Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 301

 

Lục Ngọc thấy mẹ chồng, vội vàng rút tay về, nhưng Phó Cầm Duy vẫn siết chặt không buông.

 

Tiêu Thái Liên liếc nhìn con trai một cái, cũng chẳng nói thêm nhiều. Bà biết lớp trẻ bây giờ đều ngại ngùng, liền chuyển sang chuyện khác: “Sao bây giờ con mới về nhà thế?”

 

Phó Cầm Duy đáp: “Thực ra con về sớm hơn thường lệ rồi ạ! Nếu theo thường ngày mà nói, con còn có hai cuộc gặp gỡ, giao thiệp nữa, hôm nay đã phải sắp xếp hoãn lại mới có thể về sớm được như vậy.”

 

Tiêu Thái Liên lại bắt đầu lảy nhảy với Phó Cầm Duy: “Con mà không từ chức thì hay biết mấy…”

 

Phó Cầm Duy nhanh chóng cắt ngang lời mẹ, hỏi: “Hôm nay Lục Ngọc có ăn thêm được món gì không ạ?”

 

Tiêu Thái Liên lập tức quên bẵng chuyện đang định cằn nhằn, sốt sắng nói: “Chẳng ăn được mấy miếng nào, bây giờ con bé đã gầy rộc cả đi rồi.”

  TruyenLau

Lục Ngọc kinh ngạc, không ngờ mẹ chồng mình lại nói dối không chớp mắt. Mới hai ngày khẩu vị không tốt, đâu đến nỗi gầy gò thế kia.

 

Phó Cầm Duy nghe vậy, vẻ mặt chợt trở nên nghiêm nghị: “Để lát nữa anh nấu món gì đó đơn giản cho em ăn!” Phó Cầm Duy nấu ăn ít khi dùng nhiều dầu mỡ, rất hợp khẩu vị của Lục Ngọc.

  Website TruyenLau.com

Lục Ngọc vừa nghe Phó Cầm Duy sẽ đích thân vào bếp, trong lòng liền thấy vui vẻ hẳn: “Anh làm chút món trộn thanh mát là được rồi ạ!” Bây giờ cô chỉ muốn ăn chút gì đó tươi mát, sảng khoái.

 

Mới hôm qua Lục Ngọc đã một mình ăn hết cả đĩa dưa chuột trộn do Phó Cầm Duy làm.

 

Lục Ngọc có các mối quan hệ rất tốt, mỗi ngày mua rau ngon ở chợ lều, người khác đều để dành những ngọn rau non mơn mởn, tươi ngon nhất cho cô. Website TruyenLau.com

 

Ăn không cũng đã giòn, đã ngọt, lại thanh mát, huống chi còn được trộn thêm gia vị khéo léo.

 

Vừa nhắc tới chuyện này, ánh mắt Lục Ngọc đã lộ rõ vẻ thèm thuồng. Trên mặt Phó Cầm Duy cũng thoáng hiện vài phần ý cười dịu dàng: “Ừm!”

 

Tiêu Thái Liên đâu để con trai mình thong thả nghỉ ngơi, liền giục anh vào bếp ngay, sợ bỏ đói đứa nhỏ trong bụng Lục Ngọc.

 

Phó Cầm Duy đành phải lủi thủi vào bếp, lúc quay lại thì tay bưng ra một đĩa rau xanh trộn gỏi.

 

Tiêu Thái Liên chê món này chẳng có dinh dưỡng gì, vừa muốn lên tiếng lại thấy Lục Ngọc ăn một cách ngon lành, vừa miệng.

 

Tiêu Thái Liên thấy cả ngày trời con bé cuối cùng cũng chịu động đũa, trong lòng bà mới thấy yên tâm phần nào. Bà quay sang dặn dò Phó Cầm Duy: “Ngày mai lúc con đi làm, nhất định phải dỗ con dâu mẹ ăn cho tử tế, nếu không mẹ sẽ không tha cho con đâu đấy.”

 

Phó Cầm Duy gật đầu, lúc bấy giờ bà Tiêu mới chịu ra về, bởi ở nhà còn không biết bao nhiêu việc cần tay bà vun vén.

 

Hôm nay đã tất bật bên ngoài cả ngày rồi còn gì.

 

Tiêu Thái Liên vừa rời đi, Phó Cầm Duy liền không chút e dè ôm chặt eo Lục Ngọc vào lòng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lục Ngọc dựa vào vai anh, trêu ghẹo: “Đợi khi tiểu bảo bối chào đời, anh sẽ ‘thất sủng’ mất thôi!”

 

Phó Cầm Duy nhìn dáng vẻ lém lỉnh của cô, giọng trầm ấm hỏi: “Thất sủng ở chỗ ai cơ chứ?”

 

Lục Ngọc cười khanh khách: “Ở chỗ mẹ chúng ta chứ còn ai.”

 

Phó Cầm Duy nhìn thẳng vào mắt cô, nghiêm túc nói: “Chỉ cần không thất sủng ở chỗ em là được rồi!”

 

Nghe vậy, vành tai Lục Ngọc bỗng ửng đỏ, cô khẽ đáp: “Ồ, vậy cũng chưa chắc đâu nhé.”

 

Câu nói ấy lại khiến Phó Cầm Duy không nhịn được mà cúi xuống hôn cô. Anh hôn say đắm, cho đến khi Lục Ngọc thở dốc, van xin tha, anh mới chịu buông.

 

Vốn dĩ Lục Ngọc cũng đã tích cóp được kha khá của riêng.

 

Nhưng để ủng hộ mọi người mở xưởng thực phẩm, cô đã không ngần ngại bỏ ra tròn ba nghìn tệ đưa cho Lưu Bàng và nhóm của cậu ấy. Cộng thêm Lục Ngọc vốn dĩ thường ngày thích chi tiêu rộng rãi, đặc biệt là ở khoản ăn uống thì tuyệt đối không bạc đãi bản thân, thế nên giờ trong tay cô cũng chỉ còn vỏn vẹn hơn hai trăm tệ.

 

Từng nếm trải cái mùi vị sung sướng khi có tiền, lúc này cô chợt nghĩ, nếu có thể xoay sở thêm chút đỉnh nữa thì hay biết mấy.

 

Lục Ngọc đang mải suy tính thì nghe tiếng gõ cửa dồn dập bên ngoài.

 

Cô vội vàng ra mở cửa.

 

Người bước vào là chủ nhiệm phụ nữ. Vừa nhìn thấy Lục Ngọc, bà ấy đã than thở: “Tức c.h.ế.t tôi rồi, thật sự tức c.h.ế.t tôi rồi!” Bà ấy vừa bán rau ở chợ về, sắc mặt vô cùng khó coi.

 

Lục Ngọc không hiểu chuyện gì, bèn hỏi: “Có chuyện gì mà cô tức đến thế ạ?”

 

Hôm nay, nét mặt của chủ nhiệm phụ nữ quả thực có vẻ nặng trĩu, bà ấy nói: “Trên chợ lại có thêm một quầy bán rau!”

 

Lục Ngọc lập tức cảm thấy căng thẳng: “Hả?” Rau trái mùa tươi rói như vậy, từ trước tới giờ chưa từng xuất hiện.

 

Họ vừa mới kiếm được chút tiền, liền bị những kẻ có tâm nhìn thấy, và tất nhiên là sắp xếp chen chân vào. Chủ nhiệm phụ nữ đứng ngồi không yên, kể: “Hôm nay vừa đến chợ, liền phát hiện một quầy rau mới toanh!” Lại còn ngay sát chỗ của họ không xa.

 

Có đối thủ cạnh tranh, vốn dĩ rau bán rất chạy, giờ lập tức ế ẩm hơn hẳn.

 

May mà trước đây họ đã tích lũy được một số khách quen, có những người chuyên mua rau của thôn họ, lúc này mới miễn cưỡng bán hết được hàng.

 

Chủ nhiệm phụ nữ còn đi nghe ngóng, biết lô rau đó là từ trên tỉnh chuyển xuống.

 

Lục Ngọc "ồ" một tiếng. Nếu nói trên tỉnh có rau củ trái mùa tươi mới thì quả thực cũng có khả năng lắm.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu