Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 286

 

Ba Chị Em Chuyện Trò

 

Hai thôn cách nhau khá xa, đi về một chuyến cũng chẳng dễ dàng gì.

 

Lâu rồi không gặp, mấy chị em tíu tít trò chuyện một hồi. Nhưng vì căn nhà nhỏ hẹp, không đủ chỗ, nên vẫn không được thoải mái, chưa được trọn vẹn.

 

Lục Ngọc nói: “Tiểu Phó đi công tác ở vùng ngoài rồi. Hôm nay chị Hai cứ ở lại nhà em đi, chị cả cũng qua đây luôn nhé.”

 

Cha mẹ Lục nghe vậy vội vàng vui vẻ nói: “Được, được!” Sợ chị Hai không đồng ý.

 

Chị Hai đáp: “Vậy thì tôi ở lại một đêm vậy, dù sao cũng chẳng có việc gì.”

 

Sau đó, họ nói chuyện về công việc mà chị cả tìm được. Bình thường, chị cả Lục đi hái rau giúp thôn, đúng vào thời điểm mà cả ba người trong tổ của chị ấy đều có lương, sau này còn được tính thêm điểm công nữa.

 

Chị Hai Lục nghe vậy liền thắc mắc, không hiểu hái rau gì mà lại có lương. Nguồn copy từ TruyenLau.com

 

Sau đó Lục Ngọc kể từng chuyện về chuồng heo gia đình, rồi cả khu nhà kính trồng rau trái vụ của thôn trong khoảng thời gian vừa qua cho chị ấy nghe.

 

Chị hai Lục không khỏi cảm thán: “Chị mới rời đi chưa lâu, sao mà thôn mình đã thay đổi chóng mặt đến vậy!”

  TruyenLau.com

Buổi chiều, bữa cơm do Lục Ngọc tự tay nấu, món thịt khô hầm cải trắng. Trong nhà còn chịu khó nấu thêm nồi cơm trắng dẻo thơm.

 

Sau khi nấu xong, mùi cơm quyện lẫn hương thịt kho ngào ngạt, lan tỏa khắp cả sân.

  Đọc truyện tại TruyenLau.com

Ngay cả mấy bà hàng xóm cũng tò mò ló đầu nhìn sang.

 

Mặc dù ở nhà chồng, chị hai có mức sống cao hơn đôi chút, nhưng ăn xong bữa cơm này, chị vẫn cảm khái nói: “Đây là món cải trắng hầm ngon nhất mà chị từng được ăn đấy!”

 

Quả thực là ngon tuyệt cú mèo!

 

Lục Ngọc cười nói: “Nếu chị thích, ngày mai em lại nấu tiếp cho chị! Dù sao cải trắng ở nhà cũng còn đầy.”

 

Chị hai Lục mỉm cười, đúng là chỉ có người nhà mẹ mới thương chị như vậy.

 

Mấy chị em ăn cơm xong liền rủ nhau sang nhà Lục Ngọc.

 

Chị hai Lục lại một phen bất ngờ, không ngờ căn nhà khang trang nhất cả thôn ấy lại được Lục Ngọc mua về.

 

Vừa nhìn thấy căn nhà này, từ kiến trúc đến cách bố trí, tuy phỏng theo kiểu cũ nhưng vẫn toát lên vẻ trang nhã, rộng rãi, nhìn thế nào cũng thấy thoải mái.

 

Thêm vào mắt thẩm mỹ tinh tế của Lục Ngọc, bày biện chút ít đồ đạc, trông thật tao nhã, ấm cúng.

 

Ba chị em quây quần trong phòng khách rộng rãi nhất.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lục Bảo cũng theo tới, nhưng vì còn nhỏ nên thằng bé không thể thức khuya được, đã ngủ từ sớm.

 

Ba chị em họ cùng nhau tâm sự.

 

Chị hai Lục nói: “Chị nhớ mọi người lắm!”

 

Nghe vậy, trong lòng chị cả Lục khẽ trĩu nặng ưu tư.

 

Tuy nói khoảng cách giữa hai thôn cũng không phải là quá xa, nhưng đường sá xa xôi, việc đi lại còn khó khăn, muốn quay về cũng chẳng dễ dàng gì.

 

Cái cảm giác này, chỉ có những người con gái lấy chồng xa xứ như họ mới thực sự thấu hiểu.

 

Giống như lần này còn đỡ, chị hai Lục quay về còn có chỗ để nghỉ ngơi. Chứ trước đây mỗi lần về thăm nhà, ngay cả chỗ ở cũng không có, phải tranh thủ quay về ngay trong đêm.

 

Lục Ngọc nói: “Vậy thì anh chị chuyển về sống đi. Năm sau bên bờ sông sẽ xây nhà mới, đến lúc đó nếu chị về, em sẽ xem thử có thể xoay xở chính sách gì giúp chị không!”

 

Chị cả Lục cũng hi vọng chị hai có thể quay về, người nhà được ở cạnh nhau, chung quy vẫn tốt đẹp hơn nhiều.

 

Nhưng chị cả lại suy nghĩ rất nhiều chuyện, băn khoăn hỏi: “Nếu các em về đây, liệu mẹ chồng em có đồng ý không?”

 

Mẹ chồng từ xưa đến nay chẳng khác nào muốn trói buộc con trai bên mình mãi, làm sao dễ dàng buông tha.

 

Chị hai Lục thở dài: “Mọi người có điều này, có lẽ chưa hay. Chồng chị chân anh ấy vốn không lành lặn, việc nặng nhọc thường không kham nổi, chỉ dựa vào nghề may vá lặt vặt để kiếm kế sinh nhai, cuộc sống cũng chẳng mấy dư dả. Các anh chị dâu làm lụng vất vả hơn, nên trong lòng ít nhiều cũng có lời ra tiếng vào.”

 

Chị hai ở trước mặt chị em ruột nhà mình thì không có gì giấu giếm.

 

Gia đình họ ở nhà chồng được coi như một gánh nặng, thêm vào việc chị ấy còn có hai đứa con trai. Bình thường mẹ chồng vẫn giữ thái độ công bằng, cũng đối đãi khá tử tế.

 

Nhưng tới tuổi bọn trẻ sắp đi học, các chị dâu lại bắt đầu than vãn khó khăn.

 

Hễ hai đứa con đi học, ít nhất phải mất ba mươi tệ. Cả nhà có thể xoay sở ra số tiền này, nhưng đoán chừng những bực dọc tích tụ bấy lâu của các chị dâu sẽ cùng nhau bùng phát.

 

Chồng chị ấy là người tàn tật, bình thường tự trọng rất lớn.

 

Lần cãi vã này, khiến cả nhà cũng chẳng mấy vui vẻ.

 

Thực ra chị hai Lục cũng chẳng phải người ngồi không chờ sung rụng, nên không muốn bị mang tiếng ăn bám.

 

Chị hai Lục nói thêm: “Nếu trước đây bọn em nói chuyện chuyển nhà, chắc chắn mẹ chồng sẽ không đồng ý, nhưng bây giờ vừa mới cãi nhau xong, sẽ dễ nói chuyện hơn nhiều.”

 

Dù sao thì phận làm cha mẹ, cũng không thể làm phật ý những người con trai tháo vát còn lại được.

 

Lục Ngọc vốn tưởng cuộc sống của chị hai không tồi, không ngờ lại nhiều bề bộn và lo toan đến vậy.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu