Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 236

 

Lục Ngọc nghĩ bụng, sau này mình nên làm những việc lớn hơn. Ba nghìn tệ trong ngân hàng, người ngoài chẳng ai hay biết.

 

Là một cán bộ thôn, nếu cứ mãi bị người khác dòm ngó, rồi gây điều tiếng thị phi, cô thà dứt khoát xin thôi chức vụ này.

 

Trưởng thôn nghe xong giật mình, vội vàng nói: “Đang yên đang lành sao lại xin thôi chức? Chẳng lẽ vì mấy kẻ tiểu nhân gây sự ư!”

 

Chưa đợi Lục Ngọc lên tiếng, trưởng thôn đã sốt sắng mắng mỏ: “Mấy kẻ đó chỉ là thấy tiền sáng mắt thôi! Cháu cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ xử lý chúng thật nghiêm!” Càng nói ông càng tức tối, vừa nói vừa muốn lao ra ngoài ngay lập tức.

 

Người đầu tiên ông muốn trị chính là Lý Đại Nguyên và chị Lý, hai kẻ này bình thường chẳng làm được tích sự gì, chỉ giỏi cái miệng tóp tép nói xấu người khác.

 

Lục Ngọc vội vàng kéo tay trưởng thôn lại, khuyên nhủ: “Chuyện đó đã qua rồi, thôi ạ!”

 

Trưởng thôn thở dài: “Haiz, khó khăn lắm thôn mình mới có được một cán bộ có đầu óc sáng suốt, biết làm việc thực tế như cháu. Những gì cháu đã cống hiến cho thôn, tôi đều ghi nhận, đều nhớ rõ cả!”

 

“Đừng vì mấy kẻ tiểu nhân giở trò mà nản lòng, cháu nhé.”

  Website TruyenLau.com

Quả thật Lục Ngọc có bản lĩnh hơn người, không chỉ được lãnh đạo huyện quý trọng, ngay cả trưởng thôn Bạch của Bạch Gia Thôn bên cạnh cũng không ngừng chú ý đến cô.

 

Người ta còn đang tìm cách ca ngợi Lục Ngọc không kịp, vậy mà mấy kẻ trong thôn lại ỷ thế ức h.i.ế.p cô, thật không ra thể thống gì. Nếu chuyện này mà đồn ra ngoài, người khác còn tưởng trưởng thôn như ông ta không có năng lực, tài cán!

  Đọc truyện tại TruyenLau.com

Bạch Gia Thôn đã bán đậu phụ thối chiên giòn liên tiếp hai ngày, buôn bán cực kỳ rầm rộ.

 

Các thôn lân cận đều đang xì xào bàn tán về chuyện này, cũng đã nghe ngóng đôi ba câu. Giờ đây ai cũng biết, phương pháp làm món ăn độc đáo này là do trưởng thôn Bạch đã bỏ năm trăm tệ ra mua từ tay Lục Ngọc. Đọc truyện tại TruyenLau.com

 

Bạch Gia Thôn vốn có xưởng đậu phụ riêng, họ thu mua đậu với giá rẻ mạt, giờ đây mỗi ngày đều kiếm được tiền tấn.

 

Người ở đây đâu phải ai cũng ngốc nghếch, mọi người đều biết tính toán. Tính ra như vậy, con số lợi nhuận khiến ai nấy đều đỏ mắt ghen tị.

 

Quả thật phải nói rằng, món đậu phụ thối này ngửi thì hôi, nhưng ăn vào lại thơm ngon khó cưỡng. Ăn một lần rồi lại muốn ăn lần nữa. Cộng thêm dạo này đã xong vụ thu hoạch, trong túi ai cũng rủng rỉnh đôi chút tiền mặt, hai hoặc ba người góp tiền mua một phần, mỗi người ăn một miếng cũng chẳng tốn là bao.

 

Ngày ngày tới ăn đậu phụ thối còn trở thành một thú vui thời thượng trong vùng.

 

Cũng có người lén lút tới tìm Lục Ngọc, muốn mua phương pháp làm đậu phụ thối. Chỉ riêng trong thôn này thì số người có thể mua có đáng là bao? Nếu đưa vào trong huyện hoặc đến một nơi lớn hơn chút, thế thì còn ăn nên làm ra hơn nhiều.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Thế nhưng Lục Ngọc quyết không bán cho bất kỳ ai khác. Trưởng thôn Bạch nghe được chuyện này, còn đặc biệt mang hai mươi quả trứng gà tươi tới cảm ơn cô. Dù sao thì phương pháp vẫn nằm trong tay Lục Ngọc, bán hay không là quyền của cô ấy.

 

Có thể cưỡng lại sức hấp dẫn của đồng tiền trong tình huống này, chứng tỏ cô gái này quả thực rất lợi hại.

 

Việc kinh doanh đậu phụ thối chiên giòn của Bạch Gia Thôn có vẻ sẽ làm ăn lâu dài. Càng làm càng thấy lợi, bây giờ trong thôn rất phổ biến việc rủ rê bạn bè, người thân đến thưởng thức đậu phụ thối.

 

Người của thôn Đại Vũ sốt ruột không yên, họ bắt đầu xúi giục trưởng thôn: “Chúng ta cũng bán đậu phụ thối đi chứ!” Dù sao thì xưởng đậu phụ của thôn nhà vẫn còn đó, Bạch Gia Thôn có thể bán, thì thôn mình cũng có thể.

 

Trưởng thôn Vương lại nói: “Thôi, cứ để yên đó thì hơn.”

 

Chuyện ông ta muốn là một hướng đi lâu bền hơn. Chỉ cần Lục Ngọc vẫn ở lại trong thôn, tới lúc đó dĩ nhiên sẽ còn nhiều cách làm ăn hay hơn, hà tất phải tranh giành cái lợi nhỏ mọn này.

 

Dân làng nghe xong liền lo lắng: “Sao có thể không làm chứ? Bạch Gia Thôn đã hái ra bao nhiêu là tiền rồi?”

 

Nhìn thấy cảnh Bạch Gia Thôn ngày ngày hái ra tiền từ món đậu phụ thối, dân làng không khỏi đỏ mắt thèm thuồng, trong lòng dấy lên bao nỗi ngổn ngang.

 

Trưởng thôn Vương nói: “Đậu phụ thối chiên giòn là do người ta làm trước, sao các chú có thể nói vậy được? Không những chẳng kiếm được đồng nào, mà còn rước họa vào thân.”

 

Không biết trưởng thôn nghĩ tới điều gì, ông ta lại thở dài nói: “Ai nấy đều nông cạn, trước đây thấy Lục Ngọc kiếm được chút tiền, có kẻ còn đi tố cáo cô bé ra tận huyện.” Nhắc tới chuyện này, ông ta liền lộ rõ vẻ bất mãn.

 

Khi đó, ông trưởng thôn phải dùng lời lẽ khéo léo lắm mới tạm thời khuyên nhủ được Lục Ngọc.

 

Rồi lại đặc biệt mở cuộc họp cán bộ trong thôn, phê bình nghiêm khắc những người có bụng dạ không trong sáng. Chẳng mấy chốc, tin tức từ cuộc họp đã lan truyền khắp thôn, khiến bà con ai nấy đều bừng tỉnh.

 

Quả thực Lục Ngọc có bản lĩnh, chỉ trổ chút tài mọn này đã đủ cho Bạch Gia Thôn làm ăn phát đạt rồi.

 

Làm phật ý Lục Ngọc lúc này chẳng phải là tự đào mồ chôn mình hay sao?

 

Chẳng lẽ họ quên rằng, một khi đã nếm mùi tiền bạc, mấy ai còn cam tâm bán mặt cho đất bán lưng cho trời, chịu cảnh vất vả như thuở nào nữa?

 

Nhất thời, tiếng tăm Lục Ngọc nổi như cồn khắp thôn Đại Vũ.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu