Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 404

 

Lục Ngọc là lần đầu tiên nghe nói, cô hỏi: “Ồ?” Giọng điệu hơi khó tả, khiến Phó Cầm Duy vừa từ trong đó bước ra, bất giác rùng mình một cái.

 

Lục Ngọc nói: “Có thể là theo đuổi người khác đó chứ, xưởng cổ vịt có tới hai xưởng trưởng lận kia mà!” Lưu Bàng cũng là một xưởng trưởng đấy thôi.

 

Đối phương cười ha hả, còn bảo cô phải trông chừng chồng mình cho kỹ, trẻ trung, bảnh bao như vậy, đâu chỉ một mình cô mê mẩn, người khác cũng không kém đâu đấy. Giờ đây không giống trước kia nữa, hôn nhân đã tự do hơn nhiều rồi! Kết hôn thì cũng có thể ly hôn đó, tuy nói ly hôn còn rất hiếm, nhưng lỡ như đàn ông một khi đã sắt đá, nhẫn tâm thì còn hơn cả phụ nữ gấp bội phần.

 

Lục Ngọc nói cô đã biết rồi.

 

Người này cũng không buôn chuyện tiếp nữa. Ăn xong ma lạt thang thì cũng đứng dậy đi về.

 

Lục Ngọc nghĩ ngợi, dặn dò chị cả và chị dâu đôi lời, rồi về nhà sớm.

 

Lúc Lục Ngọc về, Phó Cầm Duy đang lau bình hoa trong nhà.

 

Anh không giống những người đàn ông khác trong thôn, cảm thấy dọn dẹp nhà cửa quá mất đi thể diện của người đàn ông!

 

Phó Cầm Duy thì khác, đôi khi anh dọn dẹp nhà cửa, đôi khi nấu cơm, đúng là một người chồng mẫu mực, vẹn toàn mọi mặt.

 

Lục Ngọc vừa về, Phó Cầm Duy lập tức cười hỏi: “Sao hôm nay về sớm như vậy?”
TruyenLau.com
 

Bọn trẻ đi nhà trẻ còn chưa về, trong ngôi biệt thự rộng thênh thang như vậy, chỉ có hai người họ.

 

Lục Ngọc nói: “Trong tiệm có chị cả và chị dâu rồi, em không cần phải có mặt suốt!”

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Ngừng lại một chút, cô bổ sung: “Còn không phải anh dùng mỹ nam kế để dụ dỗ em về đó sao?”

 

Phó Cầm Duy nghe xong cười khẽ, tiếng cười trầm thấp đầy vui vẻ ấy lọt vào tai Lục Ngọc, mang một sức mê hoặc khó cưỡng.

 

Trong lòng Lục Ngọc dù không muốn thừa nhận, nhưng quả thực cô cũng đã bị anh làm cho mê mẩn rồi. Nguồn copy từ TruyenLau.com

 

Cô nói: “Hôm nay anh bất thường như vậy, lại còn đích thân tới tiệm tìm em, rồi còn dúi tiền cho em nữa, có phải có cô gái khác đang theo đuổi anh không?”

 

Bàn tay đang lau đồ của Phó Cầm Duy lập tức dừng lại, anh nhìn Lục Ngọc, hỏi: “Ai nói với em vậy?”

 

Lục Ngọc đáp gọn lỏn: “Thực khách.”

 

Phó Cầm Duy nhìn cô, ánh mắt lấp lánh: “Sao lại ghen rồi?”

 

Phó Cầm Duy không đợi Lục Ngọc trả lời, lập tức nói: “Dù là ai đi chăng nữa, cũng chẳng thể nào thay thế vị trí của em trong trái tim anh được đâu.”

 

Quả thực có một nữ thư ký anh gặp được lúc họp ở tỉnh ngoài rất nhiệt tình với anh. Khi đó anh cũng khá ngạc nhiên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Nghe nói cô ta cũng là sinh viên đại học đi học từ tỉnh khác về, vô cùng nhiệt tình, còn nói thích anh từ cái nhìn đầu tiên, bắt đầu theo đuổi rất cuồng nhiệt.

 

Phó Cầm Duy nói: “Anh đã nói với cô ta rồi, anh đã kết hôn, có gia đình rồi, dặn cô ta đừng bám víu nữa!” Lời lẽ thẳng thừng như vậy, với một cô gái mà nói, hẳn là khá nặng nề, khiến đối phương nghe xong bật khóc nức nở.

 

Nhưng anh cũng không chút nương tay, trái tim người đàn ông bé lắm, một khi đã chứa đựng một bóng hình, thì tuyệt nhiên không thể chứa thêm bất cứ ai thứ hai nào khác.

 

Lục Ngọc không ngờ Phó Cầm Duy lại gian manh như vậy, thế mà lại dùng ‘mỹ nam kế’ với cô.

 

Mà càng đáng xấu hổ hơn là cô lại thực sự rung động.

 

Từ sau khi Phó Cầm Duy biết Lục Ngọc thích kiểu quần áo phương Tây, cộng thêm kính viền vàng, cách ăn vận đó cứ như thể sinh ra là dành cho anh vậy. Đặc biệt là khi anh thi triển vẻ cuốn hút ấy trước mặt Lục Ngọc, quả thực khiến người ta không sao cầm lòng nổi.

 

Thời tiết đẹp, hai người ở trong phòng dành cho nhau những khoảnh khắc tình tứ ngọt ngào.

 



 

Ngày hôm sau, Lục Ngọc nhận được điện thoại nói chị hai nhà họ Lục đang ở nhà cha mẹ, nhắn cô qua đó một chuyến.

 

Tiệm ma lạt thang này của Lục Ngọc có chị cả và chị dâu giúp, nên cô có thể thảnh thơi hơn đôi chút.

 

Cô nói với chị cả: “Em về nhà xem có chuyện gì.”

 

Chị cả Lục lo lắng hỏi: “Có nói là chuyện gì không?”

 

Lục Ngọc đáp: “Không thấy nói rõ, chỉ bảo em thu xếp về nhà một chuyến.”

 

Chị cả Lục vỗ nhẹ vào vai cô: “Em cứ yên tâm đi, mọi chuyện ở đây đã có chị lo liệu cả rồi.”

 

Lục Ngọc mỉm cười ôm lấy chị cả. Từ ngày chị cả tới giúp, gánh nặng trong lòng cô đã vơi đi không ít.

 

Sau buổi gặp mặt hôm qua, Phó Cầm Duy như ý nguyện nên cứ quấn quýt bên Lục Ngọc.

 

Vừa nghe tin nhà Lục Ngọc có việc, anh liền sốt sắng nói: “Anh sẽ đi cùng em!”

 

Lục Ngọc nghĩ anh có xe riêng thì quả thực tiện hơn nhiều, cô khẽ cảm thán: “Đợi chúng ta tích góp thêm chút nữa rồi cũng sắm một chiếc xe hơi!”

 

Thời đó, xe cộ đâu phải cứ có tiền là mua được như bây giờ.

 

Người ta còn phải làm báo cáo chờ xét duyệt dài dài, giá cả lại vô cùng đắt đỏ. Để mua một chiếc ô tô gia đình, ít nhất cũng phải tốn đến mười vạn tệ.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu