Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 164

 

Chỉ một câu nói đã khiến gã bảo vệ thẹn đỏ bừng mặt. Lục Ngọc không cho hắn cơ hội lấy lại bình tĩnh, nói tiếp: “Ngoài ra, tôi là phần tử tiên tiến do huyện cử đi, hội nghị hôm qua cũng do lãnh đạo huyện tổ chức. Giờ anh ở đây ăn nói hàm hồ, tôi mà báo cáo lên cấp trên, anh cứ đợi mà viết kiểm điểm đi.”

 

Nói đoạn, Lục Ngọc còn liếc nhìn hắn từ trên xuống dưới, ánh mắt đầy khinh bỉ: “Đàn ông đàn ang mà cứ lải nhải càm ràm, đúng là không phải người tốt lành gì. Trong mắt đã vẩn đục, thì nhìn cái gì cũng thấy bẩn!”

 

Luận về đấu khẩu, gã bảo vệ nào địch lại Lục Ngọc. Đã rất lâu không có ai dám nói chuyện với hắn như vậy. Lúc này, hắn tức giận đến nỗi không giữ được bình tĩnh, nói:

 

“Cô chẳng qua chỉ là một đại biểu nông thôn bé nhỏ, chỗ chúng tôi là xưởng quốc doanh, không hoan nghênh cô đâu. Chỉ là một cô ả đại biểu nông thôn cỏn con, lại còn dám so bì với tôi, thật nực cười đến c.h.ế.t!”

 

Lục Ngọc không chút nao núng đáp trả: “Sao, anh còn dám coi thường đại biểu tiên tiến à? Có giỏi thì anh cũng phấn đấu mà làm đại biểu tiên tiến đi?”

 

Thấy mình không cãi lại Lục Ngọc, hắn bèn định động thủ xô đẩy. Lục Ngọc đâu có chịu để một gã đàn ông xô ngã mình dễ dàng, cô lập tức nói lớn hơn: “Giữa thanh thiên bạch nhật, anh muốn làm gì?”

 

Văn phòng xưởng trưởng Lưu ở tít trong cùng, nên ông ta nghe không rõ lắm. Nhưng thấy đã giữa trưa mà Lục Ngọc vẫn chưa tới, ông bèn định ra ngoài xem xét tình hình, cũng không biết liệu cô gái đó có tìm được đến đây không.

 

Xưởng trưởng Lưu vốn là người khá tốt bụng. Khi ông vừa bước ra, vừa hay nhìn thấy Lục Ngọc bị gã bảo vệ chặn lại, thậm chí hắn còn định đóng cổng sắt, nhốt cô ở bên ngoài.

 

Sắc mặt xưởng trưởng Lưu lập tức sầm lại. Ông ta biết gã bảo vệ là cháu trai của phó xưởng trưởng, ở một nơi như xưởng quốc doanh này, việc có chút quan hệ thân thích là chuyện quá đỗi bình thường. Ngày thường ông ta cũng chẳng nói năng gì, ai ngờ gã bảo vệ lại làm việc không đáng tin cậy như vậy.
Website TruyenLau.com
 

Lục Ngọc nhìn thấy xưởng trưởng Lưu, lập tức cất tiếng gọi: “Xưởng trưởng Lưu.”

 
Website TruyenLau.com
Tên bảo vệ đứng đối lưng với xưởng trưởng Lưu, vẫn tưởng Lục Ngọc đang cố lừa anh ta, lập tức nói: “Xưởng trưởng Lưu đến cũng vô ích. Cút đi, chỗ này không phải là nơi hạng nhà quê như cô được phép bén mảng.”

 

Lục Ngọc nheo mắt lại: “Sao, xưởng quốc doanh này do anh quyết định ai được vào, ai không ư?” TruyenLau

 

“Đương nhiên rồi, hôm nay tôi không cho cô vào, thần tiên có đến cũng vô dụng.” Tên bảo vệ nhớ lại lời Lục Ngọc vừa nói, trong lòng vẫn còn ấm ức: “Cái thứ phần tử tiên tiến nông thôn thì là cái thá gì chứ!”

 

Đừng nói là một phần tử tiên tiến, cho dù là trưởng thôn có đến, cũng phải gật đầu khúm núm, mua t.h.u.ố.c lá biếu anh ta, còn việc có được vào hay không thì còn phải xem tâm trạng của anh ta đã!

 

Sắc mặt xưởng trưởng Lưu đã tối sầm lại, ông ta quát: “Cậu làm việc hàng ngày kiểu như thế này đấy à?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tên bảo vệ quay đầu lại nhìn xưởng trưởng Lưu, giật nảy mình: “Xưởng… xưởng trưởng.”

 

Xưởng trưởng Lưu tức đến mức đầu óc muốn nổ tung. Tuy chức vụ của tên bảo vệ không cao, nhưng nó lại đại diện cho hình ảnh của cả cái xưởng này.

 

Hôm nay, nó chặn một “phần tử tiên tiến” ở ngoài cửa, lại còn mở miệng nói trong nói ngoài đều chê bai cô là người nông thôn. Nếu bị kẻ có lòng nào đó nghe được, rồi làm cho ra chuyện, thì người gặp xui xẻo chính là ông ta, một người làm xưởng trưởng!

 

Hơn nữa, Lục Ngọc là người mà ngay cả lãnh đạo huyện cũng phải coi trọng, hôm nay cô lại chịu ấm ức lớn đến thế này, ông ta cũng đành câm nín không nói nên lời.

 

“Tôi bảo cậu đến đây trông cửa, chứ không phải bảo cậu đẩy khách quan trọng ra ngoài.” Khi xưởng trưởng Lưu nói chuyện, đã có không ít người hiếu kỳ xúm lại bên ngoài.

 

Xưởng trưởng Lưu gọi người đứng gần mình nhất lại, nói: “Đi, gọi phó xưởng trưởng đến đây ngay!”

 

Xưởng trưởng Lưu thường xuyên phải đi công tác, một tháng thì có đến nửa tháng ông ta đi họp hành, học tập bên ngoài, nên mọi chuyện trong xưởng đều do phó xưởng trưởng quản lý.

 

Phó xưởng trưởng là người được xưởng trưởng Lưu một tay đề bạt.

 

Bình thường xưởng trưởng Lưu sẽ ủy quyền cho y, nên tuy phó xưởng trưởng mang danh là “phó” nhưng trên thực tế thì cũng chẳng khác gì xưởng trưởng.

 

Xưởng trưởng Lưu chưa bao giờ tức giận đến mức độ này.

 

Tên bảo vệ ban đầu hoảng hốt, nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh. Tuy anh ta có sai, nhưng anh ta là người của phó xưởng trưởng, tục ngữ có câu “đánh ch.ó cũng phải nhìn mặt chủ”. Nếu xưởng trưởng Lưu dám động vào anh ta, thì chú của anh ta cũng sẽ không để yên.

 

Tuy nhiên, anh ta cũng phải nể mặt xưởng trưởng vài phần, nên vội nói: “Xưởng trưởng Lưu, tôi không biết người này thật sự có hẹn với ông. Cô ta cũng không nói rõ ràng trước. Hai chúng tôi chỉ là có chút hiểu lầm, không có chuyện gì lớn lao đâu ạ.”

 

Lục Ngọc nghe vậy suýt nữa bật cười thành tiếng. Anh ta sống trên đời này kiểu gì vậy chứ. Thế mà lại còn bắt đầu trách xưởng trưởng, ý là xưởng trưởng đang làm cho chuyện bé xé ra to!

 

Thập niên 80 cực kỳ coi trọng nông nghiệp, ông ta làm phân bón, ở trong huyện thậm chí còn vượt mặt cả xưởng gang thép. Có thể làm lãnh đạo, dĩ nhiên là phải có bản lĩnh!

 

Rất nhanh phó xưởng trưởng đã hớt hải chạy đến, mồ hôi trên trán cũng không dám lau. Trước khi đến đây, y đã nghe người ta kể lại hết mọi chuyện, tức đến mức y muốn tống cổ đứa cháu trai này về quê ngay lập tức, rồi lập tức cười nói: “Xưởng trưởng.”

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu