Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 52

 

Chị hai Phó đứng kế bên, vẫn còn chưa hết bàng hoàng, nói: “Đúng là như vậy! Cái thằng Lâm Mạnh kia là loại người như thế nào, chẳng lẽ mụ ta không biết hay sao? Loại lưu manh côn đồ này, người ta trốn còn chẳng kịp, đằng này mụ ta lại hay ho, cứ thế mà chủ động dính vào, cốt là để bôi nhọ thanh danh của con bé Lục Ngọc thôi chứ gì. Thôi thì chúng ta cứ bớt giao du với nhà ấy đi, không khéo có ngày bị bán mà còn phải vỗ tay đếm tiền cho họ nữa là khổ.”

 

Trong lúc ba chị em dâu đang ríu rít trò chuyện, Tiêu Thái Liên đứng gần đó bỗng cất giọng: “Thôi được rồi, mấy giờ rồi mà còn đứng đây ríu ra ríu rít mãi thế hả? Mau mau đi làm việc đi, không khéo cứ mỗi lần điểm danh lại là người nhà chúng ta tới muộn nhất đấy.”

 

Nghe vậy, ba chị dâu mới chịu tản ra, vội vã đi làm việc của mình.

 



 

Lục Ngọc cùng Phó Cầm Duy lặn lội đường xa, lúc họ tới nơi thì trời vừa mới hửng sáng, chẳng mấy chốc mặt trời đã lên cao rồi.

 

Dọc đường đi, hai người ghé nghỉ chân những hai bận.

 

Mãi mới tới được điểm bán, Lục Ngọc đã mệt bã người. Phó Cầm Duy nhìn cô tiều tụy, lòng không khỏi xót xa, bèn nói: “Lần sau em đừng có làm cái việc này nữa.”

 

Phó Cầm Duy tuy có ý tốt, nhưng giọng điệu nói chuyện của anh vẫn cứ lạnh lùng, khó gần.

 

Lục Ngọc nghe anh nói vậy, bỗng nổi tính bướng bỉnh, liền đáp cụt lủn: “Tôi không chịu đâu.”

 
TruyenLau.com
Cô còn phải kiếm thật nhiều tiền, chứ cả ngày cứ ru rú trong nhà thì làm sao mà được!

 

Phó Cầm Duy lẳng lặng dỡ hàng hóa xuống, bày biện vào một góc cây râm mát.

 
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Anh còn phải về đội sản xuất làm việc, nhưng lát sau lại quay lại, bê theo một chiếc ghế gỗ con con, rồi không biết kiếm đâu ra một chiếc mũ lá, vành rộng, dày dặn, vừa vặn che chắn ánh nắng cho cô.

 

Lục Ngọc khẽ nói: “Cảm ơn anh.”

 
TruyenLau.com
Khóe môi Phó Cầm Duy khẽ nhếch, chẳng nói chẳng rằng, liền quay lưng về văn phòng.

 

Lục Ngọc nhanh nhẹn bày hàng ra, một mùi thơm quyến rũ bắt đầu thoang thoảng lan tỏa.

 

Chẳng mấy chốc đã có người tò mò tới hỏi: “Cô gái, thứ này bán bao nhiêu vậy?”

 

“Cổ vịt ba hào một chiếc, cánh vịt hai hào một chiếc ạ.” Cô mỉm cười đáp lời.

 

Người khách nọ liền xuýt xoa chê đắt, rằng thứ này chẳng có bao nhiêu thịt, năm hào tiền đủ mua một chiếc bánh bao thịt to ụ rồi.

 

Ông ta không mua, Lục Ngọc cũng chẳng mảy may sốt ruột. Cô tiếp tục sắp xếp lại sạp hàng, mùi đồ kho thơm thoảng vấn vít không nồng gắt, nhưng cứ len lỏi thẳng vào khứu giác, thơm tới mức khiến người ta chẳng còn lòng dạ nào mà làm việc khác.

 

“Cô gái, lấy cho tôi một chiếc cánh vịt.”

 

Lục Ngọc nhanh tay gắp một cái thật lớn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Người mua mặt mày hớn hở, vừa cho vào miệng đã trừng to mắt, cái vị cay tê, mặn mà, thơm lừng quyện vào nhau, khiến người ta cứ thế mà muốn ăn mãi không ngừng: “Ngon! Ngon thật!”

 

Chẳng trách cô gái này dám cả gan ra đây bày sạp, vị này e rằng người thường chẳng tài nào làm nổi.

 

Thấy có người mở hàng, những người khác đứng vây quanh cũng bắt đầu xúm lại mua theo.

 

Lục Ngọc bán giá phải chăng, chỉ vừa tầm để mọi người có thể mua một cái nếm thử. Thế là chẳng mấy chốc, sạp hàng của cô đã tấp nập hẳn lên.

 

Cổ vịt, cánh vịt được cô tẩm ướp, kho cay tới mức gây nghiện, khách ăn một miếng liền xuýt xoa: “Ngon quá đi mất, cô làm kiểu gì mà tài thế?”

 

Lục Ngọc tươi cười nói: “Món này phải dùng hơn chục loại gia vị, nấu suốt mấy tiếng liền đó ạ. Tự tay làm còn chưa chắc đã rẻ bằng mua ở chỗ tôi đâu. Nếu mọi người thích ăn, lần sau nhớ ghé mua tiếp nhé!”

 

Nghe cô nói vậy, khách hàng không nhịn được cười mà trêu: “Cô gái này cũng rất biết buôn bán đó nha!”

 

Lục Ngọc đáp: “Cũng tàm tạm thôi ạ.”

 

Đồ ăn Lục Ngọc làm ngon miệng, không khí xung quanh sạp cũng tấp nập. Có người mua xong, ăn mới được vài miếng lại quay lại mua thêm.

 

“Tôi mua nhiều một chút thì có được bớt giá không?”

 

“Mua năm cái tặng một cái nhé!”

 

Nghe vậy, những người xung quanh nhanh nhảu hỏi: “Vậy tôi mua ba cái, tặng nửa cái không?” Ai nấy vừa muốn ăn, vừa muốn được rẻ.

 

Lục Ngọc rất sảng khoái gật đầu đồng ý: “Được thôi!”

 

Thứ vịt kho thơm cay như thế này, ăn vào là dễ nghiện. Gặm không cũng đã đủ thèm rồi, nếu có thêm chút rượu thì lại càng tuyệt hảo. Bị hương thơm quyến rũ đến mức không cưỡng lại được, thấy những người này ăn ngon lành như vậy, bao nhiêu người hiếu kỳ nán lại, rồi cũng bị cuốn hút mà muốn mua bằng được.

 

Những người này mua đồ đều mang theo hộp cơm cá nhân, Lục Ngọc chọn những miếng lớn nhất cho họ, tiền nong thu chi đâu ra đấy, lại còn có ưu đãi mua tặng nữa, không khí mua bán vô cùng náo nhiệt.

 

Mấy chủ sạp hàng bên cạnh nhìn thấy mà ghen tị đỏ mắt, một người mới tới bày hàng như cô mà lại đông khách hơn hẳn những sạp hàng đã bán buôn lâu năm ở đây.

 

Cô bán xong đợt này, số cổ vịt đã vơi đi quá nửa. Tuy chưa kịp tính toán kỹ, nhưng sơ sơ cũng đã đút túi được hơn chục tệ. Vốn liếng coi như đã hoàn, mà số cổ vịt vẫn còn lại quá nửa!

 

Lục Ngọc đang định sắp xếp lại mâm cổ cánh vịt cho tươm tất hơn, thì đúng lúc này, cô nghe thấy một giọng nói mừng rỡ: “Lục Ngọc!”

 

Lục Ngọc ngẩng đầu lên, người tới chính là phóng viên Lý, từ lần trước tới giờ đã rất lâu rồi họ chưa gặp lại.

 

Lục Ngọc cất lời: “Sao anh lại tới đây?” Ngữ khí có phần lạnh nhạt.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu