Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 288

 

Lục Ngọc chưa kịp hiểu chuyện, bèn hỏi có gì.

 

Chị Ba Phó nói tiếp: “Cô ta mua cả đống quần áo mới, còn sắm sửa đồ trang điểm, chưng diện cứ diêm dúa lòe loẹt, lại còn bảo con gái trong thôn cứ học theo cô ta, như vậy mới có thể tìm được tấm chồng giàu sang.” Nghe đến đấy khiến chị ấy cười muốn vỡ bụng.

 

Trước đây, Lục Kiều gả cho xưởng trưởng, sính lễ tận năm nghìn tệ, chuyện này quả thực đã gây xôn xao khắp thôn.

 

Rất nhiều người dù thèm muốn nhưng suy cho cùng vẫn là nông dân chất phác, khó lòng chấp nhận chuyện kẻ mày vẽ mắt để câu dẫn đàn ông giàu có. Thế nên, ngay khi Lục Kiều vừa ra tay, chuyện đã bị đồn thổi khắp nơi.

 

Lục Ngọc đại khái cũng hiểu, Lục Kiều muốn tự mình làm "người đi đầu về phong cách", cái kiểu này rất thịnh hành ở thành phố vào thập niên 90. Cô ta cũng có một ví dụ thành công điển hình là bản thân mình.

  Đọc truyện tại TruyenLau.com

Thế nhưng, đem chuyện này áp dụng ở chốn thôn quê thì luôn có một cảm giác lạc lõng, chẳng hề phù hợp!

 

Lục Ngọc định bụng ra ngoài hóng chuyện cho vui.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
 

Những người có cùng suy nghĩ với cô không ít, vừa ra khỏi cửa đã thấy rất nhiều người đang kéo về phía nhà tổ họ Lục.

 

Trong thôn làm gì có chuyện gì mới mẻ, chỉ cần một làn gió nhẹ thổi qua, lập tức có người biết tin tức.

  TruyenLau.com

Lục Ngọc cùng chị Ba Phó đi theo.

 

Chưa cần nói đến chuyện khác, chỉ riêng tinh thần thép của Lục Kiều đã vượt xa người bình thường. Cổng nhà cô ta mở rộng thênh thang, bên trong cô ta vừa trang điểm xong cho mấy cô gái trong thôn.

 

Con gái trong thôn bình thường đều lấy sự giản dị làm cái đẹp.

 

Lục Kiều bước tới, son môi đỏ chót, rồi dùng bút chì kẻ đen vành mắt cho từng cô gái một.

 

Mấy cô gái nhỏ được cô ta trang điểm đó vốn dĩ đã nhút nhát.

 

Lúc này thấy những người khác trong thôn cũng đều tới vây xem, cả bọn đều ngượng ngùng đỏ mặt tía tai.

 

Cảm giác mình như đang đứng trên sân khấu kịch, Lục Kiều chẳng mảy may bận tâm, nhưng mấy cô gái kia lại vô cùng hoảng sợ, ngồi trên ghế cũng không yên, chỉ muốn tìm cái lỗ mà chui xuống.

 

“Em không vẽ nữa đâu.” Một cô gái tên Xuân Hạnh khe khẽ nói.

 

Lục Kiều lại tỏ ra thản nhiên, nói: “Người khác là người khác, em là em! Càng có người nhìn, em càng phải ngẩng cao đầu ưỡn n.g.ự.c lên chứ.”

 

Bác gái Lục cũng ở bên cạnh phụ họa: “Chuyện này vẫn nên nghe lời cô Kiều Kiều đi thôi, con gái cứ xấu hổ mãi thì chẳng làm nên tích sự gì.”

 

Lúc này, càng lúc càng nhiều người kéo đến vây xem.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Lục Kiều còn muốn thay đồ cho họ.

 

Mấy cô gái như Xuân Hạnh thì nói gì cũng không chịu thay.

 

Thế là Lục Ngọc nhìn mấy cô gái này, trang điểm đậm, lại mặc đồ cũ sờn, có người còn có mảnh vá, trông thế nào cũng thấy thật kệch cỡm.

 

Người trong thôn cũng nhíu mày lại: “Vẽ ra cái dạng này thì tìm được xưởng trưởng sao?” Người nói mang theo ý châm biếm sâu cay.

 

Sau khi Lục Kiều mang thai, tính nết cũng nóng nảy hơn hẳn. Lúc ngẩng đầu định c.h.ử.i bới, cô ta lại nhìn thấy Lục Ngọc.

 

Một phần phẫn nộ trong lòng Lục Kiều lập tức hóa thành mười phần, cô ta gằn giọng: “Chứ gì nữa! Người thành phố bên ngoài đều thích kiểu này cả!”

 

“Tôi thấy vẫn nên giản dị một chút mới phải, làm thành thế này trông cứ như yêu quái vậy.”

 

“Đúng vậy đó, môi bôi đỏ chót, mắt tô đen sì, trông ra cái thể thống gì? Chậc chậc chậc.”

 

Đều là con gái chưa xuất giá, ăn diện thế này trông chẳng ra cái giống gì.

 

Qua một lúc, chủ nhiệm phụ nữ cũng tới.

 

Nếp sống trong thôn đều do bà nắm giữ. Phía nhà kính trồng rau củ quả trái vụ đang vô cùng bận rộn, bà ấy đang dở việc thì bị gọi tới, nói người trong thôn lại gây chuyện rồi.

 

Bà chủ nhiệm phụ nữ hơi tức giận, nói lớn: “Nói làm gì nữa, giải tán hết đi!”

 

Bà còn thẳng thừng phê bình Lục Kiều: “Con gái trong thôn này chỉ có cô là ăn diện lố lăng đến thế, cô muốn cái gì đây?” Lại còn toan tìm một tấm chồng giàu có bằng những mánh khóe không đường hoàng.

 

Sau đó, bà nói thêm: “Không có tiền thì phải tự dựa vào đôi tay mình mà kiếm, cứ trông mong đàn ông cho các cô tiền, đúng là uổng công sống ngần ấy năm trời!”

 

Lời của bà chủ nhiệm phụ nữ khiến Lục Kiều không vừa tai chút nào.

 

Lục Kiều bĩu môi nói: “Không đúng đâu, tuy bà là chủ nhiệm, cũng không thể tự tiện mắng người như vậy. Sửa soạn một chút thì có gì sai chứ?”

 

Những người xung quanh vốn hiếu kỳ, được đà càng thêm rôm rả. Lục Kiều quả là bạo gan, đến cả lời bà chủ nhiệm phụ nữ mà cô ta cũng chẳng thèm để vào tai.

 

Thường ngày, bà chủ nhiệm phụ nữ vốn ôn hòa, dễ nói chuyện. Lần trước cùng cô ta ra ngoài tặng quà, nể tình Lục Kiều đang mang thai, phần lớn việc đều do bà ấy làm cả.

 

Thế mà Lục Kiều lại là loại người vong ân bội nghĩa, chẳng những không biết ơn mà còn oán trách bà ấy, quả thật mọi lòng tốt trước đây đều đổ sông đổ bể.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu