Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 396

 

Vì là lần đầu trồng, thím Mập không có chút kinh nghiệm nào. Sợ Lục Ngọc không mua, thím vội nói: “Đừng thấy nấm bé mà chê nhé, hương vị ngon lắm đó! Hơn nữa thím bán rẻ thôi, một hào rưỡi một cân là được rồi.”

 

Trong khi giá ở chợ ít nhất cũng phải hai hào một cân.

 

Lục Ngọc mỉm cười: “Được ạ!”

 

Trước đây, rau củ cô đều phải đặt hàng từ lái buôn ở trong tỉnh. Mỗi lần đặt rất nhiều, chỉ sợ không kịp giao rau sẽ làm chậm trễ việc buôn bán.

 

Dù sao thì tỉnh cũng hơi xa so với nơi này. Nếu trong thôn cũng có nguồn cung, thì tiện hơn nhiều.

  Website TruyenLau.com

Đảm bảo nguồn cung dồi dào, lần này cô không sợ thiếu rau nữa. Cô nói: “Nếu hai thím tiện, mỗi ngày giao cho cháu năm mươi cân nhé!”

 

Hai thím lập tức tự tin hẳn lên. Dì Hồng đồng ý ngay, nhưng thím Mập lại nói: “Thím e là không có nhiều như thế đâu, thím cứ tích góp, góp được nhiều thì giao một lượt.”

 

Thím Mập bổ sung: “Bọn thím đang chuẩn bị mấy cái lán, sau này cháu muốn bao nhiêu cũng có hết!” Lần này họ tới chỉ để Lục Ngọc cho một lời chắc chắn mà thôi. Website TruyenLau.com

 

Lục Ngọc cười đáp: “Được chứ ạ.”

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Trước đây, mọi người đều làm tập thể trong thôn, nhưng bây giờ thực hiện theo hệ thống khoán hộ, nên họ vẫn còn e dè, chưa quen với việc buôn bán riêng. Thấy Lục Ngọc chịu thu mua, họ liền quyết định mở rộng quy mô, sau này sẽ dám làm lớn hơn rồi.

 

Là lần đầu hai thím đến đây, Lục Ngọc liền mời họ mỗi người một bát ma lạt thang.

 

Lục Ngọc vừa căn dặn xong, nhà bếp đã nhanh chóng nấu ngay. Lúc đầu hai thím còn từ chối, nhưng ngửi thấy mùi ma lạt thang thơm nức mũi thì liền đồng ý ngay tắp lự.

 

Đúng là mùi thơm tuyệt vời.

 

Đến khi được ăn, họ hoàn toàn bị món ma lạt thang này chinh phục.

 

Họ vừa ăn vừa tán gẫu với Lục Ngọc: “Bây giờ mẹ cháu khá lắm đấy.”

 

Mẹ cô đang nuôi heo, con nào con nấy mập ú nần, nhìn là phát thèm.

 

Trong thôn cũng có người nuôi gà, nuôi vịt, nhưng ai cũng biết thịt heo mới là thứ đáng tiền nhất.

 

Bây giờ trong thôn đã khoán ruộng cho từng hộ, mọi người đều có tiền trong tay, càng thèm thịt thà hơn. Ai nấy đều dòm ngó nhà họ Lục, nói rằng năm nay nhất định phải ăn thịt cho thỏa thích.

 

Thím Mập nói: “Mọi người đều bảo năm nay có mổ bốn con heo cũng không đủ đâu cháu ạ.”

 

Lục Ngọc ngạc nhiên: “Sao mà thế được ạ!” Ngày trước cả thôn mổ một con heo còn phải chia sẻ với mọi người.

 

Thím Mập cười đáp: “Trước kia là trước kia, bây giờ chẳng phải đã có tiền rồi sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Bà ấy nhìn Lục Ngọc rồi cảm khái, may mà nhà lão Lục có được đứa con gái hiếu thảo như thế này.

 

Bây giờ người trong thôn gặp cha mẹ Lục Ngọc đều rất khách sáo, không còn ai nói ông bà không có con trai hay gì nữa. Một đứa con gái nhà người ta còn mạnh hơn mười đứa con trai nhà khác ấy chứ.

 

Quay về họ phải kể cho cả thôn nghe mùi vị của món ma lạt thang này mới được.

 



 

Từ sau khi món ma lạt thang của Lục Ngọc trở nên nổi tiếng, ngày thứ bảy khách khứa đến rất đông.

 

Lúc Lưu Bàng tới không phải giờ cơm, nhưng quán đã chật kín chỗ ngồi rồi.

 

Lưu Bàng nói: “Tôi đã muốn tới từ sớm rồi, chỉ là không có thời gian. Cho tôi một bát nhé, tôi thêm cá viên và đậu phụ cá!”

 

Tuy Lưu Bàng chưa từng được nếm thử, nhưng cũng biết tiếng về món ma lạt thang.

 

Lục Ngọc thấy ngay cả bàn ghế chung cũng không còn chỗ, bèn sắp riêng cho anh một chiếc bàn nhỏ giữa sân. Lưu Bàng ngồi một mình.

 

Món ma lạt thang vừa được dọn ra, Lưu Bàng nuốt nước bọt ừng ực, vội trộn đều các loại gia vị. Có mì, có rau, có cá viên nóng hổi, cộng thêm ly nước cam ướp lạnh, quả thực ngon hết sẩy.

 

Ăn một miếng liền quên hết sự đời, không còn màng nghĩ chuyện gì khác nữa.

 

Khi Lưu Bàng vừa tới, Lục Ngọc cũng ra chuyện trò. Anh ăn xong, buột miệng nói: “Tôi nghe kể có cả người ở tỉnh ngoài cũng tìm đến đây để ăn ma lạt thang đấy. Lúc đầu nghe, tôi còn chẳng tin.”

 

Một huyện nhỏ bé như nơi họ, bình thường chẳng có gì đặc sắc, thế mà cũng có thể thu hút sự chú ý của người phương xa ư?

 

Nhưng bây giờ nhìn thấy cảnh tượng đông đúc như vậy, anh đã tin tới bảy, tám phần rồi.

 

Lục Ngọc nói: “Họ đều mua suất ăn sống. Rau, mì và cá viên đều được gói sẵn, về nhà chỉ cần bắc lên bếp nấu một lát, vớt ra, chan thêm nước sốt vào là có ngay món ngon để thưởng thức!”

 

Suất ăn sống ma lạt thang của Lục Ngọc vừa chào bán liền đắt như tôm tươi. Giờ đây, mỗi ngày có thể bán ra một hai trăm suất.

 

Thậm chí còn có mấy hàng quà vặt trong huyện muốn mua sỉ suất ăn sống về bán lại.

 

Lục Ngọc đều không có đủ thời gian để làm xuể.

 

Lưu Bàng tấm tắc khen: “Chị thật khéo léo, đầu óc nhanh nhạy hơn người ta nhiều.”

 

Lục Ngọc cười nói: “Đợi lúc anh về, tôi sẽ biếu anh năm cân cá viên, năm cân đậu phụ viên. Cứ thế mà cất trong tủ lạnh ăn dần.”

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu