Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 422

 

Chớp mắt lại qua một tháng.

 

Bác gái Lục áp lực lớn đến nỗi có hơi không bình thường, thấy ai cũng hoảng hốt.

 

Lần trước, sau khi bà nội Lục nói bà ta nấu đồ ăn mặn quá, bà ta trực tiếp cầm d.a.o đi ra, vừa muốn g.i.ế.c gà vừa muốn tự sát.

 

Người cay nghiệt như bà nội Lục cũng bị dọa sợ c.h.ế.t khiếp.

 

Bác gái Lục lúc thì bình thường, lúc lại điên dại.

 

Người trong thôn đều bận rộn chuyện nhà mình, cũng không có thời gian quan tâm tới bà ta.

 

Đợi tới tháng thứ hai, khi thôn dân lại tìm bà ta đòi tiền lãi.

  Website TruyenLau.com

Bác gái Lục chỉ nói bây giờ vẫn chưa liên lạc được người, đợi thêm nửa tháng nữa.

 

Lần trước cũng bảo đợi, nhưng sau đó họ đã nhận được tiền nên lần này họ không nghi ngờ gì.

  Nguồn copy từ TruyenLau.com

Nhưng rồi công an tới thôn, tìm bác gái Lục, bà ta nhìn thấy công an suýt chút nữa đã đái ra quần.

 

Công an nói: “Có phải bà đã thế chấp nhà và đất cho người khác không? Đám người cho vay nặng lãi đó đã bị chúng tôi bắt giữ rồi, chúng tôi tìm thấy giấy tờ nhà của bà trong số tang vật, muốn tìm hiểu tình hình với bà một chút.”
TruyenLau.com
 

Rất nhiều người trong thôn đều ở xung quanh, bác gái Lục nghe xong liền biến sắc.

 

Bà nội Lục lập tức hỏi: “Chuyện, chuyện gì thế?”

 

Công an nói: “Chúng tôi đang điều tra một vụ án cho vay lãi nặng, và tìm thấy giấy tờ này của bà trong các giấy tờ cho vay.”

 

Bà nội Lục nghe xong lập tức nổi trận lôi đình: “Khá lắm con ác phụ này, thế mà mày lại thế chấp đất và nhà tổ truyền của dòng họ Lục chúng tao, rốt cuộc mày có mục đích gì?”

 

Người bên cạnh cũng thừ người ra, không hiểu đang yên đang lành vì sao phải thế chấp nhà cửa.

 

Bác gái Lục kinh hoàng, sau đó nhìn cảnh sát, lại nhìn bà nội Lục đang mắng mỏ, rồi bỏ chạy.

 

Cảnh sát vẫn chưa hỏi xong: “Chuyện gì vậy?”

 

Người trong thôn vội vàng đi gọi trưởng thôn và chủ nhiệm phụ nữ, lại gọi bác trai Lục về.

 

Cả nửa thôn xôn xao, ai nấy đều muốn biết tột cùng là chuyện gì.

 

Ông Lục nhìn thấy nét chữ của vợ mình, cũng không khỏi choáng váng. Rốt cuộc bà ta lấy đâu ra gan mà làm vậy?

 

Hơn nữa, chuyện này đã xảy ra từ một tháng trước, hai nghìn tệ, bà ta dùng hai nghìn tệ này để làm gì?”

 

Chị dâu Lý bên cạnh rụt rè nói: “Liệu có phải chuyện...” Cuối cùng nhìn khắp lượt mọi người, rồi lại im lặng.

 

Chị ta vừa lên tiếng như vậy, những người khác đều thấp thỏm, chắc không phải cái chỗ vay mượn tiền kia đã xảy ra chuyện rồi chứ!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Xuân Hoa và bà cụ Hàn đều tới tìm bác gái Lục, muốn biết ngọn ngành sự thể.

 

Đợi khi cả thôn tìm được người, bà ta đã hóa ra kẻ mất trí, điên loạn.

 

Bà cụ Hàn ruột gan nóng như lửa đốt: “Tiền đâu, tiền của tôi đâu?”

 

Xuân Hoa cũng cho bác gái Lục hai cái bạt tai: “Nói mau! Tiền của chúng tôi rốt cuộc đã đi đâu rồi?”

 

Bác gái Lục nói: “Mất rồi, mất sạch rồi!” Nói xong lại cười ha hả.

 

Bà ta điên thật rồi.

 

Bác gái Lục đã bị lừa mất hơn tám nghìn tệ.

 

Cả thôn đều náo loạn, chưa bao giờ, cái thôn bé nhỏ này lại gặp phải chuyện phiền toái đến thế.

 

Trưởng thôn chẳng thể không mời Lục Ngọc và Phó Cầm Duy về làng để giải quyết.

 

Khi Lục Ngọc về tới thôn, thấy tất cả mọi người đều thất thần, buồn bã.

 

Không chỉ Lục Ngọc về, ngay cả chị hai nhà họ Phó cũng về cùng.

 

Bên tiệm lẩu cay ma lạt thang có chị cả Lục gánh vác mọi việc.

 

Lục Ngọc vừa về liền nghe thấy có tiếng khóc truyền tới.

 

Bà Tiêu Thái Liên vẫn chưa hết bàng hoàng, khi đó trong tay bà có tiền, suýt chút nữa bị cám dỗ, định bụng mang tiền gửi cho bác gái Lục.

 

Cứ nghĩ cùng thôn cùng xóm, nào ngờ lại bị lừa.

 

Ai ngờ thân thích của bà ta lại nhẫn tâm lừa gạt cả người nhà, mới gây ra cơ sự này.

 

Bà Tiêu Thái Liên gọi Lục Ngọc tới nói: “May nhờ có con đó!” Nếu bà không nghe lời khuyên, gửi tiền ở đó, sau này xảy ra chuyện, chắc chắn hối hận không kịp.

 

Người như bà tiêu nhiều hơn một tệ cũng xót tận mấy ngày, nếu mấy trăm tệ bay biến, nghĩ đến thôi cũng đủ thắt ruột thắt gan.

 

Lục Ngọc hỏi: “Những người bị lừa bây giờ như thế nào rồi ạ?”

 

Bà Tiêu Thái Liên vẫn còn sợ, im lặng một hồi lâu.

 

Chị ba Phó ở bên cạnh nói: “Hôm đó biết tin, bà cụ Hàn nghe tin xong thì ngất xỉu ngay tại chỗ, phải đưa đi bệnh viện cấp cứu. Nhà cửa đông đúc người là thế, vậy mà không một ai có tiền, cuối cùng vẫn phải chạy đến chỗ trưởng thôn để vay mượn!”

 

Bà cụ Hàn tính tình độc đoán, những năm nay đều do bà ta làm chủ.

 

Rõ ràng cháu đã cưới vợ rồi, bà ta vẫn làm chủ mọi việc trong nhà.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu