Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 424

 

Những người này ấm ức ra về, chủ nhiệm phụ nữ nói vọng theo: “Các người cũng đừng đến đó làm loạn nữa, cho dù đ.á.n.h c.h.ế.t bà ta cũng không lấy lại được đồng tiền nào đâu.”

 

Xuân Hoa tức giận nói: “Nhưng sao tôi có thể nuốt trôi cái cục tức này làm sao được?”

 

Chủ nhiệm phụ nữ bỗng nhiên nổi trận lôi đình, đập mạnh tay xuống bàn, khiến cả phòng giật mình: “Cái gì mà nuốt không trôi nỗi uất ức! Ban đầu chính các người là người chủ động đưa tiền cho người ta! Đã là người lớn cả rồi, nếu xảy ra án mạng, tất cả sẽ bị lôi ra mà xử b.ắ.n hết!”

 

Tới lúc này mọi người mới lầm bầm, kéo nhau rời đi.

 

Lúc trưởng thôn đứng dậy, cơ thể cũng chao đảo, chủ nhiệm phụ nữ vội vàng đỡ ông, nói với Lục Ngọc: “Từ sau khi xảy ra chuyện này, ông ấy có mấy lúc nào yên giấc đâu.”

 

Dù sao xảy ra chuyện trong thôn, chịu tổn thất lớn đến vậy, con số lên tới tám nghìn tệ. Rất nhiều người vì đổ tiền vào đây mà đã bán cả ruộng vườn, ở nông thôn mà không còn đất đai thì còn biết sống làm sao nữa!

 

Điều đó khiến trưởng thôn vô cùng khốn đốn.

 

Phó Cầm Duy nói: “Hết tiền thì có thể kiếm mà, đơn vị vận tải của cháu đang thiếu người. Nếu họ không có việc làm, mỗi tháng ba mươi đồng, lại được bao ăn bao ở, mỗi nhà có thể sắp xếp cho một người đàn ông đi làm!”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
 

Phó Cầm Duy cũng nhìn ra, những người này muốn dựa dẫm vào Lục Ngọc, nhưng anh không muốn để Lục Ngọc phải gánh vác một mình những chuyện này.

 
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lúc đầu Lục Ngọc đã dặn dò họ đừng làm, nhưng họ lại không nghe.

 

Bây giờ xảy ra chuyện, lại quay ra oán trách, tìm người đổ lỗi khắp nơi!

 

Ông trưởng thôn mừng rỡ hỏi: “Thật sự được vậy sao, hai cháu cũng đừng quá sức mà ôm đồm.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
 

Phó Cầm Duy nói: “Chuyện này không hề gì, cũng chẳng phải việc khó khăn gì cho lắm!”

 

Bây giờ việc kinh doanh của anh tốt hơn, chỗ làm trong xưởng của anh không tiện nhận người, tránh tiếng kéo bè kéo cánh.

 

Còn những chân việc vận chuyển hàng hóa như thế này thì không sao cả, dân làng mình vốn chất phác, chịu khó, chắc chắn sẽ làm tốt.

 

Trưởng thôn nghe vậy thì nói: “Vậy thì tốt quá.”

 

Sau đó trưởng thôn ra ngoài tập hợp bà con trong thôn lại, loan báo quyết định của cậu Phó. Những người dân trong thôn vốn đang hoang mang, chẳng còn đường đi nước bước, nay nghe vậy mà mừng rỡ khôn xiết, thiếu điều quỳ sụp xuống cảm tạ ơn trời cậu Phó.

 

Dù sao đi nữa, có được miếng cơm manh áo đã là may mắn lắm rồi.

 

Những nhà có của ăn của để hơn cũng an ủi bà con: “Lần này coi như trả một bài học, sau này tuyệt đối đừng dại dột như vậy nữa. Chân vịt nhà tôi cũng cần thêm người phụ giúp. Nếu mọi người không ngại ít tiền, có thể đến làm chân phụ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Thuê một người một tháng trả mười mấy đồng, người có nhà có đất cũng có thể kiếm đồng ra đồng vào.

 

Mọi người liền muốn hỏi Lục Ngọc liệu có thể dạy họ bí quyết làm chân vịt không, nhưng Phó Cầm Duy bảo vệ Lục Ngọc quá kỹ lưỡng, họ không sao tìm được cơ hội mà mở lời.

 

Lúc đầu thì khăng khăng từ chối, bây giờ cũng ngại đường đột xông tới hỏi han.

 

Ngay lúc này, Lục Ngọc nghe thấy tiếng mắng chửi, nhìn về nơi phát ra tiếng, thì ra là nhà bác cả họ Lục.

 

Bác trai Lục với bác gái Lục lại lôi nhau ra mà ẩu đả.

 

Lục Ngọc thấy mặt mày, quần áo của bác gái đều lấm lem máu, tóc tai rũ rượi, đang đ.á.n.h nhau với bác trai.

 

Miệng bác gái Lục vẫn c.h.ử.i rủa om sòm.

 

Thân gái yếu ớt sao chịu nổi sức đàn ông, bác gái Lục bị đ.á.n.h ra nông nỗi này, nhưng không một ai trong thôn can ngăn.

 

Mọi người đều hận bà ta đến thấu xương, thấy bà ta bị đ.á.n.h mừng rỡ còn chẳng hết hơi, đâu thể đi lên can.

 

Cuối cùng vẫn là trưởng thôn đích thân tới ra sức can ngăn, mãi mới dứt ra được, nói với bác trai: “Chuyện đã lỡ rồi, chú có đ.á.n.h nữa cũng chẳng ích gì đâu!”

 

Bà nội Lục ngồi bệt xuống đất, gào khóc t.h.ả.m thiết, nói rằng mình đã mắt mù, rước phải con hủi phá gia, đòi hai người họ phải ly hôn ngay lập tức.

 

Ai ngờ bác gái Lục lại giống hệt con hổ cái nổi điên xông tới cào cấu bà nội Lục. Đông người chứng kiến như vậy, cũng chẳng thể khiến bà ta tỉnh táo lại. Thấy cái thần sắc ấy, quả đúng là đã phát điên rồi.

 

Lục Ngọc nói: “Tình trạng của bác gái thế này thì không ổn rồi, phải đưa đi khám bác sĩ ngay.”

 

Bác trai Lục không nói gì. Nhà bác ấy vốn đã nghèo rớt mồng tơi, trước đây còn chắt bóp được nghìn đồng.

 

Từ sau khi bác gái Lục phát điên, còn ném tiền lung tung khắp làng, số tiền ấy đều bị đám người xấu bụng kia tranh nhau cướp sạch.

 

Nghe nói lương thực trong nhà họ cũng chẳng còn là bao, cứ đà này, chẳng mấy chốc, một hai tháng nữa cả nhà họ sẽ c.h.ế.t đói mất thôi.

 

Lục Ngọc nhíu mày hỏi: “Sao con Lục Kiều vẫn chưa thấy về nhà?”

 

Chị dâu Xuân Hoa bên cạnh bực tức nói: “Nó sớm đã theo trai mà bỏ đi biệt tăm rồi!” Lời này đều là nghe chính miệng bác gái Lục lảm nhảm mà ra.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu