Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 254

 

Lục Ngọc trở về, thấy mẹ chồng đang chuyện trò với mấy thím hàng xóm, cô liền hiểu mình lại bị mọi người trêu ghẹo rồi. Cô chia cho họ chút sơn trà dại, sau đó mới vào nhà.

 

Phó Cầm Duy tất tả theo sau Lục Ngọc, ai nấy trong thôn nhìn vào cũng tấm tắc khen đôi vợ chồng trẻ thật hòa hợp.

 



 

Loại sơn trà dại này, hái về là phải bắt tay vào xử lý ngay.

 

Cách chế biến cũng rất đơn giản. Trước tiên, đem rửa sạch bằng nước giếng, sau đó bổ đôi, loại bỏ quả sâu, giữ lại phần lành lặn, moi bỏ hạt bên trong. Sau khi làm xong, chỉ cần bỏ quả sang một bên là được.

 

Còn luộc hay nướng, đợi khi cô về nhà sẽ làm.

 

Mấy quả sơn trà dại này kích thước quá nhỏ, số lượng lại nhiều, khiến cho việc sơ chế tốn không ít công sức.

 
TruyenLau.com
Phó Cầm Duy cũng ở bên cạnh giúp một tay.

 

Anh hai và chị hai đi ra thấy họ đang làm việc liền nhắc: “Không phải em nói muốn ra cung tiêu xã sao, sao còn chưa đi? Lát nữa là họ tan làm rồi đấy!”

 

Lục Ngọc đáp: “Không vội!”
Website TruyenLau.com
 

Chị hai thấy cô vẫn đang cặm cụi làm mấy việc lặt vặt này, lập tức nói: “Cái này để chị làm cho, các em cứ đi trước đi.”

 

Nói đoạn, chị ấy còn gọi cả chị ba ra, rồi quay sang bảo Lục Ngọc: “Đúng đó, bọn chị ở nhà cũng rảnh rỗi mà.”

  TruyenLau.com

Có mấy chị dâu giúp đỡ, Lục Ngọc có thể thong thả ra ngoài mua sắm.

 

Cô đành nói: “Vậy em cảm ơn anh hai, chị hai, chị ba nhiều nhé.”

 

Mấy chị dâu vội vàng xua tay. Trước đây có thể họ tốt với Lục Ngọc có chút ý lấy lòng, nhưng sau một thời gian sống chung, tình cảm ấy cũng dần biến thành thật tâm.

 

Một cô gái hiểu chuyện, lại khéo ăn khéo nói như Lục Ngọc, chẳng trách chú tư thương cô như vậy, ngay cả các chị cũng đều yêu mến.

 

Lúc hai người chuẩn bị đi, Phó Cầm Duy vào trong thôn mượn một chiếc xe đạp.

 

Anh muốn chở cô ra cung tiêu xã.

 

Anh thay một chiếc áo khác, là áo sơ mi trắng tinh.

 

Bản thân anh vốn đã có vẻ thư sinh nho nhã, mặc chiếc áo sơ mi trắng này lại càng thêm thanh tao, thoát tục.

 

Nhưng lúc này, khi đang nắm tay Lục Ngọc, anh lại toát ra vẻ ân cần, dịu dàng một cách thầm lặng.

 

Lục Ngọc cũng thay đồ, đứng cạnh Phó Cầm Duy, quả thực đúng là một cặp trời sinh, xứng đôi vừa lứa. Lục Ngọc ngồi phía sau, Phó Cầm Duy thong thả chở cô ra ngoài.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đầu Lục Ngọc khẽ tựa vào tấm lưng rộng của Phó Cầm Duy, anh chàng khẽ rùng mình, giọng nói hơi ngượng ngùng: “Ôm chặt anh nhé!”

 

Khoảnh khắc ấm áp của hai người lọt thỏm vào trong mắt của Lục Kiều.

 

Mấy hôm nay, Lục Kiều vẫn luôn ngóng tin tức về Lục Ngọc, người trong thôn từ đầu đến cuối cứ hết lời ca ngợi Lục Ngọc giỏi giang thế này, khéo léo thế kia.

 

Lục Kiều thấy rất khó chịu. Cộng thêm đang m.a.n.g t.h.a.i nên tính tình đã không tốt nay còn cáu bẳn hơn, trong lòng cứ hầm hầm một cục tức.

 

Vừa ra đến sân, cô ta liền nhìn thấy Lục Ngọc và Phó Cầm Duy cùng nhau đi ra.

 

Nhìn cái dáng vẻ tình tứ của hai người, lòng Lục Kiều cứ như bị gai đâm. Cô ta tự nhủ, mình bây giờ trong tay có tới hai nghìn tệ, món tiền lớn đến mức nói ra cũng đủ khiến người ta giật mình. So với Lục Ngọc, mình vẫn cao hơn một bậc cơ mà! Nghĩ vậy, cô ta mới thấy lòng mình dễ chịu hơn đôi chút.

 

Chỉ là nhìn thấy gương mặt điển trai của Phó Cầm Duy, trong lòng không khỏi thầm tiếc rẻ khôn nguôi.

 

Lục Ngọc ra ngoài mua rất nhiều đồ, nào là phích nước nóng, chậu nồi, tất thảy đều mua ở cung tiêu xã.

 

Bác chủ nhiệm cung tiêu xã nể tình Phó Cầm Duy bị thương trong công việc, ra giá rất hữu nghị, còn đặc biệt hứa sẽ tìm xe giúp họ chở đồ về.

 

Lục Ngọc chi tiêu ngót ba trăm bạc, sắm sửa nào rèm cửa sổ mới toanh, mà nhân viên bán hàng cũng sốt sắng vào tận kho lấy ra những tấm vải đẹp nhất.

 

Lục Ngọc tiêu tiền sảng khoái ra mặt, đặc biệt là sắp chuyển ra ngoài sống riêng, được tự tay sắm sửa cho căn nhà nhỏ của mình.

 

Phó Cầm Duy theo Lục Ngọc ra khỏi cung tiêu xã, thấy gương mặt cô hồng hào, khóe miệng khẽ nhếch lên, liền hỏi: “Vui đến vậy sao?”

 

Lục Ngọc gật đầu lia lịa, khẳng định.

 

Cuối cùng cũng có thể chuyển ra sống một mình, hoàn toàn độc lập tự chủ.

 

Phó Cầm Duy thấy cô vui, anh cũng vui lây, liền nói: “Hiếm khi vào huyện một lần, em có muốn ăn mì thịt bò không?”

 

Nghe đâu trong huyện có một tiệm mì thịt bò tiếng tăm lắm. Ông chủ tiệm này chẳng những làm mì ngon, mà món thịt bò kho tương cũng đắt hàng, thành ra giá thịt bò chợ huyện cũng nhích lên đôi chút.

 

Lục Ngọc lại khuyên: “Đừng phí tiền nữa, nếu anh muốn ăn, lần sau em sẽ tự tay nấu cho anh.” Món thịt bò kho tương này, nấu nướng vốn không khó, ở tiệm người ta chỉ bán vài lát mỏng tang, về nhà mình tự làm thì tha hồ ăn cả nửa cân, tính ra lời hơn nhiều.

 

Khác với những người dân trong thôn, Lục Ngọc thường xuyên lui tới huyện thành nên chẳng còn lạ lẫm hay quá mê mẩn những cửa hiệu trên đó.

 

Hai người mua sắm xong xuôi, định bụng quay về.

 

Thấy còn rảnh rỗi, Lục Ngọc nhất quyết đòi tự mình đèo Phó Cầm Duy.

 

Phó Cầm Duy cười nói: “Được thôi!”

 

Cô nàng nghịch ngợm, anh liền chiều theo.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu