Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 369

 

Lục Ngọc vừa nghĩ đến món trứng vịt muối ngon lành, liền lục tìm tất cả vò sành, hũ đất trong nhà đem cọ rửa sạch sẽ.

 

Chị cả Lục bồng Tiểu Tích Niên đi ra. Thằng bé đã biết bò, bi bô gọi Lục Ngọc, trông đáng yêu vô cùng.

 

Dì Hồng vui vẻ ôm chiếc đùi heo to từ nhà Lục Ngọc ra, rất nhiều người trong xóm đều trông thấy.

 

Dân làng vốn dĩ ít khi được ăn thịt, có chút nào đều khư khư giữ chặt để dành, đâu ngờ Lục Ngọc lại nỡ lòng đem đổi chác. Nếu biết trước, có lẽ họ cũng đã tìm đến đổi rồi.

 

Sáng hôm sau, dì Hồng đẩy một chiếc xe cút kít, bên trên phủ kín chiếu cói. Khi bà vén chiếu lên, bên trong toàn là những quả trứng vịt loại to.

 

Quả đúng như lời bà nói, toàn là trứng vịt đã chọn lựa kỹ càng, quả nào quả nấy sắp to bằng trứng ngỗng.

 

Một quả trứng lớn bằng hai quả thường.

 

Lục Ngọc nhìn thấy số trứng thì mừng ra mặt, cẩn thận lấy từng quả trứng vịt xuống.

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Cô dùng nước sạch rửa trôi những vết bẩn bám bên ngoài, sau đó nhẹ nhàng chà xát vỏ trứng cho bớt sần sùi. Trứng sau khi được chà mỏng sẽ đem ướp muối, ngâm một thời gian dài rồi luộc chín, lúc ấy mới thành món trứng vịt muối trứ danh.

 

Nghe dì Hồng kể, vịt ở trại này thường được lùa ra khe suối, tha hồ ăn cá tép, nên trứng rất thơm ngon. Website TruyenLau.com

 

Trước đó, Lục Ngọc chỉ chuẩn bị có năm cái vò nhỏ. Nào ngờ dì Hồng lại khéo chọn đến vậy, toàn đem về những quả trứng loại to.

 
TruyenLau.com
Đựng đầy năm cái vò vẫn còn thừa lại một nửa số trứng. Lục Ngọc đành sang nhà mẹ chồng mượn thêm vò.

 

Gia đình nào ở quê cũng có sẵn mấy cái vò, hũ sành trong nhà.

 

Thông thường, con dâu đã ra ở riêng mà còn chạy về nhà chồng mượn đồ, chắc chắn sẽ khiến mẹ chồng không vui, thậm chí còn bị người ngoài dèm pha.

 

Nhưng bà Tiêu Thái Liên thì khác. Lục Ngọc và Phó Cầm Duy càng làm ăn phát đạt, lại thường xuyên về thăm nom, giúp đỡ nên ngược lại mối quan hệ giữa mẹ chồng nàng dâu lại càng thêm gắn bó.

 

Vừa nghe Lục Ngọc muốn làm món trứng vịt muối, bà Tiêu Thái Liên lập tức dẫn ba cô con dâu tới, người thì cọ vò, người thì rửa trứng vịt.

 

Ba cô con dâu nhìn thấy trứng vịt thì mắt sáng rỡ lên, đầy vẻ thích thú.

 

Lục Ngọc cũng không để họ làm không công, biếu cho mỗi nhà hai mươi quả trứng vịt loại to.

 

Tối đó, nhà họ Phó luộc năm quả trứng vịt, cắt nhỏ trộn cùng tương dầu ăn ngon lành.

 

Thấy mọi người ăn uống ngon lành, bà Tiêu Thái Liên vừa cười vừa nói: “Lục Ngọc nhà mình cái gì cũng tốt, chỉ tội hay khách sáo quá!”

 

Khi ra về, bà còn đặc biệt đưa cho Lục Ngọc năm tệ, bảo không thể cứ để con dâu thiệt thòi mãi được.

 

Cứ qua lại thân tình như vậy, mối quan hệ giữa họ còn gắn bó hơn cả lúc sống chung một nhà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Thoáng chốc, đã hai năm trôi qua.

 

Xưởng của Phó Cầm Duy đã đi vào nề nếp, sản phẩm cổ vịt treo gió nổi tiếng khắp trong nam ngoài bắc. Hương vị của nó quả thực rất ngon, dùng làm mồi nhắm hay món ăn vặt đều chẳng chê vào đâu được.

 

Xưởng đã mở rộng quy mô đến ba lần, nay có tới hai trăm công nhân. Với một xưởng tư nhân mà đạt được quy mô như thế này quả là không hề nhỏ chút nào.

 

Từ khi Phó Cầm Duy bận rộn hơn, Lục Ngọc cũng ít khi ra ngoài. Đợt trước, khi huyện tổ chức đại hội tuyên dương, trưởng thôn còn đích thân muốn cử Lục Ngọc đi dự.

 

Nhưng Lục Ngọc đã khéo léo từ chối. Phó Cầm Duy đã phải thường xuyên họp hành ở bên ngoài, nếu cô cũng ra đi, để lại thằng con trai non hai tuổi rưỡi ở nhà một mình, cô thực sự không đành lòng.

 

Thế nên, cô đã nhường suất cho người khác.

 

Giờ đây, Tiểu Tích Niên đã sắp lên ba, chạy nhảy thoăn thoắt, vẫn là đứa bé đáng yêu, bảnh bao như ngày nào.

 

Chẳng biết giống ai, chỉ cần thấy bóng mẹ Lục Ngọc là thằng bé liền nũng nịu, từ xa đã chạy ào tới, vùi đầu vào lòng mẹ.

 

Phần lớn trẻ con trong thôn đều chân lấm tay bùn, lấm lem như cuộn trong bùn đất.

 

Tiểu Tích Niên lại rất thích sạch sẽ, ngày nào cũng phải thay đồ mới. Hơn nữa, các anh trai ở nhà bà nội cũng hết mực cưng chiều, khiến thằng bé trông vừa mềm mại, lại vừa tinh nghịch, lăn xả khắp chốn.

 

Lại một lần nữa, Tiểu Tích Niên chạy ào tới.

 

Lục Ngọc ôm con vào lòng, hỏi: “Sao con lại chạy mồ hôi nhễ nhại thế này?”

 

Tiểu Tích Niên bi bô đáp: “Con chạy đi bắt gà con cùng các anh ạ.”

 

Lục Ngọc khẽ mắng yêu: “Thằng bé này…” Gà vốn dĩ nhanh nhẹn như thế, làm sao mà bắt được cơ chứ.

 

Quả nhiên là chẳng bắt được con gà nào, ngược lại quần áo lại lấm lem hết cả.

 

Dường như cảm nhận được mẹ không vui, Tiểu Tích Niên liền ra sức chui vào lòng cô, cơ thể mũm mĩm dụi dụi: “Mẹ ơi, lần sau con không đi nữa đâu.” Thằng bé làm vậy là để trốn tránh lời răn dạy của Lục Ngọc.

 

Chiêu này vẫn còn rất hữu dụng.

 

Tiểu Tích Niên vừa thấy Lục Ngọc không mắng mình, liền hớn hở ra mặt, bắt đầu nịnh nọt: “Mẹ, mẹ xinh đẹp quá, con thương mẹ nhất!”

 

Lục Ngọc cười nói: “Lời đường mật thế này, học ở đâu ra đấy? Ba con có bao giờ nói như vậy đâu.”

 

Tiểu Tích Niên líu lo: “Con gái ai cũng thích nghe lời hay, mẹ cũng là con gái mà.”

 

Lục Ngọc ôm con trai sang một bên: “Đừng có ở đây mà nịnh bợ, mau đi thay quần áo ra tự giặt đi thôi.”

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu