Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 243

 

Lục Kiều Trở Về

 

Cha mẹ Lục nghe tin mua được nhà, mừng ra mặt. Cả đời họ hiền lành, nhu nhược, chỉ biết nghe theo người khác chỉ huy, chẳng mấy khi có chính kiến riêng.

 

Cho dù có để họ tự xử lý chuyện này, cũng không đời nào nghĩ tới việc đặt cọc giữ nhà, lại còn thu xếp mời chị hai Lục quay về. Cả nhà đoàn tụ, làm một bữa cơm tươm tất để ăn mừng.

 

Nhà họ Lục lấy mấy miếng thịt khô mà họ không nỡ ăn ra, khăng khăng nhường cho Lục Ngọc.

 

Họ cũng biết bây giờ Lục Ngọc chẳng thiếu thịt, nhưng lại chẳng biết đáp đền cô ra sao. Đúng lúc đó, họ thấy bên ngoài bỗng nhốn nháo, người người kéo nhau chạy qua, như thể đã xảy ra chuyện gì đó.

 

Lục Ngọc đi ra ngoài, chưa đợi cô lên tiếng, thím trong thôn đã vội vã kể chuyện lớn trong thôn cho cô nghe: “Ghê gớm lắm, Lục Kiều dắt một người đàn ông lạ về thôn!”

 

Cả thôn đều biết tin Lục Kiều quay về, chuyện trước đây Lục Kiều ăn trộm tiền, rồi dụ dỗ phóng viên Lý còn rành rành ra đó.

 

Ai nấy đều dùng ví dụ này để dạy dỗ con cái nhà mình.

 

Không ngờ Lục Kiều lại có cái mặt dày, gan lỳ đến thế, còn dám quay về.

 
TruyenLau
Lục Ngọc cũng có chút tò mò. Trong cả thôn này, chỉ có cô biết Lục Kiều là người sống lại từ những năm 90.

 

Đi trước thời đại mười năm như vậy, đủ để cô ta thấu tỏ sự đời, hiểu rõ thế giới bên ngoài. Tính tình Lục Kiều gan lì, không chịu khuất phục, năm đó khốn đốn như vậy, lúc này quay về chắc chắn là đã có chỗ dựa, có hậu thuẫn vững chắc rồi. Nguồn copy từ TruyenLau.com

 

Lục Ngọc theo mọi người đi tới. Vừa ra đến cổng thôn, từ xa đã nhìn thấy một chiếc xe ô tô đỗ sừng sững ở đó.

 

Chiếc xe ô tô đó! Cả thôn lại nhốn nháo xôn xao đến mức chưa từng thấy, càng nhiều người không dám tin vào mắt mình. Lẽ nào Lục Kiều mới đi ra ngoài có bấy lâu mà đã có ô tô riêng rồi sao?

  Đọc truyện tại TruyenLau.com

Trước đây, khi Lưu Bàng tới cũng lái xe, nhưng xe Lưu Bàng lái là xe của trại heo. Nếu người này sở hữu ô tô riêng, vậy thì quả là ghê gớm lắm.

 

Mọi người nghe tin đều tò mò vây lại.

 

Rồi họ nhìn thấy bên đó đang phát t.h.u.ố.c lá và kẹo.

 

Lục Kiều tươi rói, khoác tay người đàn ông tuổi trung niên bên cạnh. Người đàn ông đó thấp bé, có vẻ hơi hói đầu, nhưng lại ra vẻ phóng khoáng, t.h.u.ố.c lá thì cho bao nguyên gói, kẹo thì vốc cả nắm.

 

Nông thôn nghèo khó, rất nhiều người đều hút t.h.u.ố.c lá, chỉ là mua chút t.h.u.ố.c rê tự vấn. Kiểu t.h.u.ố.c lá bao nguyên gói thế này thì nào dám mua.

 

Họ cứ thế mà cho.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Tâm trạng dân làng ngổn ngang trăm mối, không hiểu Lục Kiều đã gặp vận may nào từ trên trời rơi xuống, lại tìm được một người đàn ông giàu có như vậy.

 

Chẳng mấy chốc, mẹ Lục cũng hay tin, vội vã chạy đến.

 

Thấy con gái trông phơi phới sức sống, bà vội bước tới, muôn vàn lời muốn nói nghẹn ứ nơi cổ họng, cuối cùng chẳng thể thốt ra.

 

Bà ôm chầm lấy Lục Kiều, òa khóc: “Con gái bé bỏng của mẹ, mẹ nhớ con nhớ đến đau như cắt ruột gan, sao con lại đành lòng như vậy hả con?”

 

Dù sao cũng là con ruột, tình mẫu tử sâu nặng, vành mắt Lục Kiều cũng đỏ hoe, cô nghẹn ngào nói với mẹ: “Con thực sự có nỗi khổ tâm!”

 

Rồi cô dừng lại một chút, khẽ nói: “Suýt nữa con quên không báo, con đã kết hôn rồi.”

 

Dù người trong thôn đều biết Lục Kiều vốn gan góc, nhưng vẫn bị câu nói này của cô làm cho kinh ngạc. Không cha mẹ thu xếp, không giấy tờ thôn chứng nhận, rốt cuộc cô ta đã kết hôn ở đâu chứ?

 

Thế nhưng nhìn thấy Lục Kiều áo gấm về làng, mọi người nhất thời không dám nói nhiều, chỉ biết đứng đó xì xào bàn tán.

 

Lục Kiều cũng nhận ra điều đó, nụ cười trên mặt hơi gượng gạo. Sau đó, cô ta còn phát hiện ra Lục Ngọc đang đứng trong đám đông.

 

Sắc mặt cô ta thoáng biến đổi, rồi lớn tiếng nói: “Đây là chồng của tôi, Lưu Đại Quốc. Anh ấy là một ông chủ lớn đó!”

 

Nói xong, cô ta còn nháy mắt với Lưu Đại Quốc. Chuyện này trước khi về, hai người họ đã dặn dò, tập dượt kỹ càng mấy bận.

 

Quả nhiên, sau khi Lưu Đại Quốc nhận được ánh mắt của cô ta, lập tức nói: “Thưa mẹ, con thật lòng thật dạ muốn cưới con gái mẹ làm vợ, mẹ cứ yên tâm, con nhất định sẽ đối xử thật tốt với cô ấy!”

 

Nói rồi, anh ta mở chiếc ví da kẹp dưới nách ra.

 

Anh ta thẳng tay rút ra năm xấp tiền, mỗi xấp đều là những tờ "đại đoàn kết" mười tệ chồng chất.

 

Lưu Đại Quốc nói tiếp: “Tổng cộng là năm nghìn tệ này, xin làm sính lễ cưới con gái của mẹ!”

 

Vừa dứt lời, tất cả những người có mặt đều há hốc mồm kinh ngạc.

 

Năm nghìn tệ! Hồi ấy, nhà họ Phó cưới Lục Kiều đưa ra ba trăm, ai nấy đều đã cảm thấy đó là sính lễ giá cao rồi. Năm nghìn tệ, nó gấp mười mấy lần con số ba trăm kia!

 

Vị ông chủ lớn này quả nhiên không phải giàu có tầm thường, cưới Lục Kiều mà cũng chịu chi nhiều tiền đến thế.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu