Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 222

 

Ngày hôm sau, còn chưa tới buổi trưa, các công nhân trong xưởng đã rục rịch từ sớm, thi thoảng lại lén nhìn ra ngoài qua ô cửa kính.

 

Chuyện trò rôm rả, ai nấy đều nhắc đến món thịt kho và gỏi trứu danh hôm qua.

 

“Hôm nay tôi phải mua hai cân mới được!” Hôm qua anh ta chỉ vớ được một cân, về nhà, cả nhà xơi tái trong nháy mắt, chẳng bõ bèn gì.

 

Lần này anh ta định mua hai cân mang về, buổi tối cùng cả nhà thưởng thức.

 

Mấy người đồng nghiệp này cứ như hổ đói, ăn thịt kho thì ngốn cơm phải biết. Họ lại tranh nhau gắp miếng cuối cùng, khiến anh ta ăn chẳng bõ dính răng.

 

Cũng ngại từ chối, dù sao cũng là đồng nghiệp cùng làm, người khác đã xin thì anh ta làm sao dám không cho.

 

“Tôi mua một cân là được!”

 

Rất nhiều người chụm lại, nói chuyện vô cùng hăng say.

 

Ai đã từng mua thì muốn mua tiếp, ai chưa mua được thì cũng nếm thử và đặt mua.

  Đọc truyện tại TruyenLau.com

Ngay cả ông chủ bếp của xưởng gang thép cũng quay sang dặn dò cậu học đồ bên cạnh: “Hôm nay nấu nhiều cơm lên một chút, còn đồ ăn thì giảm bớt đi.” Ông ta cũng nghe đồn hôm nay vẫn có thịt kho để bán.

 

Nghe ông ta nói vậy, cậu học đồ có hơi không phục: “Họ lấy quyền gì mà bán thịt kho, lại còn bán ngay trước cổng nhà máy mình nữa chứ? Đây chẳng phải là ngang nhiên cướp khách sao?”

 
Website TruyenLau.com
Ông chủ bếp nói: “Có gì mà phải làm ầm lên?” Ông ta đã nếm thử rồi, món đó ngon tuyệt vời.

 

Tay nghề của người làm món này quả thực cao hơn ông ta một bậc.
TruyenLau
 

Những đầu bếp lão luyện như họ đều hiểu rằng, nghề bếp là cả một kho tàng kiến thức chung, chẳng ai dám vỗ n.g.ự.c xưng mình độc bá được cả.

 

Hơn nữa, khi ông ta ra ngoài tỉnh tham gia thi bằng cấp, đã biết cao thủ trong mảng nấu nướng này nhiều không kể xiết, tuyệt đối không thể coi thường người khác.

 

Tuy cậu học đồ nghe vậy có hơi bất mãn, nhưng cũng không dám tranh biện gì thêm với ông chủ bếp, chỉ đành ấm ức ngậm miệng.

 

Ông chủ bếp đích thân đến kiểm tra việc nấu cơm, muốn nhà bếp nấu lượng cơm gấp đôi bình thường.

 

Người đầu bếp chủ quản nấu cơm có hơi hoảng hốt: “Nấu nhiều cơm như vậy, liệu có bán hết không?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thời này tôn sùng tiết kiệm, trên có chỉ thị nhiều lần, yêu cầu mọi người ăn bao nhiêu thì nấu bấy nhiêu. Nếu xuất hiện tổn thất lớn, nhà bếp đều phải gánh vác.

 

Ông chủ bếp điềm tĩnh nói: “Cứ làm như vậy, tôi tự có cách xử lý!” Thấy ông ta nói vậy, những người khác chỉ đành nghe theo lời ông ta, nấu nhiều cơm hơn.

 

Lưu Chương và Từ Ái Đảng đã gặp nhau từ sớm, đang đứng đợi Lưu Bàng và mọi người bên ngoài.

 

Chẳng cần nói ai khác, ngay cả họ nhìn thấy giờ cơm trưa sắp đến cũng có chút sốt ruột: “Lưu Bàng quả nhiên có bản lĩnh, đúng là đã tạo được chút tiếng tăm rồi.”

 

Món thịt kho và gỏi hôm qua của họ đúng là đã đãi mọi người một bữa ngon miệng. Cứ đứng đó nghe chuyện trò, ai cũng đều đang nói về các món ăn hôm qua.

 

“Theo tôi, vẫn là Lục Ngọc lợi hại nhất.” Từ Ái Đảng thở dài cảm thán. Trước đây anh chỉ biết Phó Cầm Duy tài giỏi, bây giờ xem ra anh ấy thật sự là kẻ chiến thắng cuộc đời.

 

Bản thân Phó Cầm Duy đã đành là người tài giỏi xuất chúng, nay lại cưới được cô vợ vừa xinh đẹp vừa đảm đang việc bếp núc.

 

Từ Ái Đảng nói: “Tôi định mua nhiều một chút!” Lúc anh ta về, người trong xưởng lò xo đã đồn ầm lên khắp nơi rồi.

 

Ai cũng tấm tắc khen ngon, khiến ngay cả người trong nhà anh ta cũng đ.â.m ra tò mò.

 

Anh ta là con trai của phó xưởng trưởng, người trong nhà đều là quyền cao chức trọng, bình thường quen với những món sơn hào hải vị. Nghe nói món thịt đầu heo này ngon đến mê hồn như vậy, ai nấy đều tới nhờ anh ta mang về một ít.

 

Từ Ái Đảng đồng ý, nghĩ bụng đằng nào cũng là công đi mua. Tiện miệng hỏi thử, kết quả ai cũng muốn mua. Anh ta tính ra, ít nhất phải mua hai mươi cân.

 

Lưu Chương kinh ngạc đến đần mặt ra: “Cậu mua nhiều như vậy làm gì?”

 

Anh vốn chỉ định mua một cân về cho cha nếm thử.

 

Vừa nghe Từ Ái Đảng mua đến hai chục cân, anh bỗng nảy ra ý muốn ganh đua, cất tiếng: “Tôi cũng mua hai chục cân!” Anh còn chẳng kịp nghĩ mua xong sẽ chia chác ra sao, chỉ biết tuyệt đối không thể để Từ Ái Đảng qua mặt.

 

Từ Ái Đảng hỏi: “Cậu mua nhiều đến thế làm gì? Tôi thực sự là mua hộ người ta đấy!”

 

Lưu Chương cũng cứng miệng nói y chang.

 

Họ đứng đợi, xa xa đã thấy chiếc xe ô tô của Lưu Bàng từ từ chạy đến. Nhìn đồng hồ thấy sắp đến giờ kẻng nghỉ trưa, từng tốp người đã lần lượt xin phép ra ngoài mua hàng.

 

Hai người hơi sốt ruột, chẳng phải thế này là lỡ hết việc rồi sao?

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu