Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 56

 

Nữ Chính Đi Tìm Nam Chính

 

Ở thập niên 80, việc sở hữu một chiếc xe ba bánh có thể chở người, chở vật không khác gì việc có một chiếc xe hơi sang trọng sau này.

 

Thấy Lục Ngọc vui vẻ đi theo Phó Cầm Duy, chị Ba Phó khen nức nở: “Xem đôi vợ chồng trẻ này mà xem, tình cảm họ tốt biết bao!”

 

Tiêu Thái Liên dặn dò: “Các con ra ngoài đừng có nói lung tung. Chuyện kiếm tiền gì đó tuyệt đối không được hé răng.”

 

Chuyện đổi dâu trước kia vẫn còn chưa hoàn toàn lắng xuống, nếu họ ra ngoài quá phô trương, nhà họ Lục chắc chắn sẽ tìm cách gây chuyện tiếp.

 

Tiêu Thái Liên vẫn không yên tâm, dặn dò thêm lần nữa.

 

Chị Ba Phó vội vàng đáp: “Mẹ ơi, chuyện này mẹ không cần phải dặn, chúng con ai mà chẳng biết chứ?”

 

Mấy cô con dâu khác cũng bày tỏ sẽ không tiết lộ ra ngoài, lúc này bà mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Họ đến xưởng xe để chọn chiếc xe ba bánh. Lục Ngọc chọn chiếc hoành tráng nhất, to nhất, phía trên còn được lắp thêm một cái ghế ngồi vững chãi, vừa có thể chở người, vừa có thể tháo xuống để chất hàng.
Website TruyenLau.com
 

Những chiếc khác giá bốn trăm hai, riêng chiếc này là bốn trăm rưỡi.

 
TruyenLau.com
Phần lớn xe ở xưởng xe ba bánh đều do các đơn vị nhà nước mua, chưa từng nhận đơn đặt hàng từ cá nhân nào.

 

Thấy họ mua về dùng cho gia đình, lại nghe họ nói bao nhiêu lời hay ý đẹp, cuối cùng chủ xưởng cũng bớt cho họ mười tệ để lấy may. Chiếc xe này đạp rất nhẹ, cả đàn ông lẫn phụ nữ đều có thể điều khiển dễ dàng.
Website TruyenLau.com
 

Lúc trên đường về, Phó Cầm Duy chở Lục Ngọc. Thôn Đại Vũ chưa từng có xe ba bánh, chiếc xe của họ là chiếc đầu tiên.

 

Vừa vào thôn đã bị mọi người đuổi theo nhìn ngó.

 

“Dô, mua xe rồi à?”

 

“Ngồi lên thấy thế nào hả cô?”

 

Lục Ngọc mỉm cười nói: “Ngồi lên êm ru, thoải mái lắm ạ.”

 

Mọi người nghe xong đều trầm trồ ngưỡng mộ. Họ về thẳng nhà họ Phó, mấy anh trai đi làm đồng về, vừa nhìn thấy chiếc xe, ai cũng muốn đạp thử một vòng. Mấy cô chị dâu cũng thay phiên nhau ngồi.

 

Những người xung quanh tuy cũng muốn thử, nhưng lại e ngại không dám hỏi.

 

Rất nhiều người đều biết nhà họ Phó cưới vợ đã đưa cho nhà Lục Ngọc ba trăm tệ sính lễ. Mới qua một thời gian ngắn, bây giờ lại mua xe. Nhà họ Phó đúng là không phải giàu có bình thường!

 

Thấy Lục Kiều ra ngoài gánh nước, có người thích gây chuyện liền nói thẳng: “Cô xem em gái Lục Ngọc của cô bây giờ sướng nhường nào. Gả tới không cần ra đồng làm việc đã đành, nhà họ Phó còn mua xe ba bánh cho, ngồi lên oai lắm! Lúc đầu sao cô lại nghĩ không thông như vậy, nếu không bây giờ người ngồi trên xe chính là cô rồi.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Sắc mặt Lục Kiều lúc đỏ lúc trắng, nói: “Tôi không thèm đâu!”

 

Người bên cạnh thấy cô ta tức giận, cũng không nói tiếp nữa, nhưng ánh mắt rõ ràng là đang cười nhạo cô ta.

 

Từ sau khi trọng sinh, trong lòng Lục Kiều vẫn luôn mang theo sự kiêu ngạo khó tả. Sau này cô ta sẽ kết hôn với người thành phố, tiền cầm trong tay tận mấy vạn tệ, nói ra sẽ khiến bọn người này lác mắt mà xem, chỉ có những kẻ nông thôn tầm mắt hạn hẹp mới thấy một chiếc xe ba bánh mấy trăm tệ đã ngưỡng mộ ra mặt đến thế.

 

Vốn dĩ nhà họ Lục cũng được coi là gia đình có chút tiếng tăm trong thôn, nhưng từ sau chuyện tráo dâu xảy ra, rất nhiều người đều lén lút sau lưng chê cười họ, khiến cho cả gia đình luôn có một cảm giác ngột ngạt khó tả.

 

Bà nội Lục nhìn thấy Lục Kiều liền tỏ thái độ khó chịu: “Sao bây giờ mới vác mặt về, lại la cà chơi bời đâu đấy. Con gái nhà ai mà lười biếng như mày, ngay cả lửa cũng không nhóm, gà cũng không cho ăn. Đã là con nhỏ nông thôn rồi mà còn ra vẻ tiểu thư khuê các.”

 

Lục Kiều bị mắng xối xả đến mức sắc mặt rất khó coi, đáp lại: “Bà nội, con chưa từng nghĩ một khắc nào là không làm việc, vẫn luôn làm quần quật đấy chứ.”

 

Ngược lại là em trai cô ta, chẳng làm gì chỉ nằm ườn ở nhà. Bà nội cô ta thì trọng nam khinh nữ, làm ngơ hành vi của đứa cháu trai cưng, cả ngày chỉ biết gây sự mắng mỏ cô ta.

 

Bà nội Lục bĩu môi nói: “Nếu không phải tại mày, nhà chúng ta cũng sẽ không mất mặt như vậy. Mày với mẹ mày đều không phải thứ tốt lành gì. Bây giờ công việc tốt của con trai tao cũng mất rồi, tao cứ c.h.ử.i hai chúng mày đấy. Mông to cỡ nào thì mặc quần cỡ đó, mày thì hay rồi, coi thường Phó Cầm Duy, kết quả mình chẳng là cái thá gì!”

 

Miệng mồm của bà nội Lục rất đanh đá, bà ta chỉ cần một cái miệng đã có thể cãi bay cãi biến, oanh tạc bốn phương.

 

Trong lòng Lục Kiều lúc này giống như có một đống lửa cháy lớn, có thể thiêu rụi mình và cái nhà này thành tro bất cứ lúc nào.

 

Cô cố nén phẫn hận trong lòng, nhưng nén quá mạnh, tim cũng không khỏi đau thắt.

 

Bà nội Lục lại tiếp lời: “Ngày mai gọi bà mối Vương tới, sắp xếp cho mày đi xem mắt.”

 

Trước đây Lục Kiều từng được rất nhiều người trong thôn ngỏ ý muốn cưới về. Nhưng từ sau khi chuyện tráo dâu xảy ra, không còn ai nhắc tới nữa.

 

Bà nội Lục vẫn còn nhớ nhung khoản tổn thất ba trăm tệ kia, muốn mau chóng gả Lục Kiều đi. Cháu gái trong mắt bà ta đều như nhau cả thôi, sớm muộn gì cũng kết hôn, cưới ai cũng chẳng khác gì.

 

Lửa giận trong lòng Lục Kiều rốt cuộc không thể kìm nén được nữa, cô ta gắt lên: “Rốt cuộc con có phải là cháu gái ruột không, trong mắt bà chỉ có tiền thôi sao?”

 

Nói xong hất cửa bỏ đi!

 

Điều kiện của đám trai tráng trong thôn đều một vẻ, chỉ có Phó Cầm Duy là hơn người, vậy mà cô ta còn chê không gả.

 

Trong lòng Lục Kiều không khỏi nảy sinh lòng so bì khó tả với Lục Ngọc, bất luận là gả cho ai, cũng không thể kém hơn Phó Cầm Duy, nếu không trong thôn sẽ cười nhạo cô ta đến c.h.ế.t mất.

 

Sau khi chạy ra ngoài, Lục Kiều nhìn thấy một đám người ở phía xa, cô ta biết ngay những người đó đều là ngưỡng mộ nhà họ Phó mua xe ba bánh.

 

Tình hình của nhà họ Lục hiện giờ đã thế này, bà nội Lục lại còn muốn gả cô ta đi, chi bằng dứt khoát đi tìm Lý Dục Tài nối lại duyên xưa. Để tránh bà nội Lục ép duyên lần nữa, cô ta không thể nào từ chối thêm lần hai được.

 

Cũng không biết cô ta lấy đâu ra dũng khí, không nói tiếng nào với cha mẹ, trực tiếp đi thẳng vào huyện thành.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu