Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 158

 

Xưởng trưởng Lưu vừa nhìn đã sáng mắt, một cô gái ăn nói có duyên, phong thái tự tin. Suốt cả năm ông ta đi họp ở nhiều nơi, trong tỉnh ngoài tỉnh đều có, từng gặp qua không ít người tài.

 

Thấy Lục Ngọc không giống một người thôn quê nhỏ bé, ông ta cười nói: “Cô bé, cô biết tôi sao?”

 

Lục Ngọc đáp: “Phân bón do xưởng các ông sản xuất đã giúp tăng sản lượng lương thực lên biết bao, ông là một người nổi tiếng khắp huyện mà.”

 

Xưởng trưởng Lưu mỉm cười, vẻ mặt tự hào: “Nhờ phúc của phân bón chúng tôi cả.” Nhắc tới phân bón, đó quả thực là thứ không thể thiếu nhất đối với người nông dân trồng trọt.

 

Trong lòng xưởng trưởng Lưu cũng không khỏi kiêu hãnh, xưởng phân bón của họ là cơ sở nộp thuế lớn nhất huyện, thậm chí còn vượt mặt cả xưởng gang thép. Năm nào cũng được tỉnh khen ngợi.

 

Biết bao người muốn kết giao với Xưởng trưởng Lưu mà không được, có lẽ những người khác không biết, Xưởng trưởng Lưu có một sở thích đặc biệt, đó chính là sành ăn các món ngon. Nếu không vì lý do này, ông ta đã chẳng chịu nói chuyện lâu với một đại biểu từ nông thôn như Lục Ngọc.

 

Lục Ngọc không ngờ mình lại có thể vô tình lọt vào mắt xanh của ông ta như vậy.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
 

Xưởng trưởng Lưu có vài phần tiếc nuối: “Tiếc quá, tôi tới muộn rồi, mì cũng chẳng ăn được mấy miếng. Không biết ở đây còn có món gì ăn được không nhỉ?”

 

Ông ta ăn cơm ở nhà ăn trong xưởng, đồ ăn ở đó, bất kể món gì cũng chỉ có một vị duy nhất, ông ta đã sớm ăn ngán lắm rồi. Website TruyenLau.com

 

Lục Ngọc nói: “Chúng cháu cũng là lần đầu tới đây, không biết có thể nấu nướng gì được không. Nếu có điều kiện nấu một bát mì thịt kho thì càng tuyệt vời ạ.”

 
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Xưởng trưởng Lưu còn chưa ăn, nước miếng đã sắp ứa ra rồi, vội vàng hỏi: “Cô gái, có muốn về xưởng của tôi làm việc không? Hộ khẩu và công việc, tôi sẽ giải quyết giúp cô.”

 

Thời này, muốn có một công việc nhà nước trong huyện là điều vô cùng khó khăn. Giống như xưởng phân bón, mỗi năm chỉ tuyển công nhân vào hai mùa xuân và thu, nhưng Xưởng trưởng sẽ có hai suất đề cử đặc biệt.

 

Trưởng thôn Vương đứng bên cạnh cũng căng thẳng dõi theo.

 

Xưởng phân bón là một xưởng lớn, nếu vào được, người mới sẽ nhận được mức lương hơn hai mươi tệ mỗi tháng – một khoản không nhỏ. Thời gian làm việc càng dài, lương càng cao.

 

Đãi ngộ tốt đến vậy, mọi người ai nấy đều thầm ước ao, hận không thể chen chân vào bằng được.

 

Lục Ngọc nói: “Thưa Xưởng trưởng Lưu, cháu vẫn muốn gắn bó với đồng ruộng ở nông thôn hơn, cảm ơn tấm lòng tốt của ông.”

 

Xưởng trưởng Lưu hiếm khi tuyển người, vậy mà khó khăn lắm mới nhìn trúng một người lại bị từ chối thẳng thừng.

 

Ông ta lấy làm lạ, sau đó nói: “Cô là người có năng lực, tuy nói nấu ăn ngon, nhưng tôi cũng sẽ không sắp xếp cô tới nhà ăn đâu. Chắc chắn cô sẽ làm công việc văn phòng!”

 

Lục Ngọc vẫn cảm ơn ý tốt của ông ta, rồi khéo léo nhắc lại chuyện muốn mua phân bón.

 

Xưởng trưởng Lưu thở dài: “Không phải tôi không đồng ý, thực sự là bây giờ trong xưởng cung không đủ cầu. Trước đây đã ký một hợp đồng lớn cung cấp hai nghìn tấn mỗi năm cho tỉnh ngoài. Còn phải cung cấp cho các huyện thành lớn trong tỉnh và trong thành phố, thực sự không thể san sẻ ra thêm được nữa.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Xưởng trưởng Lưu nói chuyện với Lục Ngọc, rất nhiều người cũng đang vểnh tai nghe ngóng. Nghe thấy Xưởng trưởng Lưu từ chối cũng không ai ngạc nhiên.

 

Hầu hết những người ở đây đều từng gặp phải trường hợp tương tự.

 

Trưởng thôn Vương rất thất vọng, ông ta biết phân bón khó mua đến mức nào! Tuy có được phương pháp ủ phân hữu cơ, nhưng phân chuồng lại không đủ dùng. Bây giờ chỉ cần là lúc nông nhàn, người dân đều sẽ ra ngoài nhặt phân về bón ruộng.

 

Thế nhưng trong thôn đất đai rộng lớn, phân bón lại thiếu thốn, nếu có thể mua được chút phân hóa học để chống đỡ thì tốt biết mấy. Đáng tiếc, vẫn không được.

 

Lục Ngọc lại không bi quan như Trưởng thôn Vương. Bây giờ xung quanh nhiều người như thế này, cho dù có thể bán, Xưởng trưởng Lưu cũng không thể nói toạc ra, nếu không sẽ làm mích lòng người khác. Hơn nữa nghe khẩu khí của ông ta, không phải là hoàn toàn không có cách.

 

Lục Ngọc chỉ ngỏ lời, cốt là để xưởng trưởng Lưu tường tận sự việc là được.

 

Họ ăn xong món mì nóng hổi, dọn dẹp lại mọi thứ. Rất nhanh, các vị lãnh đạo cấp trên đã tề tựu đông đủ, tất cả đều bắt đầu vào sảnh lớn bên trong, chuẩn bị tiến hành cuộc họp.

 

Phòng họp bên trong rất rộng rãi.

 

“Bí thư Lý đã tới chưa?” Mọi người có chút hưng phấn.

 

“Bí thư Từ cũng đến rồi!”

 

“Xưởng trưởng Tô, vị này là xưởng trưởng của xưởng gang thép.”

 

“Cục trưởng Hồ cũng có mặt.”

 

Lần lượt những vị tai to mặt lớn trong huyện đều tề tựu. Ở đây, Lục Ngọc còn nhìn thấy Lý Dục Tài và hai đồng nghiệp của anh ta. Trong tay họ cầm máy ảnh còn dày cộp tựa viên gạch.

 

Rất nhanh, Bí thư cùng các cán bộ phụ trách bắt đầu bố trí ở phía trước, bày bàn thành hàng, các vị lãnh đạo ngồi đối diện với các vị đại biểu Đảng bộ.

 

Sau khi ngồi ổn định, họ nhìn thấy Lý Dục Tài chụp một tấm hình cho tất cả.

 

Chụp xong các vị lãnh đạo, anh ta lại bắt đầu quay đầu chụp những người dân trong thôn này.

 

Bà con nông dân cũng chỉnh tề ngồi thẳng lưng, bụng bảo dạ biết đâu hình mình sẽ được đăng báo.

 

Lý Dục Tài bắt gặp ánh mắt Lục Ngọc, anh ta khẽ gật đầu đáp lễ. Vẫn là do cô ả Lục Kiều điên rồ kia làm anh ta hoảng hồn bạt vía, giờ cứ thấy bóng dáng đàn bà là tìm cách lẩn tránh.

 

Nhưng Lục Ngọc thì khác, cô là ân nhân cứu mạng của anh ta.

 

Bởi vậy, thái độ của Lý Dục Tài dành cho cô cũng có phần niềm nở hơn hẳn.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu