Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 237

 

Đặc biệt là đám phụ nữ trong thôn, thi nhau mà ngợi khen Lục Ngọc trước mặt Tiêu Thái Liên: “Con bé này thật tốt số!”

 

“Chứ gì nữa, mới gả vào nhà được bao lâu mà mệnh của con bé này thực sự mang theo tài lộc!”

 

Có người cố ý tâng bốc Tiêu Thái Liên: “Cũng chưa chắc là do mỗi Lục Ngọc đâu thím, có khi cái tài lộc đó lại là do Phó Cầm Duy mang tới ấy chứ, hai vợ chồng chúng nó hợp mệnh hợp tài, ở bên nhau thì tiền bạc mới kéo đến. Chứ nếu không sao trước khi nó kết hôn thì chẳng có tiền bạc gì chứ!”

 

Lời này nói đúng ý Tiêu Thái Liên, bà cười nói: “Cũng có thể lắm chứ.”

 

Tiêu Thái Liên đang muốn cố kìm chế một chút, nhưng niềm vui vốn đã không thể áp chế được: “Vẫn là hai đứa nhỏ này ưu tú, nhà thông gia của tôi cũng biết cách bồi dưỡng con cái.”

 

Mọi người nghe xong liền nói: “Đáng tiếc cha mẹ Lục Ngọc chỉ sinh được ba cô con gái thôi, đáng tiếc thật.”

 

Mấy cô chị đều đã đi lấy chồng hết rồi, nếu thật sự có đứa con gái thứ tư thì bây giờ chắc chắn là đối tượng được trăm nhà cầu hôn tranh giành rồi. Ai nấy đều muốn tìm một nàng dâu giống như Lục Ngọc. Tiếc là muốn kiếm một nàng dâu như Lục Ngọc thì bây giờ đã quá muộn rồi.

  Website TruyenLau.com

Chỉ có thể nhìn người ta ngày càng khá giả hơn.

 

Chị dâu Hứa ở bên cạnh chậc một tiếng: “Chậc, chẳng biết cái món đậu phụ thối kia làm kiểu gì mà ngon đáo để, mùi thì nồng nặc nhưng ăn vào lại ghiền c.h.ế.t thôi. Mấy thím xem mẹ chồng tôi khó tính biết bao, bình thường ngay cả bát tương nhà làm bà ấy cũng chê không thèm ăn. Thế mà từ dạo ăn món đậu phụ thối chiên giòn này, ngày nào bà ấy cũng giục đi mua, không mua thì không được, sáng nay bà ấy còn dậy sớm tinh mơ, giờ này chắc chắn đã ra hàng xếp hàng rồi ấy chứ!”
Website TruyenLau.com
 

Người khác nói: “Hay là cô tự làm đi, có thể tiết kiệm không ít tiền đó.” Thấy những gia vị đó đều bày ra đó, nếu mình làm, chắc chắn rẻ hơn mua.

 
TruyenLau.com
Chị dâu Hứa nói: “Thôi đi, quan trọng nhất là chiên dầu, chúng ta lấy đâu ra nhiều dầu như thế mà chiên đậu phụ chứ!” Mọi người nghe xong cũng thấy đúng, có tận hơn hai mươi loại gia vị.

 

Tự làm vừa không làm ra được hương vị như thế, ngược lại còn phí phạm đồ đạc.

 

Mọi người cười nói: “Lục Ngọc làm ra kiểu gì thế? Vốn dĩ nhà Lục Ngọc cũng nghèo mà, sao lại nỡ dùng dầu để làm thứ này chứ?”

 

Tiêu Thái Liên ở bên cạnh liền lên tiếng đỡ lời: “Con Lục Ngọc nhà tôi nó thông minh mà, có bản lĩnh tự mình mày mò, mấy thứ này thì tìm hiểu một chút là ra cả thôi.”

 

Đang nói chuyện, nghe có người nói: “Này, đó không phải là Lục Ngọc nhà bà đó sao?”

 

Tiêu Thái Liên lập tức tiến lên, đỡ tay Lục Ngọc: “Con mệt rồi phải không? Mẹ dẫn con về nhà nghỉ ngơi một lát!”

 

Mọi người nhìn xong, tấm tắc chép miệng, khen lợi hại. Lục Ngọc đã thành người nổi tiếng trong thôn, ở nhà chồng cũng được sủng ái, từ khi kết hôn, tướng mạo của Lục Ngọc càng thêm phần xinh đẹp, rạng rỡ hẳn lên so với hồi chưa về nhà chồng.

 

Ai nấy đều hết lời ca ngợi, ngưỡng mộ khôn xiết.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lục Ngọc nói: "Mẹ, con đã nhờ Cầm Duy mua cho mẹ ít nước ngọt, khi nào rảnh rỗi mẹ có thể đem ra uống."

 

Vốn dĩ Lục Ngọc định về nhà rồi mới nói, nhưng từ khi nhận ra tính sĩ diện hão của mẹ chồng, cô đã quen với việc khoe khéo ngay bên ngoài.

 

Lục Ngọc có tiền trong tay, nên cô không hề tiếc của trong khoản ăn uống.

 

Tiêu Thái Liên nghe xong liền lớn tiếng: "Ối chao, tốn tiền vậy làm gì? Nước ngọt đó đâu phải thứ mà nhà mình có thể uống chứ!"

 

Một người đứng cạnh liền nói chen vào: "Tôi có một cô út ở trong huyện, cô ấy thích uống thứ này lắm, ngọt ngọt, lắc lên uống còn ngon hơn nữa. Đây quả là phúc khí, chúng tôi muốn uống còn chẳng có mà uống đây này!"

 

Những người xung quanh đều hùa theo tán đồng.

 

Tiêu Thái Liên cười tủm tỉm nói: "Cái con bé này hiếu thảo thì hiếu thảo thật, chỉ là tiêu pha hơi rộng rãi quá, tuy nói là tiêu tiền của nó, nhưng tôi cũng thấy xót ruột!" Miệng thì nói vậy, nhưng trên mặt bà lại tràn ngập nụ cười tươi rói, ai nhìn cũng biết bà đang ra sức khoe khoang.

 

Mọi người cũng không ai vạch trần.

 

Ai nấy đều lần lượt bày tỏ: "Ai mà lấy được Lục Ngọc, đúng là có phúc ba đời!"

 

Ngay sau đó, chị ba Phó cũng vừa tới.

 

Mọi người liền trêu: "Mới nhắc đến nước ngọt, thế mà cô đã có mặt rồi!"

 

Chị ba Phó ngạc nhiên hỏi: "Nước ngọt nào vậy?"

 

Mọi người lại nhao nhao kể lại sự việc.

 

Ai nấy đều muốn xem chị ba Phó sẽ nói gì, thường ngày chị ta nhanh mồm nhanh miệng lắm cơ mà.

 

Nào ngờ chị ba Phó lại nói: "Lục Ngọc là đứa hiếu thảo nhất trong số mấy chị em dâu chúng tôi. Bình thường chúng tôi cũng chẳng nghĩ được đến những chuyện này, mẹ có em ấy, chúng tôi cũng được thơm lây!"

 

Trước đây mọi người nghe nói chị em dâu nhà này hòa thuận, bây giờ xem ra đúng là thật.

 

Chị ba Phó thấy phản ứng của mọi người, liền bĩu môi thầm nghĩ. Tuy chị ta có hơi lẻo mép một chút, nhưng cũng không hề ngốc. Lục Ngọc lợi hại như vậy, dỗ dành cô còn không kịp, sao có thể oán trách cô chứ.

 

Sau đó ba người cùng nhau về nhà, vừa mới bước vào sân đã nghe tiếng người từ bên ngoài gọi với vào, nói rằng có chuyện rồi. Lục Ngọc lập tức chạy ra xem.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu