Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 331

 

Cả thôn cũng vui lây, bởi chuồng heo nhà họ Lục có ba phần hùn hạp của thôn. Vừa thấy Mẹ Lục bắt heo sữa về, đã có người kiến nghị với trưởng thôn rằng: "Năm nay chúng ta không cần chia tiền đâu, cứ chia thịt là được rồi!"

 

Trưởng thôn mỉm cười: "Các vị nghĩ xa thật đấy, chuyện đó cứ để sau này rồi tính."

 

Năm nay ông ta phải vào huyện họp đại biểu. Thư ký của vị lãnh đạo huyện còn dặn ông ta lên phát biểu về kinh nghiệm xây dựng thôn tiên tiến. Ông ta đã chuẩn bị tận mấy bản thảo, nhưng nói thế nào cũng không thấy hài lòng, ngày nào cũng lên thuyết trình thử ở trong thôn.

 



 

Thoáng cái đã sáu tháng trôi qua, nhà nhà người người đều tất bật làm ruộng, nhưng trên đồng lại chẳng thấy bóng dáng của người nhà họ Phó. Họ chỉ làm có một buổi, rồi đều xin nghỉ hết, nói là Lục Ngọc sắp sinh rồi.

 

Phụ nữ sinh con chính là đi một vòng ở Quỷ Môn Quan. Tập tục ở thôn họ là mời bà đỡ tới nhà để đỡ đẻ. Nhưng Phó Cầm Duy lại không đồng ý, anh muốn đưa Lục Ngọc đến bệnh viện huyện cho chuyên nghiệp. Anh có phần hơi lo lắng, dù sao đây cũng là con so.

 

Lục Ngọc vào phòng sinh, người nhà họ Phó và người nhà họ Lục đều ở bên ngoài thấp thỏm chờ đợi. Đoàn người đông đảo của họ khiến những người khác trong bệnh viện đều lần lượt ngoái nhìn. Trong mắt họ, phụ nữ sinh con là chuyện hết sức bình thường, sao lại phô trương như vậy.

 

Cơn đau của Lục Ngọc ngày càng rõ rệt, sắc mặt Phó Cầm Duy đã tái mét. Chị ba Phó ở bên cạnh an ủi: "Không sao đâu, phụ nữ sinh con đều như vậy, chú đừng lo lắng!" Tuy nói là nói vậy, nhưng vẫn nhìn ra vẻ mặt căng thẳng của Phó Cầm Duy. Trước đây Phó Cầm Duy luôn mặt không đổi sắc, vốn dĩ chị muốn cười nhạo anh một chút, nhưng vừa thấy dáng vẻ này của anh, chị vẫn có chút ngưỡng mộ.

 

Năm 1981, phòng sinh ở bệnh viện huyện nhỏ vô cùng đơn sơ. Về cơ bản chính là bên trong có người đỡ đẻ, bên ngoài chỉ được che chắn bằng tấm màn vải mỏng. Có thể nghe rất rõ tiếng la đau đớn bên trong, gân xanh trên trán Phó Cầm Duy đều sắp nổi lên, anh chỉ hận không thể chịu đau thay vợ.
TruyenLau
 

Bình thường Lục Ngọc bị người trong thôn nói là sống trong hũ mật, chưa từng phải chịu va chạm gì. Bất luận là mẹ chồng hay mẹ ruột đều rất tốt với cô! Nhưng sinh con thì khác, đau đớn đến mấy cũng chỉ có thể tự mình chịu đựng.

 

Tiêu Thái Liên ở bên cạnh nói: "Ít nhất cũng phải ba tiếng đồng hồ đấy."
Nguồn copy từ TruyenLau.com
 

Phó Cầm Duy hỏi: "Không thể sớm hơn một chút sao?"

 

Tiêu Thái Liên đáp: "Nói gì vậy chú? Phụ nữ sinh con cứ thuận theo tự nhiên là tốt nhất, nào có chuyện muốn sinh sớm là sinh sớm được. Nếu nhanh, mấy tiếng là xong, nếu chậm thì có khi mất cả ngày cả đêm cũng nên."
Nguồn copy từ TruyenLau.com
 

Tiếng la đau đớn bên trong ngày càng rõ rệt. Phó Cầm Duy cũng có chút đứng ngồi không yên, nằng nặc đòi xông vào, bị tất cả mọi người ngăn lại. Chừng một tiếng đồng hồ trôi qua, Phó Cầm Duy cảm thấy như trải qua cả một năm. Rất nhanh, anh đã nghe thấy tiếng khóc của trẻ con từ bên trong vọng ra, trên mặt mọi người liền giãn ra: "Sinh rồi, sinh rồi!"

 

Tiêu Thái Liên nói: "Thế này là nhanh đấy chứ."

 

Rất nhanh sau đó, Lục Ngọc được y tá đẩy ra, theo sau là đứa bé đang được bế trên tay: “Sinh một bé trai!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Trước đây Tiêu Thái Liên vẫn mong mỏi một đứa cháu gái, vừa nghe lại là con trai, bà chẳng nghĩ nhiều mà bước tới, vừa nhìn thấy tim đã mềm nhũn ra.

 

Ôi chao, thằng bé này thật khôi ngô!

 

Thông thường, trẻ con khi chào đời đều đỏ hỏn, thế nhưng đứa trẻ này vừa sinh ra đã có đôi mắt hai mí rõ ràng, ngũ quan tuấn tú lạ thường, làn da cũng trắng trẻo mịn màng, đôi tay nhỏ bé tự nhiên nắm chặt lại.

 

Thằng bé kêu vài tiếng ư hử, như muốn báo hiệu sự hiện diện của mình.

 

Thật đáng yêu không tả xiết.

 

Bác sĩ nói đứa trẻ này vừa tròn năm cân.

 

Các bậc trưởng bối chen nhau bồng cháu, Phó Cầm Duy ngược lại chẳng buồn liếc mắt nhìn con, chỉ nắm chặt lấy tay Lục Ngọc, sốt sắng hỏi cô cảm thấy thế nào.

 

Sinh thường, cô có thể xuất viện ngay trong ngày.

 

Phó Cầm Duy mượn xe của Lưu Bàng, tự mình lái xe đưa họ về. Hai người mẹ cùng Lục Ngọc và đứa bé ngồi trên xe, những người khác thì đi xe buýt.

 

Lục Ngọc được bao bọc kỹ lưỡng, Phó Cầm Duy còn luôn miệng hỏi cô có thấy đau ở đâu không.

 

Chiếc xe chạy rất nhanh đã về đến thôn.

 

Từ xa nhìn thấy trưởng thôn và chủ nhiệm phụ nữ đứng ở cổng thôn, trông như đang đặc biệt đợi họ vậy: “Sinh rồi sao?”

 

Phó Cầm Duy đáp lời: “Vâng, sinh rồi ạ!”

 

Tiêu Thái Liên ôm đứa trẻ bước ra: “Lại là một thằng nhóc.”

 

Trưởng thôn nhìn vào: “Thằng bé này khôi ngô quá, quả nhiên là thừa hưởng những nét đẹp nhất của cha mẹ.”

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu