Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 159

 

Trên bục, các vị lãnh đạo lần lượt tự giới thiệu, sau đó là những bài phát biểu đầy tính định hướng. Tiếp theo là nghi thức biểu dương và trao tặng phần thưởng cho bà con. Song, không chỉ trao thưởng, họ còn điểm danh mời từng người lên bục phát biểu.

 

Cơ hội hiếm có để lộ mặt trước các vị lãnh đạo là thế, nhưng bên dưới, ai nấy đều tỏ ra hoảng hốt, bởi chẳng hề có sự chuẩn bị nào từ trước. Những kỳ đại hội tuyên dương trước đây, người ta chỉ việc bước lên bục nhận bằng khen là xong.

 

Đến đây, chẳng ai được thông báo về mục phát biểu cá nhân này. Cái dáng ngồi thẳng tắp khi nãy để chụp hình bỗng chốc khom rạp xuống, ai nấy đều nơm nớp lo sợ bị các vị lãnh đạo điểm mặt gọi tên!

 

Trước mặt các vị lãnh đạo cấp cao như vậy, bà con chẳng thốt nổi thành lời.

 

Bí thư Lý khẽ trấn an: “Thưa các đồng chí, không cần phải quá căng thẳng. Trong công việc có vướng mắc gì, xin cứ mạnh dạn trình bày với chúng tôi. Ở đây đông người, chúng ta sẽ cùng nhau bàn bạc tìm cách tháo gỡ. Còn nếu không có khó khăn, các đồng chí cũng có thể tùy ý phát biểu những điều mình muốn, cứ việc nói năng thoải mái.”

 

Dưới hội trường vẫn im phăng phắc, nào ai dám hé môi nửa lời, lòng cứ run bần bật. Những người có mặt ở đây đều là bà con nông dân chất phác, vốn chẳng có mấy suy nghĩ xa xôi, điều to tát nhất trong đầu họ lúc bấy giờ chính là cầu trời khấn Phật đừng bị gọi tên mà thôi.

 

Bí thư Lý liếc nhìn người bên cạnh, ghé tai thì thầm mấy câu với vị cục trưởng ngồi gần đó. Ông Bí thư có chút sốt ruột, bởi lẽ có phóng viên đang túc trực, mà bên dưới cứ im lìm thế này, chẳng phải sẽ làm các vị lãnh đạo cấp cao thấy khó xử sao? Ông ta khẽ nhíu mày, ra hiệu cho mấy vị trưởng thôn quen mặt phía dưới, mong họ hăng hái đứng lên phát biểu.

  TruyenLau

Bấy lâu nay, các vị trưởng thôn vốn quen miệng ăn nói xề xòa trong làng, nên giờ tới chốn trang trọng này, chỉ sợ lời lẽ thô thiển, thi thoảng lại văng ra dăm ba câu tục tĩu hay lỡ lời. Trong cái đại hội tuyên dương nghiêm túc như thế này, lỡ lời một tiếng há chẳng phải sẽ làm trò cười cho thiên hạ sao?

 

Chợt, chỉ có duy nhất một vị trưởng thôn rụt rè giơ tay.
TruyenLau.com
 

Bí thư Lý lập tức mừng rỡ: “Đồng chí này, mời ông phát biểu!” Người giơ tay chính là trưởng thôn Bạch. Ông liền đứng dậy, giọng dõng dạc: “Thưa các đồng chí lãnh đạo, tôi là trưởng thôn của Bạch Gia Thôn. Năm nay, sản lượng nông nghiệp của thôn chúng tôi đã tăng ba mươi phần trăm so với năm ngoái, tất cả là nhờ sự chỉ đạo sáng suốt của các cấp lãnh đạo! Năm nay, thôn chúng tôi còn sắm được máy kéo, nhà nhà, hộ hộ đều có thể được ăn thịt tươm tất!”

 

Lời vừa dứt, gương mặt trưởng thôn Bạch ửng đỏ vì tự hào, ông thật lòng cảm thấy đời sống bà con trong thôn đang ngày càng khấm khá hơn trông thấy!

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Bí thư Lý gật gù khen ngợi: “Bạch Gia Thôn quả không hổ danh, năm nào cũng là thôn đạt danh hiệu tiên tiến! Sau này, các đồng chí nên làm một bản báo cáo chi tiết về bí quyết đạt sản lượng cao của thôn mình, quảng bá rộng rãi trong toàn huyện, để tất cả các thôn khác cũng có thể học tập và cùng nhau làm giàu!”

 

Dứt lời, dưới hội trường vang lên tràng vỗ tay tán thưởng như sấm dậy.

 

Trong lòng trưởng thôn Vương khẽ bĩu môi, ruộng của thôn họ vốn đã màu mỡ sẵn, người khác muốn học hỏi cũng khó mà làm được. Nếu ông ta có được mảnh đất như vậy, cũng có thể canh tác tốt như thường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Trưởng thôn Bạch nói xong, bên dưới cũng chỉ lác đác vài cánh tay giơ lên, những lời phát biểu na ná như nhau, đều là ca ngợi đường lối của Đảng, cảm ơn thời đại mới. Người nông thôn chân chất, những lời phát biểu đều tự đáy lòng mà ra.

 

Có người lúc nói đến chỗ xúc động còn rưng rưng nước mắt, nghẹn ngào!

 

Chỉ đáng tiếc sau khi tràng phát biểu này kết thúc, cũng không còn thêm ai giơ tay phát biểu nữa.

 

Bí thư Lý nhìn xuống, tất cả mọi người đều vô thức né tránh ánh mắt của vị lãnh đạo cấp huyện, chỉ sợ lỡ đối mặt sẽ bị gọi đích danh lên phát biểu!

 

Thư ký bên cạnh đứng ngồi không yên.

 

Bí thư Lý nhìn thấy Lục Ngọc ngồi ngay ngắn trong đám đông, ánh mắt nhìn thẳng không hề né tránh. Lần này, trong số những người được tuyên dương chỉ có duy nhất một nữ đồng chí, lại còn trẻ tuổi như vậy, thật khiến người ta phải để mắt!

 

Bí thư Lý nói: “Như lời Đảng ta vẫn thường dạy, phụ nữ có thể gánh nửa bầu trời. Hôm nay, cũng để nữ đồng chí đây lên phát biểu, nào, mọi người vỗ tay.”

 

Rất nhanh bên dưới vang lên tiếng vỗ tay rào rào.

 

Lục Ngọc đứng dậy, nói: “Tôi là Lục Ngọc, cán bộ phụ trách công tác phụ nữ của thôn Đại Vũ. Tôi rất vinh dự khi được huyện nhà tuyên dương khen ngợi. Thôn Đại Vũ chúng tôi, sản lượng lương thực duy trì ổn định, trưởng thôn đã dẫn dắt bà con trong thôn cùng nhau sản xuất, thu hoạch lúa, vận chuyển kịp thời về thành phố, để người dân thành phố cũng có gạo mà ăn! Tuy thôn làng là đơn vị hành chính nhỏ bé nhất nước, nhưng chỉ cần quốc gia cần, chúng tôi nguyện làm hết sức mình vì Tổ quốc!”

 

“Tốt.” Bí thư Lý dẫn đầu vỗ tay.

 

Rất nhanh tiếng vỗ tay bên dưới cũng rền vang, ai nấy đều tấm tắc khen hay.

 

Lục Ngọc không chỉ nói về thôn của mình, cô còn nói lên tâm tư chân chất nhất của bà con nông dân nhiều thôn khác. Chỉ cần quốc gia cần, chỉ cần chúng tôi có, quyết không quản ngại khó khăn.

 

Các trưởng thôn khác đều tán thưởng nhìn về phía trưởng thôn Vương, mà xem, đại biểu mà ông ấy dẫn tới, phát biểu hay ho biết chừng nào, chẳng bù cho người mình dẫn theo, ai nấy đều câm như hến.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu