Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 370

 

Tiểu Tích Niên vốn không biết giặt giũ là gì, chỉ thay quần áo ra, bỏ vào trong chậu nước, bắt chước dáng vẻ người lớn mà vò vò bóp bóp, hệt như đang chơi đồ hàng.

 

Lục Ngọc cũng biết cậu nhóc không hề giặt giũ thật sự, nhưng cô chỉ muốn bồi dưỡng năng lực tự làm việc của Tích Niên ngay từ khi còn bé thơ.

 

Nếu cứ chiều chuộng mãi, sau này chẳng may nuôi ra một đứa trẻ ngang tàng, hư hỏng thì sao?

 

Lục Ngọc luôn răn dạy cậu nhóc phải tự mình làm việc của mình.

 

Vào lúc này, bỗng nhiên nghe thấy tiếng còi ô tô từ bên ngoài vọng vào.

 

Thằng bé lập tức ném đồ trong chậu, ba chân bốn cẳng chạy ra, nhìn thấy một người đàn ông phong độ từ trên xe bước xuống, Tiểu Tích Niên liền reo to: “Cha!”

 

Lục Ngọc không cần nhìn cũng biết là Phó Cầm Duy đã về.

 

Quả nhiên là Phó Cầm Duy, anh vừa từ cuộc họp ở tỉnh về. Lần này, anh là đại biểu cho các doanh nghiệp tiêu biểu, còn được gặp một số vị lãnh đạo cấp cao và các xưởng trưởng từ nhiều nơi. Chuyến đi lần này mất tổng cộng ba ngày họp hành, cộng thêm hai ngày đi đường, vị chi là năm ngày xa nhà.
TruyenLau.com
 

Thông thường khi tham gia những hội nghị quan trọng như thế này, về đến huyện anh sẽ ghé ăn tạm bữa ở nhà ăn nhỏ.

 

Thế nhưng Lục Ngọc thấy anh về sớm hơn thời gian dự kiến, liền biết chắc chắn anh không kịp ăn cơm ở huyện.

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Mỗi lần anh đi xa, bao giờ cũng lập tức quay về nhà.

 

Hai năm nay, sau khi Phó Cầm Duy lên làm xưởng trưởng, khí chất càng thêm trầm ổn, chững chạc. TruyenLau.com

 

Bản thân anh vốn đã khôi ngô, điển trai, nay lại được tôi luyện qua bao sự vụ, khí chất cũng khác hẳn, trông càng thêm tinh thần, nhanh nhẹn.

 

Bây giờ nói năng thận trọng, lại đeo thêm cặp kính không độ, trông quả thực có vài phần phong thái của một trí thức tinh anh.

 

Lục Ngọc còn cố gắng sửa soạn cho anh, đặt may các loại áo vest và quần tây thẳng thớm, giày da thì luôn bóng loáng, kiểu tóc đơn giản nhưng rất hợp thời, trông giống như những ông chủ lớn từ nước ngoài về vậy.

 

Phó Cầm Duy vừa xuống xe, chiếc xe đã lập tức rời đi.

 

Mỗi lần Phó Cầm Duy về đều trở thành tâm điểm trong thôn. Dù sao anh cũng là xưởng trưởng, trong thôn có không ít người đều muốn xin vào xưởng của Phó Cầm Duy, bởi vậy càng thêm phần kính nể anh.

 

Phó Cầm Duy nhìn thấy Lục Ngọc, yết hầu khẽ động, nói: “Anh nhớ em rồi!” Nói xong liền vòng tay ôm lấy Lục Ngọc từ phía sau.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Năm ngày không gặp, đối với anh mà nói quả thực đã rất dài rồi.

 

Từ sau khi kết hôn, trong lòng anh luôn có một nỗi niềm vương vấn, xa nhà quá lâu liền cảm thấy ấm ức khó tả, anh càng siết chặt vòng eo Lục Ngọc.

 

Họ đang ở trong sân, rất dễ bị người khác nhìn thấy, Lục Ngọc khẽ vỗ tay anh một cái: “Thôi được rồi!”

 

Cho dù là ở nhà mình cũng không thể thân mật quá đà, bị người ngoài nhìn thấy cũng không hay ho gì.

 

Lục Ngọc bảo Phó Cầm Duy mau đi thay đồ, đây là quần áo mặc ở ngoài, ở trong thôn trông có hơi quá trang trọng, không phù hợp.

 

Anh liền thay một bộ đồ bình thường hơn.

 

Trông cũng giống như bao người khác, nhưng Phó Cầm Duy vốn đẹp trai, mặc vào trông lại khác biệt hẳn.

 

Lục Ngọc nói: “Trong nồi có màn thầu và thịt kho!” Món thịt kho này là thịt cô làm lần trước, ăn rất ngon, bên trong còn đặc biệt bỏ thêm trứng cút, ăn không hề ngán chút nào.

 

Vừa hay kẹp với màn thầu ăn, ngay cả Tiểu Tích Niên cũng có thể ăn hết một cái.

 

Phó Cầm Duy nói: “Anh chỉ thèm mỗi hương vị này!” Ra ngoài cho dù có ăn sơn hào hải vị, cũng không bằng Lục Ngọc tùy ý nấu cho bát mì.

 

Lục Ngọc nhìn anh đi xa về đã gầy đi nhiều, nói: “Cái tật kén cá chọn canh của anh thật sự nên sửa đi.” Trước đây lúc Lục Ngọc không bận còn thường mang cơm đến cho anh ở xưởng.

 

Sau này, Lục Ngọc mới nhận ra, thà rằng mình đừng đưa cơm anh ăn. Bởi khi đã quen với cơm vợ nấu, anh chẳng thiết gì cơm người khác nữa.

 

Phó Cầm Duy vốn là người có dáng vóc thư sinh, không hề dư cân, nhưng giờ nhìn anh sút đi mấy lạng, Lục Ngọc không khỏi thấy lòng se lại.

 

Phó Cầm Duy dỗ dành Lục Ngọc vào nhà, muốn tặng quà cho cô.

 

Lục Ngọc vừa bước vào, chưa kịp thấy món quà đâu, đã bị anh bế bổng lên giường, đặt một nụ hôn thật kêu lên má. Với Phó Cầm Duy, được kề cận bên vợ chính là niềm hạnh phúc lớn lao nhất.

 

Lục Ngọc bật cười: “Tích Niên nhà mình giống anh y đúc, cứ bám người như sam ấy!”

 

Người ta bảo xa mặt cách lòng, nhưng họ chỉ vừa xa nhau năm ngày, cũng chẳng thấm vào đâu.

 

Phó Cầm Duy thì bảo: “Năm ngày ấy đã là quá dài rồi, em có thấy thương nhớ anh không, hả vợ?”

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu