Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 289

 

Bà chủ nhiệm phụ nữ cũng chẳng thèm chấp Lục Kiều nữa, bà quay sang nói thẳng với những người đang vây xem xung quanh: “Vậy các người cảm thấy họ đẹp lắm à?”

 

Người xung quanh lập tức nhao nhao: “Đẹp ư? Tôi thấy chả khác nào ma lem thì có.”

 

“Đây không phải con tôi, nếu không tôi đã đ.á.n.h gãy chân, thật là mất mặt quá đi!”

 

Xuân Hạnh và đám bạn ban đầu đã trang điểm chẳng được tự nhiên, giờ lại bị người trong thôn nói nặng lời như vậy. Một cô gái trong đó bỗng òa lên khóc nức nở rồi bỏ chạy mất.

 

Nước mắt lem luốc, trên mí mắt đen sì chảy dài xuống, trông càng nực cười hơn.

 

Mấy cô gái khác cũng đều vội vàng dùng tay lau chùi, son môi gì đó đều bị chà đi.

 

Nhưng chỉ dùng tay chà sao có thể sạch được? Khiến cho vành mắt đen xì như bị bôi nhọ nồi, đôi môi thì lem nhem chẳng ra hình thù gì.

 

Bà chủ nhiệm phụ nữ quay sang nói với bác gái Lục: “Sao bà không quản con gái bà cho tử tế! Để nó ở đây làm trò lố lăng, con gái chỉ cần sạch sẽ là đẹp rồi!”

 
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Bác gái Lục ngượng ngùng, không biết nói sao.

 

Lục Kiều hung hăng trừng mắt nhìn bà chủ nhiệm phụ nữ một cái, rồi xoay người đi vào nhà.

  Website TruyenLau.com

Bà chủ nhiệm phụ nữ thấy Lục Kiều thực sự chẳng ra sao, vẫn bớt lời giúp cô ta: “Đứa nhỏ này đang mang thai, cảm xúc không được tốt cho lắm!”

 

Trong đám người chỉ có Lục Ngọc biết vì sao Lục Kiều lại làm trái lẽ thường như vậy. Kể từ khi Lục Kiều không gả cho Lý Dục Tài như kiếp trước, tâm tính cô ta đã trở nên lệch lạc.
TruyenLau.com
 

Vốn dĩ cô ta có cơ hội sống lại này, đáng lẽ có thể sống tốt hơn người khác rất nhiều.

 

Nhưng cô ta từng nếm trải cuộc sống vinh hoa phú quý, chẳng muốn chân lấm tay bùn nữa, chỉ mong tìm đường tắt.

 

Thế nhưng trên đời này nào có chuyện tốt đẹp như thế?

 

Các thím đang vây xem thấy Lục Kiều đã vào nhà, cũng không nói gì nữa.

 

Họ bắt đầu bàn tán: “Nhất định phải gả cho xưởng trưởng gì đó, xưởng trưởng đó lùn cũng thôi, lại còn mập, còn có con riêng, sao mà ngu muội đến thế chứ?”

 

Sống với người như vậy, làm gì có tình cảm vợ chồng sâu đậm.

 

Hơn nữa, cho dù có gả được cho xưởng trưởng thì có thể như thế nào, cuộc sống vẫn phải trôi qua từng ngày, cứ phải chịu đựng một người như thế thì còn gì là cuộc đời.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Người trong thôn nói chuyện đều rất lớn tiếng, Lục Kiều ở trong nhà dĩ nhiên nghe thấy hết.

 

Lục Kiều càng thêm không vui, tức tới tức ngực, cho tới khi bên ngoài dần im ắng, cô ta vẫn còn tức tối.

 

Chỉ cảm thấy mất mặt trước kẻ thù không đội trời chung như Lục Ngọc, sắc mặt lúc xanh lúc đỏ. Da bụng cũng đau tới co rút, cô ôm bụng nhíu mày.

 

Bác gái Lục nhìn thấy dáng vẻ này của Lục Kiều, thở dài nói: “Tiểu tổ tông à, đừng dày vò nữa, đứa trẻ quan trọng!”

 

Sau đó bà lại khuyên con gái: “Con mau chóng sinh đứa nhỏ, vào tỉnh sống tốt, đừng chơi bời với đám nhà quê chân lấm tay bùn này, mấy cái đứa kém cỏi đó thì biết điều gì.”

 

Bác gái Lục chỉ mong để Lục Kiều dưỡng tốt cái thai này mới là điều quan trọng nhất lúc này.

 

Thấy Lục Kiều nhờ người ở tận Thượng Hải mua quần áo, lại sắm sửa đồ trang điểm, ngốn hết hai trăm tệ. Tuy biết đó không phải tiền của mình, nhưng nghe xong bà mẹ vẫn không khỏi giật thót tay.

 

Về khoản tiền bạc, Lục Kiều chẳng hề giống mẹ, cô ta tiêu xài rất bạt mạng.

 

Lục Kiều bĩu môi: “Con không muốn ở lại cái thôn này nữa. Mọi người cứ nhìn con bằng ánh mắt khinh miệt, con muốn lên huyện sống, dù chịu đắt đỏ một chút cũng được!”

 

Cô ta vốn dĩ mong chờ mẹ sẽ chăm nom mình trong cữ thật chu đáo, ăn sung mặc sướng, thêm vào đó là gả cho người giàu có, để rồi vênh váo khắp làng trên xóm dưới!

 

Ai dè, những người trong thôn này vẫn coi thường cô ta ra mặt, hoàn toàn trái ngược với những gì cô ta mường tượng ban đầu.

 

Mẹ Lục nói: “Đâu có dễ dàng mà vào thị trấn sinh sống như vậy, nếu mà đi được thì mẹ đã đi từ lâu rồi.” Bây giờ muốn nhập hộ khẩu lên thị trấn, phải làm thủ tục rắc rối ở thôn, vô cùng phiền phức.

 

Mẹ Lục vẫn luôn nhắc nhở cô ta về chuyện giữ gìn thai kỳ.

 

Lục Kiều không khỏi có chút tủi thân, xưởng trưởng đã mấy ngày chẳng gọi điện về cho cô ta. Ngoài miệng Lục Kiều không nói, nhưng trong lòng cũng thấy hối hận đôi chút.

 

Biết thế thì đã chẳng về thôn làm gì. Ở tỉnh thành mà ở cữ, có tiền thì sợ gì không thuê được bảo mẫu. Giờ này không biết Lưu Đại Quốc đã lén lút đưa đẩy với mấy ả ong bướm ngoài kia bao nhiêu lần rồi!

 

Lục Kiều cho rằng mình nào có yêu xưởng trưởng, anh ta bồ bịch bên ngoài thì cũng chẳng can hệ gì đến cô ta.

 

Thế nhưng khi m.a.n.g t.h.a.i rồi, cô ta mới phát hiện tính sở hữu của mình vẫn rất mạnh. Vốn dĩ là không tình nguyện gả cho anh ta, vậy mà anh ta còn dám tòm tem bên ngoài, khiến cô ta cảm thấy mình giống hệt một con hề.

 

Lục Kiều nói: “Con muốn gửi điện báo cho anh ấy, bảo anh ấy mau chóng về gọi điện thoại cho con. Con ở đây một ngày cũng không chịu nổi nữa rồi!”

 

Ban đầu còn muốn làm cho ra nhẽ một trận lớn, nhưng nhìn những người thôn dân nhà quê này, cô ta chỉ thấy anh hùng không có đất dụng võ. Đã vậy thì chi bằng về thành phố trông coi chồng mình còn hơn.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu