Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 126

 

Người dân thôn Đại Vũ sống khá gần nhau. Lúc này, rất nhiều người đều kéo đến sân nhỏ nhà họ Lục, lên tiếng chào hỏi: “Ồ, con Hai về rồi đấy à, lâu lắm rồi không thấy con về chơi.”

 

Một thím lắm chuyện đến gần, mắt sáng rực lên: “Nghe nói con Hai gả cho nhà giàu có lắm cơ à?”

 

Cha mẹ Lục cũng vừa đi vào sân, nhìn thấy ba chị em đều đang ở đây, nụ cười trên mặt không sao kìm lại được, vội hỏi: “Sao không nói trước với cha mẹ một tiếng để chuẩn bị cơm nước?”

 

“Ấy da, các vị đang nấu nướng đấy ư? Từ xa tôi đã thấy khói bếp nhà các vị bốc lên nghi ngút rồi.”

 

Mọi người vừa vào sân đã ngửi thấy mùi thơm lừng của món tương thịt mới làm, đồng loạt nuốt nước bọt. Không biết nhà họ vừa nấu món gì mà thơm đến thế!

 

Lục Ngọc giải thích: “Chị Hai cháu mang đến chút thịt, muốn bồi bổ cho chị cả, nhân tiện thì nấu luôn một ít ạ.”

 

Nhắc đến thịt, ai nấy cũng đều hứng thú. Người trong thôn muốn mua thịt phải đi đổi phiếu thịt trước, sau đó còn phải ngồi xe đạp ra tận thị trấn mà mua. Có khi đi muộn còn chưa chắc đã mua được miếng thịt ngon có cả mỡ. Website TruyenLau.com

 

Chị Hai Lục lấy đâu ra nhiều thịt như vậy?
Đọc truyện tại TruyenLau.com
 

Chị Hai Lục bèn kể chuyện hợp tác xã nuôi heo trong nhà mình. Lục Ngọc đứng bên cạnh tiếp lời: “Chúng ta cũng nên mạnh dạn nói chuyện với trưởng thôn thử xem, nếu thôn mình mà nuôi được heo thì mọi người đều có lợi cả!”

  Đọc truyện tại TruyenLau.com

“Thật sao, thôn mình cũng có thể làm vậy ư?” Người dân trong thôn vốn chất phác, chưa từng nghĩ tới chuyện thôn mình còn có thể cùng nhau nuôi heo.

 

“Nếu thật sự được thì sau này mổ heo vừa có huyết tươi, vừa có thịt để ăn.” Con heo cả con đều là của quý, khiến ai nấy cũng thèm thuồng muốn c.h.ế.t.

 

Mấy người trong thôn liền nói: “Vậy bây giờ chúng ta đi thôi, con Hai đi cùng chúng ta đi, đỡ cho chúng tôi ăn nói dở hơi không rõ ràng được.”

 

Nếu thôn khác đã thực hiện được mô hình hợp tác này, thì họ cũng có thể học theo.

 

Ăn thịt luôn là chuyện lớn của cả thôn, mỗi người đều vô cùng nhiệt tình.

 

Thịnh tình khó chối từ, Chị Hai Lục cũng chỉ đành đi cùng họ một chuyến. Sau khi họ rời đi, sân nhà cũng trở nên yên tĩnh hơn nhiều. Lục Ngọc quay sang nói với cha mẹ: “Sân nhà chúng ta nhỏ quá rồi.”

 

Bây giờ đất đai chưa bị quản lý nghiêm ngặt, muốn phân lô vạch giới bao nhiêu tùy ý. Muốn xây to cỡ nào cũng được. Chỉ có điều gạch ngói xây nhà đắt đỏ, nhân công cũng chẳng rẻ.

 

Mẹ Lục thở dài nói: “Căn nhà này đúng là hơi chật chội thật.” Năm đó, họ bị bà nội Lục đuổi ra khỏi nhà, chẳng được chia chác đồng nào, phải mua lại nhà của người khác, trả nợ tận mấy năm trời mới hết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Hồi đầu xây căn nhà này, để tiết kiệm gạch, khung nhà làm rất thấp, trong nhà dù là ban ngày cũng tối om om, sân cũng bé tí tẹo, bếp núc cũng nhỏ, sống ở trong thực sự cực kỳ ngột ngạt.

 

Nghe Lục Ngọc nói chuyện xây nhà, họ chỉ đành nói: “Thôi để tính sau đi con ạ.” Sửa nhà sơ sơ cũng mất hai ba trăm đồng, nếu xây lại toàn bộ, cho dù dùng gạch cũ cũng phải hơn một nghìn đồng, đây còn chưa kể tiền làm giấy tờ nhà đất và tiền thuê công nhân.

 

Trong nhà bây giờ ngay cả một trăm đồng cũng chẳng có, đừng nói gì đến một nghìn đồng.

 

Lục Ngọc gật đầu: “Sau này có tiền rồi chúng ta sẽ xây.”

 

Cha Lục cười hiền hậu.

 

Người trong thôn đổ xô đi bàn chuyện hợp tác nuôi lợn, chỉ có cha mẹ Lục, Chị Hai Lục và Lục Bảo ở nhà.

 

Lục Ngọc trưng ra phần nhân thịt vừa mới trộn xong, còn có cả những miếng thịt phơi khô vàng ươm. Mẹ Lục nhìn thấy mà sửng sốt, thốt lên: “Con gái ơi, nhiều thịt thế này ư?” Cả đời bà chưa từng thấy nhà mình lại dư dả đến vậy.

 

Lục Ngọc còn có một bát mỡ lợn, cô định dùng để hấp bánh bao.

 

Mẹ Lục lại gần xem, suýt nữa thì ngất xỉu: “Toàn nhân thịt thế này ư? Hai đứa chúng bay, còn trẻ không biết tiết kiệm là gì! Ngay cả địa chủ thời xưa cũng chưa dám ăn kiểu này đâu!”

 

May mà Lục Ngọc đã cẩn thận dùng tấm vải sạch đậy nhân thịt lại. Chứ nếu để người trong thôn nhìn thấy, không biết họ sẽ trầm trồ đến mức nào.

 

Theo ý bà, số thịt này chỉ cần dùng một phần mười, trộn thêm cả một chậu rau cải trắng nữa đã là thịnh soạn lắm rồi.

 

Lục Ngọc cười nói: “Mẹ cứ nếm thử xem sao. Vả lại, Chị Hai vừa mang về không ít thịt, mình cũng phải tranh thủ ăn cho thỏa cái cơn thèm chứ.” Người làm việc đồng áng như họ, thường chỉ được ăn bữa tập thể do thôn phân phát.

 

Mỗi người chỉ có một bát cháo khoai lang lỏng bỏng, thêm nửa thìa rau luộc. Bữa ăn nhạt nhẽo như thế, làm sao đủ no bụng cho những người lao động nặng nhọc như họ.

 

Những nhà nào khá giả hơn một chút, buổi trưa về còn phải tìm thêm chút gì đó mà lót dạ.

 

Nhưng nhà cha mẹ Lục Ngọc vốn nghèo khó, cha Lục và mẹ Lục đành phải chịu đói mà thôi. Hôm nay Lục Ngọc làm xong bột và nhân, sau khi cán vỏ bánh liền thoăn thoắt gói ngay một chiếc bánh bao ú nu, tròn lẳn.

 

Trông thật hấp dẫn. Chẳng mấy chốc nồi nước sôi sùng sục, chỉ chừng hai mươi phút sau là có thể thưởng thức rồi.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu