Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 45

 

Cung tiêu xã này không mấy khi có khách khứa ghé thăm. Thời này ai ai cũng bận rộn làm lụng, mấy khi có người rảnh rỗi mà ra ngoài đi dạo phố.

 

Phó Cầm Duy vốn chính là chàng trai được bao cô gái thầm thương trộm nhớ ở đây, vậy mà anh lại còn đưa cả vợ đi làm cùng.

 

Trong đó, một cô mậu dịch viên mặt mày sưng sỉa hừ một tiếng rồi nói: “Thời buổi này, vẫn còn có người ăn không ngồi rồi à?”

 

Cô ta nói vậy là ám chỉ Lục Ngọc. Cô ta thấy Lục Ngọc liền trong lòng có chút không vui. Cô ta vẫn luôn thích Phó Cầm Duy, nhưng luôn bị anh thẳng thừng cự tuyệt.

 

Nhìn thấy Lục Ngọc, cô ta tự nhiên nảy sinh một loại địch ý khó hiểu.

 

Lục Ngọc không quên chuyện mấy người chị dâu đã nhờ vả, bèn đi mua lọ kem dưỡng da cho chị ba trước.

 

Cô mậu dịch viên bán kem nói: “Thật ra tôi định giữ lại dùng, nhưng nếu cô đã muốn mua thì tôi bán cho cô vậy.”

 

Mặt hàng đắt khách như vậy, bình thường muốn mua cũng phải trông vào may mắn.

  Website TruyenLau.com

Lục Ngọc khéo ăn nói, khen người bán hàng đôi ba câu, khiến chị ta vui vẻ gói ghém đồ cho cô.

 

Sau đó, Lục Ngọc lại đi mua dây buộc tóc đỏ và cả vải vóc. Dù sao cũng là gia quyến trong đơn vị, ít nhiều cũng được hưởng những ưu đãi nhỏ, ví dụ mua hai lạng đường sẽ được tặng thêm hai viên đường nhỏ, hay mua dây buộc tóc đỏ thì được khuyến mãi thêm một dây buộc tóc đen.

 
TruyenLau.com
Chỉ có vải vóc là khó mua hơn một chút, Lục Ngọc đành đích thân đi lựa cùng người bán.

 

Kéo tấm vải giá hai tệ, đối phương thậm chí còn không thu phiếu vải, nói rằng đây là vải giá rẻ, không cần phiếu, thực chất chính là ưu ái dành cho cô.

 
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lục Ngọc cũng thừa hiểu, bèn hết lời khen ngợi đối phương tốt bụng lại nhiệt tình, khiến người được khen cười tít mắt.

 

Ai nấy đều có cảm tình với cô.

 

Đúng lúc này, nghe thấy cô gái mặt nặng mày nhẹ kia hừ mũi một tiếng đầy khó chịu: “Tôi cứ ngỡ Phó Cầm Duy cưới được người thế nào, không ngờ lại rước về một kẻ phá gia chi tử như vậy!”

 

Cô ta nói rất to, khiến nhiều người xung quanh nghe thấy đều có chút ngượng ngập. Phó Cầm Duy đang tính toán sổ sách bên trong nên không nhìn thấy chuyện ở đây.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Lục Ngọc biết Phó Cầm Duy là người học thức cao, đối nhân xử thế khiêm tốn, lịch thiệp, được người ta yêu mến là điều quá đỗi bình thường.

 

Nhưng cô không ngờ hôm nay lại gặp phải một người bạo dạn đến thế. Đối phương cho rằng Lục Ngọc là gái quê, không dám đôi co với người thành phố như mình, không đợi Lục Ngọc nói gì, cô ta đã tiếp lời: “Cô không biết tiết kiệm chút nào, sau này thì biết sống sao đây?”

 

Lời nói ra vào đều lộ rõ vẻ ghét bỏ, ám chỉ Lục Ngọc không xứng đáng với Phó Cầm Duy.

 

Lục Ngọc đang mua đồ giúp người khác, cũng đâu phải mua cho mình. Hơn nữa, dù có là mua cho mình đi nữa, thì cũng liên quan gì đến cô ta. Cô ta có quyền gì mà chỉ trỏ người khác?

 

Ban đầu cô cũng không thèm để tâm đến cô ta, nhưng lúc này, Lục Ngọc nhìn thẳng vào cô ta, nói: “Tôi mua thứ gì hay không, chẳng có liên quan gì đến cô cả! Cô không cần dùng cái giọng điệu kẻ cả đó để giáo huấn tôi.”

 

Cô gái kia không ngờ Lục Ngọc còn dám phản bác, bèn dùng ngữ khí đầy căm ghét nói: “Quả nhiên là người thôn quê, thô bỉ đến vậy.”

 

Người bình thường nghe những lời bóng gió kiểu này chắc chắn sẽ tức giận trong lòng, nhưng không phải ai cũng dám xung đột trực diện.

 

Lục Ngọc lại là một ngoại lệ, cô cười: “Không ngờ người thành phố lại có cách hành xử như thế này. Cô có tư cách gì mà chê cười người nông thôn? Bây giờ cô ăn cô mặc, có thứ gì trên người không phải nhờ hạt gạo, tấm vải của nông dân mà có! Chân ướt chân ráo ra phố, đã học thói kênh kiệu, hống hách rồi.”

 

Những người xung quanh không ngờ Lục Ngọc trông hòa nhã như vậy, mà miệng lưỡi lại sắc sảo đến thế.

 

Cô gái kia muốn dựa vào Lục Ngọc để tỏ vẻ hơn người, nào ngờ Lục Ngọc không hề nhân nhượng, khiến cô ta tức phát khóc.

 

Cô ta chạy đến chỗ Phó Cầm Duy mách: “Vợ anh đúng là đồ ngang ngược!”

 

Sau đó lại thêm mắm thêm muối vài câu, nằng nặc đòi Phó Cầm Duy cho cô ta một lời giải thích.

 

Anh nhanh chóng đi ra. Mà đời, ai chẳng thích hóng chuyện.

 

Các nhân viên bán hàng xung quanh cũng mở to mắt, muốn xem thử Phó Cầm Duy sẽ giải quyết ra sao.

 

Lục Ngọc nói: “Tôi giúp chị dâu mua ít đồ, cô ta ở đó nói những lời quái gở, bừa bãi, tôi lười không muốn kể lại. Người này thật thú vị, người ngoài nhìn vào lại ngỡ cô ta mới là vợ của anh đấy chứ?”

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu