Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 151

 

Không chút phòng bị, lời nói trực tiếp như sét đ.á.n.h ngang tai, khiến Lục Ngọc ngay cả một cơ hội phản ứng cũng không có.

 

Tim Phó Cầm Duy đập bình bịch, quên hết những lời đã học được trước đó, chỉ biết nhìn Lục Ngọc.

 

Lục Ngọc nói: “Ngủ đi.” Quá đường đột, cô không biết đối mặt thế nào.

 

Phó Cầm Duy không nhúc nhích, Lục Ngọc vừa hay có thể nhìn thấy lông mi của anh rất dài. Anh nói: “Tôi biết tôi không phải người thành phố, nhưng nếu có thể điều chuyển công việc, tôi sẽ tranh thủ, sẽ cho em có một cuộc sống tốt đẹp.”

 

Lục Ngọc nói: “Anh muốn như thế nào?”

 

Có thể nghe thấy tiếng tim đập bình bịch trong không khí, không biết là tim ai đập to hơn.

 

Phó Cầm Duy nói: “Tôi muốn làm vợ chồng chân chính với em.”

 

Anh đã chịu đủ loại dày vò này, một người đàn ông đang lúc còn nhiệt huyết, mỗi ngày ôm Lục Ngọc đi ngủ, những ý nghĩ thầm kín, bậy bạ trong lòng chưa từng ngừng nghỉ, đã tới gần điểm giới hạn.
TruyenLau.com
 

Nhưng trong đầu còn có một giới hạn khác, chính là không thể làm tổn thương Lục Ngọc.

 

Lục Ngọc nói: “Được.”

 
Website TruyenLau.com
Trong khoảnh khắc, Phó Cầm Duy tưởng mình bị ảo giác. Anh sững sờ nhìn Lục Ngọc, nhịp tim bỗng đập rộn ràng, dội vang lồng ngực, như muốn nhảy vọt ra khỏi lồng n.g.ự.c không sao kiềm giữ.

 

Niềm hạnh phúc đến quá đỗi bất ngờ, anh khó lòng nén cảm xúc trong lòng, ghì cô xuống giường mà hôn... đắm say triền miên.

 

Anh ôm chặt Lục Ngọc, liên tục cọ má lên mặt cô. Tục ngữ nói bỏ trong tay sợ mất, ngậm trong miệng sợ tan, trước đây anh còn cảm thấy câu này là một cách nói quá lời. Giờ đây, anh mới hay đó là sự thật.
Website TruyenLau.com
 

Anh thật không biết phải trân trọng cô như thế nào cho phải.

 

Sáng sớm hôm sau, Lục Ngọc dậy muộn.

 

Đợi đến khi thức dậy, Phó Cầm Duy vẫn còn ở trong phòng.

 

Nhớ lại chuyện xảy ra hôm qua, mặt Lục Ngọc đỏ bừng, hỏi: “Sao anh còn chưa đi làm?”

 

“Xin nghỉ rồi.” Anh biết vì sao vua chúa ngày xưa kia không nỡ thiết triều sớm. Sắc đẹp ở ngay trước mắt, ai lại nỡ rời đi, người ấy đâu còn là đàn ông nữa.

 

Lục Ngọc chớp chớp mắt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Phó Cầm Duy nói: “Mọi người trong nhà đều đã ra ngoài cả rồi, anh bưng cơm vào cho em nhé?”

 

Lục Ngọc hơi đau đầu, như thế chẳng phải sẽ bị cả nhà biết cô mải mê hoan lạc mà nằm lì trong chăn sao.

 

Lục Ngọc nói: “Anh mau đi làm đi, em cũng có chuyện cần kíp.” Hôm nay cô phải cùng trưởng thôn vào huyện tham gia đại hội tuyên dương cá nhân tiên tiến.

 

“Mấy giờ rồi cơ chứ?” Trong lòng Lục Ngọc hơi hoảng, trong nhà chỉ có một chiếc đồng hồ cũ ở trong phòng mẹ chồng. Họ chỉ có thể dựa vào bản năng mà thức dậy.

 

Trưởng thôn còn nhiều lần dặn dò cô, bảo cô dậy sớm một chút. Thế này không phải là lỡ hết việc rồi sao?

 

Cô vội vã mặc quần áo, ngay cả cơm cũng không màng ăn một miếng.

 

Khi đứng dậy, Lục Ngọc lại có chút khó chịu. Mê đắm xác thịt quả nhiên không hay chút nào. Lưng cô đau nhức như muốn gãy đôi. Được Phó Cầm Duy đỡ lấy, anh nói: “Anh xin lỗi, không biết hôm nay em còn có việc cần.”

 

Lục Ngọc nói: “Anh làm trễ nãi hết việc của em rồi! Em đã hẹn với trưởng thôn là sẽ vào huyện thành.” Nhìn bên ngoài đã sáng trưng, ước chừng đã khoảng tám giờ rưỡi.

 

Xe buýt trong huyện chỉ có hai chuyến lúc sáu giờ bốn mươi và bảy giờ bốn mươi, thế này phải làm sao đây?

 

Phó Cầm Duy nói: “Vẫn còn kịp! Chín giờ còn có một chuyến từ Làng Bạch Gia bên cạnh đến huyện thành. Anh sẽ dùng chiếc xe ba gác chở hai người đi!”

 

“Ưm.” Lục Ngọc vội vàng kéo tay anh nói: “Vậy mau đi thôi.”

 

Phó Cầm Duy nói: “Ăn cơm trước đã chứ.”

 

Lục Ngọc đang vội vã, nào còn bụng dạ nào mà ngó ngàng tới cơm nước. Nhưng Phó Cầm Duy đã bưng bát lên, đút tới bên miệng cô rồi.

 

Anh cứ như thể sẽ không cho cô ra ngoài nếu cô không chịu ăn cơm. Lục Ngọc không kịp, vội vã ăn hai miếng: “Mau lên.” Cô thật sự đang rất gấp.

 

Phó Cầm Duy cũng không lề mề. Anh trực tiếp bảo cô lên xe ba gác, đi thẳng tới ủy ban thôn.

 

Trưởng thôn đứng ngồi không yên như kiến bò chảo nóng, nói: “Lục Ngọc, sao bây giờ cô mới tới? Chuyến xe buýt đã khởi hành rồi!”

 

Đương nhiên Lục Ngọc không dám nói cô ngủ quên, chỉ đành nói: “Cầm Duy bảo là tới Làng Bạch Gia còn có một chuyến xe buýt, chúng ta đi thôi ạ.”

 

Trưởng thôn nói: “Vậy phải mau chút! Chuyến xe ấy của làng Bạch Gia thường không đúng giờ, chúng ta phải tới trước! Đừng để chúng ta tới nơi thì xe đã lăn bánh mất rồi.”

 

Trưởng thôn cũng lên xe ba gác. Quả thực khỏi phải nói, xe có đệm êm chuyên dụng, ngồi lên còn rất thoải mái.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu