Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 258

 

Bà suy tính một hồi, rồi xẻ ra phần thịt đùi sau cùng với mười cân thịt mỡ, tổng cộng năm mươi cân, nói: “Chỉ bán số này thôi, mấy người đừng có mà tơ tưởng đến phần khác! Mỗi nhà chỉ được mua một cân.”

 

Cả thôn vui mừng khôn xiết.

 

Thịt được bán với giá một tệ rưỡi một cân. Đây được coi là bà Tiêu Thái Liên bán ưu đãi cho họ, nên ai nấy cũng đổ xô tới mua! Năm mươi cân thịt cũng không còn bao nhiêu, chẳng mấy chốc đã được giành mua hết sạch.

 

Phần lòng, móng, đuôi heo và xương xẩu được giao hết cho Lục Ngọc. Bà còn cắt thêm mười cân thịt heo tươi ngon nữa! Đã mời cả thôn ăn thịt thì không thể tỏ ra keo kiệt được.

 

Món lòng heo Lục Ngọc làm trước đây đã khiến cả xưởng gang thép trong huyện phải tấm tắc khen ngon, những người trong thôn này còn biết chê vào đâu được. Họ cũng chẳng biết Lục Ngọc chế biến kiểu gì, dù sao thì mùi thơm nức mũi, chưa kịp ăn đã thấy bụng dạ cồn cào.

 

Tiêu Thái Liên suy tính một lát, rồi gọi mấy đứa con trai cùng con dâu tới, chia cho mỗi đứa hai mươi cân thịt rồi bảo: “Đem phần này cho bên nhà thông gia các con đi.”

 

Tổng cộng bốn người con trai, mỗi người chia được tám mươi cân thịt, cộng thêm phần huyết heo và số thịt đã bán, nay chỉ còn lại chưa đầy năm mươi cân.

 

Con heo trông rõ to mà chia ra vẫn không thấm vào đâu.

 

Vốn dĩ Tiêu Thái Liên còn muốn cầm một ít về cho em trai mình, nhưng giờ chẳng còn dư dả nữa, nên bà đành không nỡ! Dù sao thì bây giờ đã có tủ lạnh, phải ăn dè tới tận Tết.

  Website TruyenLau.com

Tiêu Thái Liên lại cắt riêng mười cân xương sườn cho Lục Ngọc. Giờ thì hai vợ chồng đã ra ở riêng, sau này phải tự lo bếp núc.

 

Tiêu Thái Liên gọi Lục Ngọc tới, nói: “Vốn dĩ cái tủ lạnh các con nên cầm đi, nhưng trong nhà mẹ cần dùng để trữ thịt. Con tốn bao nhiêu, mẹ mua lại. Con mua cái khác mà dùng.”

  Nguồn copy từ TruyenLau.com

Cái món đồ điện hiện đại này, càng dùng càng thấy tiện. Cứ thế nhét đủ thứ vào trong, giờ thì không sao rời nó ra được nữa rồi!

 

Lục Ngọc nói: “Mẹ, mẹ cứ dùng đi.”

  Website TruyenLau.com

Bây giờ Tiêu Thái Liên có mối bán cổ vịt, cũng dư dả hơn trước nhiều, bà liền nói: “Không sao, con cứ nói đi, mẹ không thể chiếm của các con được, vừa mua nhà xong chắc gì đã có tiền ngay.”

 

Lục Ngọc nói: “Một ngàn tệ.” Sau đó còn đưa phiếu mua tủ lạnh cho bà xem.

 

“Một ngàn tệ ư?” Bà Tiêu Thái Liên ngỡ ngàng, “Một cái tủ lạnh mà giá còn gần bằng căn nhà con mới mua kia à?”

 

Trong tay Tiêu Thái Liên có gần chín trăm tệ, nhưng sống phải có chút tiền phòng thân chứ, đâu thể dốc sạch ra được. Bà nghĩ ngợi rồi nói: “Thôi được, mẹ đưa cho con bảy trăm trước, số còn lại, có rồi mẹ đưa sau nhé.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lục Ngọc thấy mẹ chồng kiên quyết quá, đành nhận số tiền đó.

 

Trong thôn, nhà họ Phó nấu mười nồi màn thầu tạp lương, hơn trăm cái. Mỗi cái đều to hơn nắm tay, người bình thường ăn một cái là đã no căng bụng! Biết Lục Ngọc sắp tới nên họ chuẩn bị nhiều một chút, đề phòng không đủ ăn.

 

Rất nhanh đồ ăn được bưng ra, mùi thơm bay khắp lối.

 

Bên phía nhà mới của Lục Ngọc không đủ rộng rãi, nên đến bãi đập lúa trong thôn mở tiệc.

 

Thùng đựng đồ ăn đều là mượn từ bác thợ nấu trong thôn.

 

Tất cả mọi người xếp thành hàng dài, ngóng cổ nhìn vào trong! Rất nhanh đã bắt đầu múc đồ ăn. Sau khi bưng được một bát đồ ăn, ai nấy đều chẳng nỡ ăn ngay, chỉ muốn mang về nhà, tối đến xào thêm chút rau vào ăn dần.

 

Nghĩ bụng là thế, nhưng mùi thơm cứ thế lùa vào mũi, chẳng ai kìm lòng nổi.

 

Nghĩ lén ăn một miếng, ai biết, nhưng ăn một miếng xong liền muốn ăn miếng thứ hai, chẳng mấy chốc đã chén sạch.

 

Nồi lẩu nhà Lục Ngọc quả là hào phóng, mỗi người ít nhất cũng được hai lát thịt dày.

 

Ai nấy ăn đến mê mẩn, dứt khoát ở lại chén cho no nê.

 

“Ngon thật đấy!”

 

Những người này cũng chẳng ăn không. Biết Lục Ngọc chuyển nhà, ai cũng mang quà tới mừng. Có người mang gạo, có người mang rượu, còn có người mang đường đỏ, món nào món nấy đều rất hậu hĩnh.

 

Khiến căn bếp nhỏ của Lục Ngọc chất đầy ắp, cô muốn mẹ chồng mang về một ít.

 

Tiêu Thái Liên nói: “Không cần đâu, trong nhà mẹ đều có cả rồi.”

 

Trước đây cảm thấy con trai ra riêng bà buồn rầu đôi chút, nhưng giờ bà Tiêu Thái Liên đã nghĩ thông suốt rồi. Đều ở trong một thôn, cũng chẳng xa xôi gì, lúc nhớ con trai và con dâu, bà có thể tới gặp bất cứ lúc nào.

 

Hơn nữa sau khi Lục Ngọc mua nhà, bà cũng hãnh diện không ít.

 

Lục Ngọc và Phó Cầm Duy đã chuyển đi. Nhà của họ lập tức sắm một chiếc giường lớn, bảo các con của anh cả, anh hai, anh ba cứ sang ngủ ké, dù sao cũng đều là con trai cả.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu