Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 212

 

Chuyện mua nhà trong thôn trở nên vô cùng rầm rộ.

 

Nhưng rất nhanh mọi sự chú ý của bà con lại đổ dồn vào một chuyện khác: Nghe nói giá thịt heo năm nay tăng vọt.

 

Trước đây một tệ đã có thể mua được nửa ký. Bây giờ bên ngoài đều bán một tệ rưỡi. Nghe đồn qua mấy hôm nữa còn sẽ tiếp tục tăng, điều này khiến người trong thôn đứng ngồi không yên.

 

Chuồng heo trong thôn chỉ còn lại một con heo, ai nấy đều vội vàng muốn đặt trước.

 

Cha mẹ Lục Ngọc là những người thành thật, trực tiếp nói thẳng con heo này là của nhà Tiêu Thái Liên.

 

Mọi người nghe xong, trong lòng càng thêm thấp thỏm.

 

Nếu là của nhà cha mẹ Lục Ngọc, có lẽ còn có thể mua rẻ một chút. Nhưng Tiêu Thái Liên nổi tiếng là người lợi hại xưa nay, muốn hưởng chút lộc lòi từ chỗ bà, gần như là không thể.

 

Nhưng liên quan tới chuyện ăn thịt, vẫn không nhịn được mà dò hỏi vài câu.
Website TruyenLau.com
 

Muốn mua một ít, cố gắng mặc cả để được giá rẻ nhất có thể.

 

Kéo bè kết nhóm đợi Tiêu Thái Liên: “Này thím Tiêu, thịt heo đó của thím có bán không? Nếu có, để cho tôi hai cân thịt mỡ nhé.”

 
TruyenLau
“Tôi muốn mua hai cân sườn!” Người ta còn chưa đồng ý, người nóng vội đã vội vàng nói trước.

 

Người trong thôn đều thích ăn thịt, nhưng nghe đồn người trong huyện bây giờ đã chuyển sang gặm xương mới là sành điệu, chứ chẳng còn mặn mà ăn thịt nữa. Bây giờ vụ thu kiếm được tiền, ai cũng muốn nếm thử cách ăn sành điệu trong huyện.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
 

Tiêu Thái Liên nói: “Con heo này cũng chẳng phải loại to béo gì, không có bao nhiêu thịt. Bản thân tôi còn chẳng đủ chia cho gia đình, không bán đâu!” Bà có bốn đứa con trai, bốn nhà thông gia, lễ tết đều phải tặng quà biếu xén một chút, mà thịt heo vẫn là thứ quà sang trọng nhất.

 

Cộng thêm người nhà mẹ đẻ của Tiêu Thái Liên, tùy tiện cho một ít, không phải bà khoa trương đâu, một con heo thật sự không đủ chia chác.

 

Hơn nữa nhà mình còn phải để lại thịt để ăn dần.

 

Hiếm khi nuôi được một lần, ăn thịt dĩ nhiên phải thật đã miệng. Nếu để cho người này, để cho người kia, vậy thì còn dư được bao nhiêu?

 

Hơn nữa người trong thôn cũng không ngốc, đều lựa phần ngon nhất.

 

Tiêu Thái Liên bổ sung nói: “Năm nay mọi người kiếm được nhiều tiền như vậy, thịt heo có đắt đến mấy thì cũng chẳng đắt được bao nhiêu. Mặc kệ giá cả thế nào, mọi người cứ mạnh dạn mua một ít mà tẩm bổ đi.”

 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Tiêu Thái Liên dứt lời, bên kia liền đáp lại mấy câu.

 

"Nói thì dễ, nhà chúng tôi còn bao nhiêu khoản phải chi."

 

"Đúng đó, sau này còn phải lo cưới vợ cho con trai, rồi cháu trai đi học nữa… Đâu được như chị, mọi bề đã yên ổn rồi, chúng tôi bây giờ mới bắt đầu thôi!" Tiêu Thái Liên vội vàng ngắt lời: "Thôi được rồi, được rồi..." Nghe mấy lời này xong, bà thấy nhức cả óc.

 

Lợn nhà nuôi vất vả lắm mới được béo tốt, ai nấy đều thèm thuồng miếng thịt, chẳng nỡ xẻ chia. Thế nhưng Tiêu Thái Liên cũng biết không đồng ý việc này thì không được. Năm nay trong thôn, chỉ có nhà bà ăn nên làm ra, nếu không tỏ ra chút "tấm lòng", thể nào bà con cũng xầm xì. Bụng nghĩ tiếc của, bà đành nói: "Thôi được rồi, đợi đến mùa đông sương muối, lúc Lục Ngọc chuyển về nhà mới thì tổ chức ăn mừng, tôi sẽ mổ một con heo! Lấy chút thịt ngon ra, nấu lẩu mời cả thôn cùng chung vui."

 

Lẩu thì còn gì bằng.

 

Có thịt có rau, một nồi lớn nghi ngút khói, thêm chút lòng dồi, mấy miếng thịt ba chỉ béo ngậy, đúng là tuyệt hảo không gì sánh bằng.

 

Nghe xong, bà con ai nấy đều tấm tắc. Ngày trước, muốn ăn thịt phải bỏ tiền ra mua, nay nhà họ Phó mời đãi tiệc mà chẳng tốn một xu, còn đâu cái phúc ấy?

 

Mấy thím lại xúm lại nói: "Hay là để con bé Lục Ngọc trổ tài nấu nướng đi, bà Sui!" Họ mê mẩn tài nấu nướng của Lục Ngọc, người khác làm sao có được cái vị ấy. Nhớ đợt vụ thu năm ngoái, Lục Ngọc chỉ xào vài món rau mà khiến cả làng ăn đến ngây ngất.

 

Tiêu Thái Liên cười híp mắt nói: "Được rồi, đến lúc đó hãy hay. Con dâu nhà người ta, đâu phải con dâu nhà mình mà các bà xót."

 

Bầu không khí lập tức trở nên vui vẻ, hòa nhã.

 



 

Cứ hễ có chút thời gian rảnh rỗi, Lục Ngọc lại sang nhà mới dọn dẹp. Quả đúng như lời bà con trong thôn nói, năm xưa khi căn nhà này bị niêm phong, mọi đồ đạc đều bị tịch thu sạch. Nghe đâu họ còn đào bới sâu đến ba thước đất, sợ gia chủ giấu vàng bạc châu báu, thành thử bây giờ nền đất ở đây vẫn còn tơi xốp.

 

Trong nhà chỉ còn lại những khung cửa sổ và cửa cái chưa bị tháo, cùng với vài chiếc bình gốm sứ đơn sơ. Mấy chiếc bình này có lẽ do họ không am hiểu giá trị, không biết đó là vật quý. Mà cũng phải thôi, thời này đồ cổ đâu có mấy ai chuộng, giá cả cũng rẻ mạt. Nếu có tiền, ra chợ đen có thể mua được cả một mớ đồ hay ho. Giờ đây chúng chẳng đáng bao nhiêu, nhưng hai ba mươi năm nữa, những thứ này đều sẽ là báu vật vô giá.

 

Đáng tiếc, hiện tại chúng không giúp cô ra tiền được.

 

Căn nhà này chỉ là một cái vỏ rỗng, muốn chuyển về ở thì phải sắm sửa không ít đồ đạc.

 

Từ sau khi về nhà chồng, Lục Ngọc lúc nào cũng rủng rỉnh tiền trong túi.

 

Nhưng bây giờ, sau khi mua nhà, tiền bạc trong người cô cũng gần như cạn kiệt.

 

Bỗng dưng mất đi cảm giác an tâm thường thấy, cô chỉ muốn nhanh chóng kiếm thêm chút tiền.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu