Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 259

 

Thế là người trong thôn còn nói đùa, đặc biệt là nói với chị hai, chị ba: “Mẹ chồng các cô, có phải cũng giục các cô mau chóng có con không?”

 

Tống khứ hết bọn trẻ đi, chẳng phải chỉ còn lại hai vợ chồng son sao, thì còn làm gì được nữa, trong bụng ai cũng rõ mười mươi.

 

Chị hai và chị ba Phó nói: “Xem các người nói kìa.” Nhưng gò má ai cũng ửng hồng, chẳng biết tối nay liệu có "sắp xếp" được gì không.

 



 

Lục Ngọc và Phó Cầm Duy lần đầu sống chung một mái nhà, cảm giác thật khác lạ.

 
Website TruyenLau.com
Tối đó, hai người đợi mọi người giải tán, sau khi thu dọn xong xuôi, cả hai đều có chút trằn trọc khó ngủ. Phó Cầm Duy ôm chặt lấy Lục Ngọc, rồi còn ghé xuống hôn lên má cô một cái.

 

Lục Ngọc đưa tay khẽ chạm vào vết thương của anh, chỗ đó đã kết vảy rồi. TruyenLau.com

 

Đôi mắt Phó Cầm Duy sâu thẳm nhìn cô: “Anh đã nói rồi, vết thương đã lành hẳn rồi mà.”

 
TruyenLau.com
Lục Ngọc ừm khẽ một tiếng.

 

Sau đó, Phó Cầm Duy đưa một trăm tệ tiền riêng của mình cho Lục Ngọc: “Số tiền này, em giữ giúp anh.”

 

Lục Ngọc kinh ngạc, tiền Phó Cầm Duy kiếm được đều có sổ sách rõ ràng, không ngờ anh còn có tiền riêng dành dụm: “Anh tự giữ lấy đi!”

 

Phó Cầm Duy kiên quyết: “Không được, em giúp anh cất giữ.”

 

Lục Ngọc đành cầm lấy.

 

Hai người thủ thỉ trò chuyện một lúc, vì ban ngày vừa mổ heo vừa nấu ăn, cũng bận rộn suốt cả buổi, Lục Ngọc nép mình trong vòng tay của Phó Cầm Duy mà chìm vào giấc ngủ.

 

Nửa đêm, Phó Cầm Duy hôn lên trán Lục Ngọc, nét mặt anh càng trở nên dịu dàng.

 

Sáng hôm sau, Lục Ngọc thức dậy trong vòng tay của Phó Cầm Duy.

 

Lúc cô tỉnh giấc, cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ cơ thể anh, lập tức đỏ bừng mặt. Sau đó mở to mắt thì thấy Phó Cầm Duy vẫn đang nằm cạnh bên.

 

Khoảng hơn tám giờ, ánh nắng ban mai chiếu rọi vào trong phòng, cả căn phòng đều sáng bừng. Bình thường giờ này Phó Cầm Duy đã dậy từ rất sớm rồi.

 

Giờ đây hai người đều vẫn còn trên giường, cô khẽ thấy lúng túng.

 

“Sao anh không dậy?” Lục Ngọc lên tiếng trước.

 

Phó Cầm Duy mỉm cười: “Em không cho anh dậy mà.”

 

Sau đó Lục Ngọc cúi đầu nhìn xuống, quả nhiên tay mình đang vô thức nắm chặt vạt áo của Phó Cầm Duy.

 

Gương mặt Phó Cầm Duy tràn đầy vẻ bất lực pha chút cưng chiều.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Sắc mặt Lục Ngọc càng ửng hồng hơn, sau đó cô vội vàng buông tay ra.

 

Nhân lúc Lục Ngọc còn đang ngượng ngùng, Phó Cầm Duy ghé sát hôn cô một cái thật sâu, sau đó mới đứng dậy vào nhà bếp nấu cháo.

 

Lục Ngọc ở trong phòng, chỉ cảm thấy bầu không khí ấm áp dễ chịu đến nao lòng này khiến cô chỉ muốn cứ thế mãi.

 

Sau đó, cô bắt đầu thay đồ. Khi ra ngoài ăn cháo, vành tai Lục Ngọc vẫn còn nóng bừng.

 

Vừa ăn cháo xong, từ trong thôn đã có người gọi cô, nói rằng cán bộ tín dụng đã tới.

 

Lục Ngọc nghe vậy, quay sang nói với Phó Cầm Duy: “Chúng ta cùng đi nhé?”

 

Phó Cầm Duy đáp: “Không, em cứ đi trước đi! Anh còn phải thu xếp lại nhà cửa một chút.”

 

Với Lục Ngọc là cán bộ thôn, việc dọn dẹp nhà cửa dường như nghiễm nhiên thuộc về phần Phó Cầm Duy. Để một sinh viên đại học ở nhà làm việc nhà, may mà không có ai biết, nếu không trong thôn lại bàn tán ra vào!

 

Lục Ngọc đi tới ủy ban thôn, nhưng trong lòng cô cứ vương vấn mãi chuyện ngày mai Phó Cầm Duy sẽ phải đi làm.

 

Lục Ngọc muốn nấu món mì thịt bò cho anh, nhưng vẫn chưa chuẩn bị được, hôm nay phải tranh thủ ra ngoài mua chút thịt bò tươi ngon mới được.

 

Đang mải suy nghĩ thì cô phát hiện mình đã tới nơi.

 

Bên cạnh cán bộ tín dụng có không ít bà con thôn dân, rất nhiều người đều là lần đầu nghe nói còn có thể vay vốn từ ngân hàng.

 

Tin tức loan truyền, rất nhiều người đều kéo tới xem náo nhiệt.

 

Cũng có một vài người ngỏ ý muốn vay tiền.

 

Cán bộ tín dụng đã giải thích cặn kẽ chính sách cho bà con, bây giờ muốn vay vốn thì cần phải có tài sản thế chấp.

 

Nếu thực sự không có tài sản thế chấp, cần có thôn đứng ra bảo lãnh, tức là nói nếu khoản nợ này không thể trả được, thôn phải đứng ra gánh vác món nợ này.

 

Giống như gia đình Lục Ngọc thì không cần lo, bởi nhà cô có trại heo, có thể dùng trại heo làm tài sản thế chấp, hơn nữa còn có thể vay được một số tiền lớn.

 

“Lục Ngọc, chuyện này đáng tin không?”

 

“Haiz, vay mượn bà con chòm xóm thì khó nói, mà vay Nhà nước lại càng áy náy khôn nguôi!”

 

Tất cả mọi người đều muốn hỏi Lục Ngọc thử, từ sau khi Lục Ngọc liên tục làm mấy chuyện tốt đẹp cho thôn, uy vọng của cô trong thôn đã tăng vọt.

 

Lục Ngọc nói: “Ai đang cần tiền xoay sở gấp thì có thể thử xem sao! Dẫu sao thì cũng có lãi đấy.”

 

Theo Lục Ngọc thấy, các thủ tục vay vốn này đã được tinh giản đi rất nhiều rồi.

 

Tuy nói có lãi, nhưng vẫn tốt hơn vay tiền từ người khác, ít nhất không mắc nợ ân nghĩa hay lỡ mang tiếng xấu về sau. Lục Ngọc cũng ngỏ ý muốn vay, các thủ tục đều đã rõ ràng. Cô hỏi thăm thì được biết, nhiều nhất có thể vay tới hai nghìn tệ.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu