này chưa từng dư dả như vậy. Trước đây Lục Ngọc đã đặc biệt dặn dò họ tuyệt đối đừng để lộ tiền bạc ra ngoài.

 

Thực ra nuôi heo tốn kém cũng không ít, coi như là đã có lãi, xưởng gia công thực phẩm bán hai mươi tệ một xe, vậy là họ đã được món hời lớn rồi.

 

Trải qua lần trước, đã bị xưởng gia công thực phẩm đó liệt vào sổ đen, sau này còn muốn dùng lại cái lối cũ đó nữa, đối phương tuyệt đối sẽ không chịu đâu.

 

Hơn nữa, nghề nuôi heo không phải lúc nào cũng thuận lợi. Giá bán heo có cao có thấp! Có lúc vất vả cả một năm cũng chỉ vừa đủ tiền vốn, công sức bỏ ra thôi.
TruyenLau.com
 

Những lời Lục Ngọc nói, cha mẹ cô đều hiểu rõ trong lòng, nhưng vẫn cảm thấy rất vui.

 

Một việc lớn như nuôi heo, cả làng đều đang dòm ngó. Sáu con heo bán hết năm con, ai nấy cũng xúm vào hỏi bán được bao nhiêu tiền. Website TruyenLau.com

 

Nuôi heo một năm có thể kiếm bao nhiêu?
TruyenLau.com
 

Người trong thôn chẳng biết ý tứ gì, cứ hỏi thẳng toẹt ra.

 

Cha mẹ Lục Ngọc chỉ cười xòa: “Chẳng ăn thua gì đâu.”

 

Đối phương lại càng truy hỏi tới cùng: “Chẳng ăn thua gì là bao nhiêu? Nói xem nào!”

 

Họ cứ bày ra cái vẻ muốn đ.á.n.h vỡ nồi đất để hỏi cho ra ngọn.

 

Nhưng cha mẹ Lục Ngọc đều như hồ lô bịt miệng, chẳng chịu tiết lộ thêm lấy một chữ nào.

 

Khiến mọi người vô cùng tò mò.

 

Có người đoán dăm ba chục tệ, cũng có kẻ thì đoán mấy trăm tệ. Thậm chí còn có người nói tới mấy nghìn tệ, dù sao thì cứ thế mà đoán mò, càng lúc càng hoang đường.

 

Thấy cha mẹ nhà họ Lục cứ giữ kẽ, người ta lại hỏi: “Vậy năm sau các ông bà định bắt bao nhiêu con heo?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Cha mẹ Lục Ngọc nói ít nhất cũng phải bắt mười con. Lần này đã nếm được mùi tiền lời, họ định nuôi thêm vài con nữa.

 

Đây là lần đầu tiên họ dựa vào năng lực của mình mà kiếm được tiền, cảm thấy vô cùng thích thú.

 

Nói mười con cũng chỉ là con số nói dè dặt thôi, dựa theo mong muốn thực lòng, họ chỉ hận không thể bắt thẳng mười lăm con.

 

Sáu con heo nuôi thử lần này đã cho họ đủ tự tin.

 

Ngay cả Lưu Bàng cũng tấm tắc khen họ nuôi khéo.

 

Sau này cứ chuyên tâm nuôi heo, một năm dứt ra được một khoản kha khá, thế nào cũng tốt hơn làm ruộng nhiều.

 

Cha Lục không phải là người khéo ăn nói, nhưng biết ơn Lục Ngọc từ tận đáy lòng. Cũng nhờ có con bé, nếu không chuyện tốt như vầy sao có thể đến lượt họ.

 

Nghe nói ông vừa bán một lứa heo xong, vẫn có người mỗi ngày tới chỗ trưởng thôn nói ra nói vào những lời dèm pha, đều muốn hớt tay trên công việc này.

 

Có Lục Ngọc ở đây, cha mẹ Lục vẫn được yên ổn, hơn nữa trưởng thôn cũng rất coi trọng Lục Ngọc.

 

Cha Lục mặt tươi rói, hiếm khi nói với mẹ Lục: “Hôm nay mua chút rượu về uống.” Cả một năm ròng, đây vẫn là lần đầu tiên ông cạn chén rượu mừng.

 

Mẹ Lục cũng vui lây, nói với Lục Ngọc: “Đúng đó con, hôm nay cả nhà mình sẽ quây quần ăn uống thật vui vẻ.”

 

Lục Ngọc vội nói: “Không được đâu mẹ, con chưa nói trước với nhà họ Phó. Thôi để lúc khác vậy. Vừa bán heo xong, tất cả mọi người đều dòm ngó đủ đường, lúc này khiêm tốn một chút mới là tốt nhất.”

 

Cha Lục chỉ đành để Lục Ngọc về.

 

Lục Ngọc vừa về tới nhà họ Phó liền nghe thấy một tin mừng: chị cả m.a.n.g t.h.a.i rồi!

 

Lục Ngọc lập tức tới bên cạnh chị cả: “Thật sao?”

 

Chị cả đã có hai đứa con trai, đứa lớn lên bảy, đứa nhỏ cũng lên năm rồi.

 

Những năm qua, chị cả chẳng có ý định sinh thêm nữa, cộng thêm tuổi tác của chị ấy cũng đã không còn trẻ nữa, ai nấy đều tưởng không thể m.a.n.g t.h.a.i được nữa, ai ngờ lại dính bầu!

 

Tiêu Thái Liên vui vẻ nói: “Nếu sinh thêm một đứa cháu gái thì tốt rồi.”

 

Chẳng biết nhà mình có cái nợ nần gì, cứ toàn là con trai. Một lũ nhóc nghịch như quỷ sứ cả ngày cứ lăn lộn trong bùn đất, Tiêu Thái Liên nhìn thấy con gái nhà người ta sạch sẽ trắng trẻo, khỏi phải nói bà ấy ước ao đến chừng nào.

 

Trên mặt chị cả có chút ngượng ngùng: “Con cũng hi vọng có thể có một đứa con gái! Có trai có gái, mới đúng là chữ “tốt” vẹn toàn.”

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu