Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 383

 

Lục Ngọc không hề đ.á.n.h giá thấp sức hấp dẫn của ma lạt thang, đây là món ăn sẽ thịnh hành rầm rộ về sau này.

 

Năm 1983, khẩu vị mọi người còn đơn điệu, bỗng nhiên được ăn ma lạt thang, điều này đối với họ mà nói quả thực là một sự bùng nổ vị giác, quá kích thích.

 

Ngày mai cô định làm nhiều một chút, khoảng hai trăm bát.

 

Phó Cầm Duy chỉ thấy Lục Ngọc cứ huyên thuyên về chuyện mở tiệm là lại rạng rỡ hẳn lên.

 

Phó Cầm Duy nói: “Anh dự định mở thêm một xưởng nữa!”

 
TruyenLau.com
Lục Ngọc đột nhiên bị lời của Phó Cầm Duy thu hút: “Hả?”

 

Phó Cầm Duy nói: “Dạo gần đây một vài xưởng làm ăn thua lỗ, đứng trước nguy cơ đóng cửa, đang ráo riết tìm người tiếp quản. Có một xưởng bánh mì, anh thấy khá ổn đấy chứ.”

 
TruyenLau.com
Sở dĩ xưởng bánh mì trước kia phải đóng cửa là bởi không tìm được đầu ra sản phẩm. Giờ đây, xưởng cổ vịt của họ đã phát triển tới quy mô như vậy, có quan hệ làm ăn với các cửa hàng khắp các tỉnh, đó chính là nguồn tài nguyên quý giá nhất của anh.

 

Đương nhiên, Phó Cầm Duy không quên dẫn Lưu Bàng cùng đi khảo sát thị trường. Có tiền thì cùng nhau kiếm. Hiện tại, xưởng cổ vịt đã dần đi vào ổn định, anh cũng có thêm thời gian rảnh rỗi để làm việc khác.

 

“Có thể sẽ thua lỗ, nhưng anh vẫn muốn thử xem sao.” Khát vọng làm giàu trong Phó Cầm Duy đã hoàn toàn bùng cháy. So với anh, Lưu Bàng có vẻ bảo thủ hơn, anh ta từ chối đề nghị của Phó Cầm Duy. TruyenLau

 

Lục Ngọc quả quyết nói: “Không sao, nếu anh có lỗ vốn, em sẽ nuôi anh.”

 

Lời nói của Lục Ngọc khiến Phó Cầm Duy cảm thấy ấm áp trong lòng: “Được! Vậy để đền đáp tấm chân tình của em, anh nên làm gì đây?”

 

Nói rồi, anh cúi xuống hôn Lục Ngọc.

 

Khiến má Lục Ngọc càng thêm đỏ ửng: “Anh đừng làm bậy.” Nhưng giọng cô lại có vẻ yếu ớt.

 

Phó Cầm Duy cười đến là hớn hở, nếu cấp dưới của anh mà nhìn thấy cảnh này chắc chắn sẽ phải giật mình kinh ngạc.

 

Ai mà ngờ được một người lạnh lùng, sắt đá như Phó Cầm Duy lại có lúc nở nụ cười dịu dàng đến thế.

 

Món ma lạt thang đã thực sự gây sốt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Điều này nằm trong dự liệu của Lục Ngọc, dù sao đây cũng là món ăn sẽ thịnh hành khắp nơi trong tương lai.

 

Nhưng Lục Ngọc không ngờ rằng, ngay trưa ngày hôm sau, dòng người xếp hàng mua ma lạt thang lại có thể dài đến hơn mười mét.

 

Lục Ngọc đã thuê ba dì phụ bếp, vốn tưởng là thừa sức, nhưng khi công việc thực sự bận rộn, ba dì cũng có chút luống cuống tay chân.

 

Họ liên tục thêm rau, rửa rau, rồi lại rửa bát.

 

Vừa đến giờ cơm trưa, phần lớn công nhân từ xưởng gang thép đều ùa ra. Những người hôm qua đã được ăn thì tấm tắc khen ngon, còn những ai chưa kịp nếm thử đều tò mò muốn đến dùng bữa. Thế là hay rồi, cả một biển người chen chúc đông nghịt tại đây.

 

Cũng có người nhận ra Lục Ngọc, liền thốt lên: “Đây chẳng phải cô bán lòng heo ngày trước sao? Món gì cô ấy làm cũng ngon cả!”

 

Người xung quanh nhìn trước nhìn sau, toàn là những gương mặt quen thuộc, ngay cả tổ trưởng và mấy vị cán bộ nhỏ của họ cũng kéo đến. Chẳng trách sao lại đông người như vậy.

 

Những người của xưởng gang thép vốn dĩ rất kiêu ngạo, nếu bình thường thấy đông thế này, họ sẽ chẳng thèm xếp hàng.

 

Nhưng bây giờ, người càng đông lại càng không nỡ bỏ đi, ai nấy đều biết đến muộn sẽ chẳng còn gì để ăn. Khó khăn lắm mới giành được một vị trí tốt, bỏ đi chẳng phải là thiệt thòi lớn sao?

 

“Hôm nay chắc nhà ăn đơn vị chẳng có mấy người đâu nhỉ?” Có người vừa nói vừa cảm thán, nhìn ra sau lưng vẫn còn dòng người dài dằng dặc, chẳng thấy điểm cuối đâu.

 

Người phía trước và phía sau đều cười nói: “Nhà ăn ngày nào cũng ăn, đã sớm ngán tận cổ rồi, phải đổi khẩu vị chứ!”

 

“Nghe nói hôm qua đồng nghiệp của tôi mua một phần về nhà ăn, bản thân mới kịp ăn hai miếng đã bị bọn trẻ tranh hết sạch, còn đòi ăn thêm nữa. Tối nay anh ấy còn định mua hẳn hai phần cơ đấy!”

 

Những người ở phía sau ngửi thấy mùi thơm lừng, rướn cổ lên nhìn, chỉ thấy dòng người nhích từng chút một phía trước thực sự quá chậm.

 

Lục Ngọc quay ra nói với những người phía sau: “Đừng xếp nữa, thật sự là không đủ bán đâu.” Cô đã chuẩn bị ba trăm bát, định bán trong cả ngày, nhưng giờ xem ra, e rằng giữa trưa cũng chẳng còn.

 

Những người phía sau lại như không nghe thấy, vẫn khăng khăng xếp hàng, nói rằng dù thế nào cũng phải thử một miếng.

 

Nếu không được ăn, quay về thấy đồng nghiệp ai nấy đều vương mùi thơm của ma lạt thang, họ sẽ không chịu nổi mất.

 

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu