Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 199

 

Lục Ngọc lại nói: "Em đâu có thu tiền của họ, chỉ là mách cho họ cái tin này thôi mà." Thôn Đại Vũ nhiều người còn khó khăn, vải rẻ ai mà chẳng thích.

 

Những tấm vải loang lổ trong mắt nhân viên cung tiêu xã, nhưng ở trong tay các thím khéo léo này thì y như rằng có thể biến cái không ra gì thành món đồ quý.

 

Trước đây Lục Ngọc từng mua loại vải tồn này một lần, cảm thấy chất lượng vải cũng khá tốt.

 

Phó Cầm Duy nghe cô nói có tình có lý, bèn không nói thêm lời nào.

 

Dạo này nhà họ Phó nhộn nhịp hẳn lên, mấy bà mấy chị này chỉ cần nghe nói Lục Ngọc có nhà liền thích tới chơi, tranh thủ bốc vài nắm hạt dưa trong nhà đem ra.

 

Họ thích nhất là khen ngợi Lục Ngọc, thi thoảng lại hỏi thăm Lục Ngọc xem trong cung tiêu xã có thứ gì hay ho không.

 

Thuở còn trẻ, Tiêu Thái Liên góa bụa một mình nuôi con, luôn mong được bà con trong thôn nể nang. Năm đó Phó Cầm Duy đỗ đại học, tiếng tăm lẫy lừng khắp vùng! Bây giờ Lục Ngọc lại làm cán bộ thôn, mọi người càng thêm coi trọng bà.

 

Mấy hôm nay, Tiêu Thái Liên đặc biệt mua một ít hạt dưa sống, dùng chiếc nồi sắt lớn rang giòn. Cứ hễ có ai tới chuyện trò, mặc kệ là ai, bà đều bốc mấy nắm hạt dưa cho họ.

 

Lục Ngọc biết mấy bà thím này không phải tới vì cô, tất thảy đều là tới để nghe ngóng chuyện vải vóc giá mềm.

 

“Cháu đã hỏi thăm rồi, bao nhiêu tiền một thước cũng có, rẻ nhất chỉ hai hào thôi ạ.”
TruyenLau.com
 

Cô vừa nói ra cái giá, ngay cả những người vốn không mấy động lòng cũng thấy có chút xao xuyến, nhưng lại ngại ngùng chưa dám mua ngay. Ai nấy đều ngỏ ý muốn Lục Ngọc đứng ra mua hộ rồi chia nhau.

 
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lục Ngọc vội xua tay: “Mọi người tự đi mua thì sẽ chọn được màu sắc ưng ý hơn đó ạ!” Chuyện dính dáng đến tiền nong, cô dứt khoát không nhúng tay vào. Mấy chuyện thế này rất dễ mang tiếng vào thân, mà giờ cô lại là cán bộ thôn, càng phải giữ mình.

 

Nghe Lục Ngọc nói vậy, mọi người cũng hiểu ra, liền kéo nhau từng tốp, từng tốp đi mua.

  Đọc truyện tại TruyenLau.com

Đám vải tồn kho đủ loại, tích trữ mấy năm ở cung tiêu xã đều bị bà con tranh nhau mua sạch bách.

 

Chủ nhiệm cung tiêu xã thấy vậy thì mừng ra mặt.

 

Sau khi mua vải về, mọi người mới phát hiện cũng không đến nỗi có quá nhiều lỗi vải, chỉ cần khéo léo một chút là không nhìn ra khuyết điểm đâu vào đâu.

 

Ai nấy đều mừng như bắt được vàng, cứ tấm tắc nghĩ xem may vá ra sao cho thật ưng ý.

 

Quả nhiên lời đồn đoán trong thôn quả không sai một li, chẳng mấy ngày sau trời đã bắt đầu mưa như trút nước, kéo dài không dứt!

 

Cả thôn đều giống như bị dội nước sôi, bốc khói nghi ngút.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Người nhà họ Phó đều nghỉ ngơi ở nhà, mưa lớn cũng chẳng ảnh hưởng gì mấy tới họ. Chỉ có Phó Cầm Duy vẫn phải đều đặn đi làm, tan sở mỗi ngày, dù có che ô, mặc áo mưa thì vẫn ướt sũng.

 

Cứ đúng giờ Phó Cầm Duy về đến nhà, Lục Ngọc luôn pha sẵn một ấm trà gừng nóng hổi.

 

Ngay cả chị Ba Phó cũng nói, lâu rồi không thấy mưa to như vậy, may mà nhà mình đã thu hoạch xong rồi.

 

Nghe nói Bạch Gia Thôn bên cạnh còn chưa thu hoạch, gặp ngay trận mưa lớn thế này thì tổn thất rất lớn.

 

Còn vì sao chưa thu hoạch ư, bởi vì năm nay họ mong gặt thêm được chút ít lương thực, tiếc công chưa muốn gặt sớm. Ai ngờ người tính không bằng trời tính, mưa lớn một trận, cả Bạch Gia Thôn đều nóng như lửa đốt, lòng dạ thấp thỏm không yên.

 

Mưa liên tục bảy ngày, giam chân người ta trong nhà suốt bảy ngày liền, căn bản là không thể ra ngoài được.

 

Ai nấy cũng đ.â.m ra ỳ ạch, uể oải cả người.

 

Phó Cầm Duy về, Lục Ngọc đã đặt sẵn bộ quần áo khô ráo và đôi dép sạch ở một bên, anh vừa về đến là có thể thay ngay.

 

Chỉ cần anh vừa về đều sẽ từ bên ngoài mang theo chút thức quà vặt, lén lút dúi cho Lục Ngọc.

 

Dù cô ngượng ngùng nhưng lần nào cũng nhận lấy.

 

Phó Cầm Duy thấy giấy bút của Lục Ngọc bày trên bàn, liếc mắt một cái liền biết cô đang hí hoáy viết vẽ gì đó.

 

Không đợi Phó Cầm Duy hỏi, Lục Ngọc đã nói: “Em muốn mở lớp bình dân học vụ!”

 

Sau vụ gặt, tất cả mọi người đều có cả nửa mùa đông nhàn rỗi. Chơi bời lêu lổng, sinh sự đ.á.n.h nhau chẳng tài nào kiểm soát nổi, nếu thu hút được hết thời gian và sức lực của họ vào việc có ích thì thật tốt biết mấy.

 

Phó Cầm Duy rất ủng hộ suy nghĩ này của Lục Ngọc.

 

Cô có được sự ủng hộ của chồng, tự tin lên bội phần. Cô đi tìm trưởng thôn đề xuất ý định mở lớp bình dân học vụ.

 

Vận động mọi người hăng hái học tập, kỹ thuật về sau sẽ ngày càng tiến bộ, người không biết chữ e rằng khó mà theo kịp thời đại, thậm chí không thể tự lo cho bản thân.

 

Sau vụ gặt, mọi người quá rảnh, thêm nữa lại sắp phải chia lương thực. Tiền nong rủng rỉnh, mọi người lại bắt đầu cờ bạc. Dẫu sao thì học hành vẫn hơn hẳn cái thói cờ b.ạ.c bê tha chứ!

 

Trưởng thôn nói: “Trước đây trong thôn cũng từng mở lớp bình dân học vụ, nhưng hiệu quả không cao mấy, người dân không mấy mặn mà!”

 

Lục Ngọc nói: “Vậy phối hợp với công xã thì sao ạ?”

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu