Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 163

 

Phó Cầm Duy nói: "Vậy để anh viết giúp em." Anh là người có trình độ văn hóa cao nhất trong thôn này.

 

Lục Ngọc nói: "Được thôi ạ!"

 

"Em muốn xây dựng một nông thôn mới như thế nào?" Anh có thể giúp Lục Ngọc viết, nhưng vẫn muốn biết những ý chính của cô là gì.

 

Lục Ngọc nói: "Nuôi heo, trồng rau củ quả, xây lều kính trồng rau. Tự cung tự cấp."

 

Vùng nông thôn đất đai rộng lớn vốn là trời cho, lẽ dĩ nhiên phải tận dụng ngay.

 

Những ưu thế này ở thành phố làm gì có!

 
TruyenLau
Phó Cầm Duy gật đầu, nếu không có ai xung quanh, chắc chắn anh sẽ đòi một nụ hôn làm phí nhuận bút ngay lập khắc, nhưng vì có người ở đó, món nợ này đành để đó, đợi tối về phòng rồi tính sổ.

 

Đã tới giờ đi làm, mấy chị dâu cũng xuất phát. Phó Cầm Duy cũng đi làm ngay sau đó. TruyenLau.com

 

Lục Ngọc dọn dẹp qua loa nơi này, sau đó vào trong nhà xử lý số thịt bò. Thịt bò ngon đến thế này cơ mà. Quả thực rất đắt, mười tệ mà chỉ mua được năm cân.

 

Lục Ngọc chia thành hai phần, một phần dùng để nấu há cảo nhân thịt bò củ cải, một phần trực tiếp hầm khô thành món thịt bò kho.
TruyenLau.com
 

Lục Ngọc nấu ăn không cần người khác giúp. Một mình cô nhào bột, bằm nhân, đều làm hết. Thịt bò kho được hầm trong nồi, sau đó cô bắt đầu gói há cảo.

 

Há cảo nhân thuần thịt do cô làm, mỗi chiếc nặng chừng hai lạng, tròn trĩnh, cả thảy chỉ được hai mươi ba cái.

 

Người có sức ăn nhỏ, chỉ cần ăn một cái là đã có thể no bụng.

 

Qua một lúc, cục thịt bò to cũng sôi lên sùng sục, dùng đũa cắm xuyên qua, mùi thịt bò thơm nức mũi.

 

Sau khi vớt ra, Lục Ngọc cắt thành từng khối to, khoảng ba cân thịt, nấu xong rút nước, chỉ còn lại vỏn vẹn một hộp thịt. Cầm một miếng nếm thử, vị ngon lan tỏa khắp khoang miệng, thịt mềm tơi, ngay cả phần gân bên trên cũng được nấu trong suốt, c.ắ.n một miếng là vị thơm bung tỏa.

 

Lục Ngọc múc chút nước kho vào trong hộp cơm.

 

Nước kho thịt bò này, chỉ cần lấy chút nước này nấu với rau cải trắng thôi cũng đủ ngon lành rồi. Lục Ngọc định buổi tối sẽ dùng nước này nấu canh.

 

Lục Ngọc múc ra mười cái há cảo to, một hộp thịt bò, vào thành phố muốn đi tìm xưởng trưởng Lưu của xưởng phân bón, tiếp tục nói chuyện mua phân bón.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Trước khi đi, cô còn ghé chỗ trưởng thôn gọi một cuộc điện thoại.

 

Xưởng trưởng Lưu vừa nghe là cô liền bảo cô tới ngay. Hôm qua đã muốn nói chuyện với cô để cô vào xưởng quốc doanh làm, nhưng vì có thư ký ở đó, ông ta cũng không tiện. Hôm nay nghe nói Lục Ngọc ghé qua, lập tức đồng ý không chút đắn đo.

 

Lục Ngọc còn mang cho trưởng thôn bốn cái há cảo thịt bò, còn lại chín cái thì nhà họ Phó mỗi người một cái.

 

Lục Ngọc vào trong huyện, dò la mấy lần mới tìm được xưởng phân bón, nào ngờ lại gặp phải cái của nợ đáng ghét.

 

Bảo vệ của xưởng phân bón đang trừng mắt nói với Lục Ngọc: "Cô còn dám vác mặt tới đây sao? Cút xéo!"

 

Người này không phải ai khác, chính là người bán bánh quẩy bên ngoài hôm qua, giờ anh ta đang làm bảo vệ của xưởng phân bón.

 

Việc này chẳng phải ai cũng có thể xoay sở được, phải có chút mối lái mới làm nên chuyện.

 

Gã bảo vệ là cháu của phó xưởng trưởng, từ bé đã nổi tiếng ăn chơi lêu lổng, ỷ có quan hệ nên được "đi cửa sau" vào làm.

 

Người trong xưởng phân bón ai nấy đều phải kiêng nể hắn, sợ hắn chạy đến phó xưởng trưởng mách tội. Lâu dần, điều này khiến hắn trở nên lộng hành, không coi ai ra gì.

 

Nghĩ đến chuyện bán bánh quẩy hôm qua là hắn lại tức nổ đom đóm mắt. Nếu không phải con nhỏ này cố tình gây khó dễ, chắc chắn hắn đã bán hết bảy tám mẻ bánh. Ngày hôm qua, đã bỏ ra số vốn không nhỏ như vậy, cuối cùng lại chẳng bán được là bao.

 

Bột thơm dầu ngon cũng đổ bỏ không ít, đến vợ hắn còn mắng hắn là đồ phá của.

 

Tất cả mọi tội lỗi hắn đều đổ lên đầu Lục Ngọc. Đáng tiếc, cô lại ở tận nông thôn, hắn không thể làm gì được. Đang lúc tức tối bực dọc, trùng hợp Lục Ngọc lại xuất hiện. Chẳng phải đây là ông trời se duyên, ban cho hắn cơ hội trả đũa hay sao?

 

Lục Ngọc thẳng thắn nói: “Tôi đến tìm xưởng trưởng Lưu, anh tránh ra.” May mà trước khi đến đây cô đã gọi điện thoại báo trước. Bằng không, với loại tiểu nhân hống hách như hắn, e rằng cô chưa chắc đã vào được cổng.

 

Gã bảo vệ nghe xong, cười quái dị mấy tiếng: “Xưởng trưởng của chúng tôi bận trăm công nghìn việc, đâu phải con mèo con ch.ó nào cũng có thể gặp mặt. Cô đúng là da mặt dày thật đấy. Một người phụ nữ như cô, tìm xưởng trưởng của chúng tôi làm gì? Tôi nói cho cô biết, xưởng trưởng của chúng tôi là người đàng hoàng tử tế.”

 

Gã bảo vệ nói những lời này có phần quá đáng, chẳng khác nào ám chỉ cô không phải người đàng hoàng.

 

Lục Ngọc xưa nay chưa từng coi thường những người cần mẫn làm việc, dù cho công việc đó có nhỏ bé đến đâu. Nhưng với loại người như hắn, chỉ có chút quyền hành đã lấy việc công để trả thù riêng, Lục Ngọc thật sự khinh thường đến tận xương tủy!

 

Lục Ngọc hỏi ngược lại: “Sao, bảo vệ mà cũng hống hách đến vậy sao? Xưởng phân bón là xưởng quốc doanh, đâu phải của riêng anh, cớ gì mà anh lại tự coi mình là ông chủ ở đây?”

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu