Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 118

 

Hồi đó, khi chị Ba mang thai, ai cũng nói chắc là con gái. Vậy mà thím Sáu Lý chỉ nhìn tướng bụng đã quả quyết là một thằng nhóc. Kết quả sinh ra quả nhiên đúng là con trai. Từ lần đó, rất nhiều nàng dâu trong thôn đều tìm đến bà ấy để xem giúp.

 

Lục Ngọc đưa mắt nhìn sang Phó Cầm Duy, anh đang thoăn thoắt xếp hàng hóa lên xe. Như có linh tính, anh quay đầu lại bắt gặp ánh mắt cô.

 

Chị Ba Phó nhìn cảnh hai vợ chồng cự nự nhau rồi lại nhìn chằm chằm không chớp, che miệng cười trộm. Đúng là vợ chồng son có khác, cứ ríu rít cả ngày.

 

Chị ấy vốn thích hóng chuyện náo nhiệt, nhưng đúng lúc này, anh Ba Phó lại gọi: “Thôi đi làm lẹ đi, đi muộn lại bị đội trưởng mắng cho bây giờ.”

 

Mấy anh trai chị dâu nhà họ Phó lần lượt rời đi, chỉ còn lại Lục Ngọc và Phó Cầm Duy ở nhà. Anh quay về phòng, để mình cô đứng giữa sân.

 

Ngay lúc ấy, Tiêu Thái Liên mặt mũi giận đùng đùng quay về, sắc mặt thay đổi nhanh như tuồng Tứ Xuyên. Rõ ràng lúc đi còn vui vẻ hớn hở, giờ thì bà kéo Lục Ngọc đi xềnh xệch.

 

Bà đi tìm thím Sáu Lý hỏi về bí phương mang thai, vì người lớn tuổi trong nhà ai cũng sốt ruột chuyện này. Nhưng khi thím Sáu Lý biết bà hỏi giúp vợ thằng Tư, ánh mắt bà cụ bỗng trở nên có chút kỳ lạ.

 

Tiêu Thái Liên còn đang thắc mắc, vội vàng hỏi rõ.

 

Lục Ngọc không đi làm, thi thoảng vẫn theo Tiêu Thái Liên ra sông giặt giũ, người già trong thôn thường xuyên bắt gặp mẹ chồng nàng dâu này. Website TruyenLau.com

 

Thím Sáu Lý bỗng nói: “Hình như con dâu nhà chị còn chưa viên phòng thì phải.” Những lão ma ma như bà, từng trải qua bao nhiêu chuyện, đều có con mắt tinh đời, chỉ cần nhìn tư thế đi đứng, cộng thêm tướng mặt là có thể đoán ra bảy tám phần.

 

Con gái nhà người ta khác với người phụ nữ đã có chồng.

  TruyenLau.com

Tiêu Thái Liên nghe xong, ban đầu thấy không thể nào, đây chẳng phải là c.h.ử.i người sao, lấy nhau mấy tháng trời mà con dâu vẫn còn là con gái, đây là đang sỉ nhục ai chứ?

 

Thế nhưng, Tiêu Thái Liên giấu kỹ nỗi hoài nghi trong lòng, định bụng lát nữa sẽ dẫn Lục Ngọc đến, để bà Sáu Lý xem cho thật kỹ.

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lục Ngọc nhìn ra vẻ khác thường của Tiêu Thái Liên, liền hỏi: “Mẹ, chúng ta đi đâu ạ?”

 

Tiêu Thái Liên đáp: “Mẹ vừa cãi nhau với một bà già, không cãi thắng được, con đi cãi giúp mẹ xem nào.”

 

Trong lòng Tiêu Thái Liên lúc này cũng có chút phức tạp. Tuy nói khi Lục Ngọc mới về làm dâu, bà không ưng ý lắm, nhưng trải qua thời gian dài như vậy, Lục Ngọc làm việc gì cũng đâu ra đấy, lại khéo léo chuyện bếp núc, đầu óc còn lanh lợi, dần dà bà cũng quý mến cô.

 

Giờ đây, bà lại dấy lên chút hoài nghi, không biết lũ trẻ có giấu bà chuyện đại sự này không nữa.

 

Lục Ngọc bị Tiêu Thái Liên kéo đi, Phó Cầm Duy vừa bước ra khỏi phòng. Theo đúng giờ giấc thì anh nên lên đường đi làm rồi. Nhưng anh nhìn thấy hướng Tiêu Thái Liên vừa đi liền có chút sinh nghi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Đêm qua Lục Ngọc mất ngủ, anh cũng vậy. Anh không hề ghét Lục Ngọc, ngược lại, anh ngày càng để tâm đến cô nhiều hơn.

 

Nếu Lục Ngọc không có tình cảm với mình, anh nên giải thoát cho cô.

 

Thời đi học, anh luôn là người chính trực, đường hoàng. Dù sinh ra ở nông thôn, anh vẫn giữ phong thái điềm đạm nho nhã. Tuy luôn khát vọng một mái ấm hòa thuận, một cuộc hôn nhân viên mãn, nhưng anh cũng không muốn cưỡng cầu bất cứ điều gì.

 

Lục Kiều cố gắng như vậy cũng chỉ vì muốn có một cuộc sống tốt đẹp.

 

Lục Ngọc có suy nghĩ này cũng không có gì kỳ lạ.

 

Vốn dĩ Phó Cầm Duy nghĩ vậy, nhưng khi anh thật sự hạ quyết tâm, muốn trả tự do cho cô, trong lòng anh lại dâng lên sự lưu luyến khôn tả. Loại tình cảm ích kỷ này thật lạ lẫm nhưng cũng vô cùng mãnh liệt. Nếu đêm qua anh không ngủ dưới đất, anh sợ sẽ xảy ra một số chuyện trái với tâm nguyện của Lục Ngọc.

 

Nam nữ thanh niên chính là lúc hấp dẫn mãnh liệt, liệu có ai có thể ngồi trong lòng mà vẫn giữ được tâm trí thanh tịnh?

 

Phó Cầm Duy cần phải khởi hành đi làm rồi.

 

Nhưng trong lòng lại ngổn ngang trăm mối, Phó Cầm Duy nhìn về hướng Lục Ngọc vừa rời đi, rốt cuộc cũng không kìm lòng được, lần đầu tiên trong đời anh chẳng bận tâm đến công việc mà vội vã đuổi theo.

 

Tiêu Thái Liên dẫn Lục Ngọc đến nhà thím Sáu Lý.

 

Bà cất lời đầy vẻ chất vấn: “Chị nhìn kỹ xem, con dâu tôi có điểm nào giống cái kiểu cô gái còn trinh nguyên như lời chị nói chứ?”

 

Trong lòng Lục Ngọc căng thẳng tột độ, loại chuyện kín đáo như vậy mà cũng bị người ta dòm ngó. Lòng bàn tay cô lập tức lạnh toát.

 

Thím Sáu Lý hỏi thẳng toẹt không chút ngần ngại: “Cô với Phó Cầm Duy từng chung đụng chăn gối bao giờ chưa?”

 

Cổ họng Lục Ngọc hơi khô khốc.

 

Ngay cả Tiêu Thái Liên cũng đứng bên cạnh tiếp lời: “Không sao đâu Lục Ngọc, con cứ mạnh dạn mà nói. Bà ta ăn nói hàm hồ, bịa đặt trắng trợn, xem mẹ có xé nát cái miệng bà ta ra không!”

 

Đúng lúc này, Phó Cầm Duy từ bên ngoài bước vào, nói với Tiêu Thái Liên: “Mẹ à, chuyện này có gì mà phải nghi ngờ chứ? Tiểu Ngọc tính tình hiền lành, lại thẹn thùng, mẹ đừng đem chuyện tế nhị thế này ra làm khó con bé. Sau này có gì mẹ cứ hỏi con là được rồi.”

 

Tiêu Thái Liên nhìn dáng vẻ này của thằng tư, lập tức hiểu rằng nó đã nổi nóng thật rồi.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu