Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 388

 

Bà Tiêu Thái Liên nhìn theo, mắt sáng bừng: “Đúng thật là chúng nó rồi!”

 

Bà vội vàng vẫy gọi. Tiểu Tích Niên nghe tiếng bà nội, lập tức chạy như bay tới, líu lo: “Bà nội ơi!” Thằng bé vốn thích làm nũng nhất mà. Gặp được bà nội yêu quý, khuôn mặt thằng bé lập tức rạng rỡ niềm vui.

 

Bà Tiêu Thái Liên đã mấy ngày không được nhìn thấy thằng cháu trai út, giờ thấy nó liền ôm chầm lấy, xuýt xoa không ngớt.

 

Bà Tiêu Thái Liên vừa hỏi: “Sao các con về mà không gửi thư báo trước một tiếng?”

 

Lục Ngọc cười đáp: “Dạ, tụi con tiện có thời gian thì về luôn ạ!” Vừa nói cô vừa đưa những túi đồ nào thịt, nào lạp xưởng cho bà.

 

Toàn là những món ngon lành, thịnh soạn.

 

Người trong thôn nhìn thấy thì ai nấy đều trầm trồ, không ngớt lời khen ngợi: “Đúng là vợ chồng thằng Tư Phó Cầm Duy hiếu thuận thật! Chớ thấy chúng nó chuyển lên huyện rồi mà nghĩ chúng nó quên gốc gác, về thăm quê vẫn mang quà về chu đáo ghê!” Hơn nữa, quà cáp còn không ít.

 

Trên mặt bà Tiêu Thái Liên cũng ánh lên vẻ mãn nguyện, tươi cười đáp lời: “Chứ sao nữa, nói mấy đứa con trai này của tôi, thì nhà thằng Tư là hiếu thảo nhất đó!” Vừa dứt lời, bà đã vội vàng nhận lấy đồ đạc, cùng các con cháu về nhà.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
 

Chị ba Phó nhìn thấy cũng mừng rỡ ra mặt, vồn vã nói: “Hôm nay ở nhà ăn cơm đi, chị ba sẽ hấp bánh gạo cho cả nhà!” Thứ bánh gạo ấy phải đồ xôi nếp trước, sau đó giã nhuyễn rồi mới nặn thành hình. Ngon thì ngon thật, nhưng cách làm quá tốn công sức.

 

Lục Ngọc đáp: “Chị ba vất vả quá rồi!”

 
Website TruyenLau.com
Chị ba Phó thấy cô mang nhiều đồ về như vậy, liền cười nói: “Em khách sáo với chị dâu làm gì chứ!” Dù bây giờ đã ra riêng rồi, anh cả đã chuyển đi, anh hai vẫn chưa dọn khỏi, nhưng nói là ra riêng thì vẫn là ra riêng rồi. Bởi vậy, lúc này chị ba Phó cũng khá kiêu hãnh, ra vẻ mình là chủ nhà.

 

Chị ba Phó vốn thích hóng chuyện nhất, hôm nay thấy Lục Ngọc thì liền không nhịn được mà buôn dăm ba câu chuyện: “Em nghe nói chưa? Chị cả đã mua nhà ở huyện rồi đấy, ôi chao, căn nhà nhỏ xíu mà những tám trăm tệ lận.”

 

Nếu ở trong thôn, tám trăm tệ có khi đã xây được hai gian nhà mái ngói có cả sân rộng rãi rồi ấy chứ. Nguồn copy từ TruyenLau.com

 

Lục Ngọc thở dài: “Biết làm sao được, đồ đạc trên huyện cái gì cũng đắt đỏ mà chị.”

 

Chị ba Phó gật gù: “Chứ gì nữa! Anh ấy mua như vậy làm chị hai đủ choáng váng, chị hai lại càng không nỡ mua luôn!”

 

Lục Ngọc nói: “Muốn mua vẫn phải mua sớm, sợ là giá nhà trên huyện sẽ còn tăng nữa.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thoạt đầu, bà Tiêu Thái Liên cũng cho chị hai tám trăm tệ làm vốn, nghe thì tưởng nhiều, nhưng khi đi tìm mua nhà mới vỡ lẽ ra là chẳng thấm vào đâu cả.

 

Những căn nhà quá rẻ thì lại quá tàn tạ, còn những căn ưng mắt một chút thì giá cả lại trên trời.

 

Thực ra, vợ chồng anh chị hai bán cổ vịt đã lâu như vậy, trong tay cũng có chừng năm trăm tệ dành dụm, cộng thêm tiền bà nội cho thì tổng cộng cũng được một nghìn ba trăm tệ, đủ để mua một căn nhà tươm tất rồi. Nhưng mà trước đây từng trải qua nghèo khó, nên có chút tiền thì ai nấy đều hận không thể ôm khư khư trong lòng, tình cảnh này cũng có thể hiểu được.

 

Lục Ngọc nói: “Em còn có chút quà muốn mang sang biếu mẹ em bên ấy, vậy em xin phép đi trước, đợi tối đến rồi quay lại ăn cơm sau nhé.”

 

Vốn dĩ chị Ba Phó còn muốn níu kéo Lục Ngọc để tán gẫu thêm vài ba câu, nhưng thấy cô có việc vội, liền xua tay nói: “Thôi em cứ đi mau đi, chỗ chị chẳng có gì gấp gáp cả! Đợi nấu xong xuôi, chị sẽ sang gọi em.”

 

Lục Ngọc đáp: “Không cần gọi đâu, lát nữa là em quay lại ngay ấy mà.”

 

Lục Ngọc ôm đồ đạc quay về nhà mẹ đẻ. Dọc đường, những người trong thôn nhìn thấy, bỗng xì xào bàn tán với vẻ ghen tị ra mặt: “Đợt này về chơi chắc cô ấy tốn không ít tiền của đâu nhỉ!”

 

Có người đứng cạnh vội lên tiếng giải thích: “Giờ Phó Cầm Duy đã là xưởng trưởng rồi, tiền nong thiếu gì mà không có chứ?” Nghe vậy, những lời xì xào bỗng tắt hẳn, thay vào đó là ánh mắt ngưỡng mộ xen lẫn nể nang dành cho Lục Ngọc.

 

Lục Ngọc mang đồ về nhà, trong nhà lúc này chỉ có chị cả và cháu Lục Bảo.

 

Chị cả Lục nhìn thấy Lục Ngọc về, mừng rỡ nói: “Về rồi đấy à em?”

 

Lục Ngọc đặt đồ xuống: “Dạ, đúng vậy, em về thăm mọi người một chút ạ.”

 

Gia đình còn nuôi mấy con heo, mà việc nấu cháo heo thì nặng nhọc vô cùng. Đằng này, cơ thể chị cả vốn yếu ớt, giờ còn phải thường xuyên bốc t.h.u.ố.c bổ về sắc uống để tẩm bổ.

 

Không làm được việc nặng, chị ấy chỉ có thể nghỉ ngơi ở trong thôn. Lục Ngọc vốn định nhờ chị cả giúp, nhưng nhìn dáng vẻ hiện tại của chị, cô lại có chút ngập ngừng.

 

Dường như đọc thấu được suy nghĩ của Lục Ngọc, chị cả liền hỏi ngay: “Sao vậy em, có chuyện gì cần chị giúp à?”

 

Thấy chị cả hỏi, Lục Ngọc vội kể: “Công việc của em dạo này bận rộn quá, muốn nhờ chị xuống phụ giúp một tay! Chỉ là nếu chị đi giúp em, vậy việc nhà ai sẽ trông đây?”

 

Chị cả nghe vậy lập tức đáp: “Trong nhà chẳng có việc gì cần chị đâu. Chị chỉ cần nói với cha mẹ một tiếng là được rồi.”

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu