Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 467

 

Những đứa trẻ có năng khiếu như Phó Tích Niên, chỉ cần bỏ ra ba phần sức lực đã có thể thu về thành quả gấp mười.

 

Huấn luyện viên Lộc tiếp lời: “Còn một điều nữa cần báo cho phụ huynh, trang thiết bị chúng tôi dùng rất đắt đỏ, nhưng đó là thứ thiết yếu cho việc huấn luyện của các em!”

 

Lục Ngọc hỏi giá bao nhiêu tiền, huấn luyện viên Lộc cho hay hơn hai trăm một bộ, Lục Ngọc đáp rằng không thành vấn đề.

 

Sau khi huấn luyện viên Lộc rời đi, Lục Ngọc ngỏ ý với thầy chủ nhiệm muốn xem kết quả học tập của con trai mình.

 

Vì Phó Tích Niên chỉ mới vào lớp một, thầy chủ nhiệm đưa bảng thành tích cho cô xem. Phó Tích Niên tất cả các môn đều trên chín mươi điểm, nhưng xếp hạng lại ở mức trung bình của lớp.

 

Xem xong, Lục Ngọc nói: “Cảm ơn thầy. Tôi muốn xin phép cho cháu nghỉ học một thời gian!” Cô giải thích thêm rằng mình vừa từ nơi xa trở về, muốn dành thêm thời gian bên con.

 

Thầy chủ nhiệm vui vẻ đồng ý, dù sao buổi chiều cũng không có tiết học chính, nên cho phép cậu bé về sớm. Đọc truyện tại TruyenLau.com

 

Lục Ngọc bước ra khỏi văn phòng, đi tìm con.

  Nguồn copy từ TruyenLau.com

Cô tìm thấy Phó Tích Niên trong vườn hoa dưới lầu. Thằng bé nhìn thấy Lục Ngọc thì có chút căng thẳng, hỏi: “Mẹ sẽ đồng ý cho con học b.ắ.n cung chứ?”

 

Lục Ngọc ngồi xổm xuống, ân cần hỏi con: “Con thích b.ắ.n cung đến vậy sao?” TruyenLau

 

Phó Tích Niên hào hứng đáp: “Con thích ạ, trông cực kỳ oai phong!”

 

Lục Ngọc nói: “Nhưng con phải tập luyện một cách bài bản, điều đó đòi hỏi con phải chịu đựng rất nhiều gian khổ!” Cô giải thích thêm rằng bao gồm cả việc rèn luyện sức mạnh, sức bền, và cả áp lực tâm lý.

 

Dù thằng bé có vẻ chưa hiểu rõ lắm, nhưng vẫn tự tin nói với Lục Ngọc: “Con tin là con có thể làm được.”

 

Lục Ngọc gật đầu: “Vậy được rồi, mẹ sẽ cho con đi tập luyện, nhưng ngoài thời gian huấn luyện, tuyệt đối không được bỏ bất cứ tiết học văn hóa nào.”

 

Phó Tích Niên đồng ý, nhưng vẫn cẩn thận dè dặt nói thêm: “Mẹ có thể đừng nói cho cha biết được không ạ?” Cậu bé có vẻ hơi e ngại Phó Cầm Duy.

 

Lục Ngọc mỉm cười: “Được thôi, đây sẽ là bí mật giữa hai mẹ con chúng ta.”

 

Nghe vậy, Phó Tích Niên thở phào nhẹ nhõm trong lòng: “Vậy chúng ta móc ngoéo giao hẹn nhé!”

 

Sau đó, Lục Ngọc dẫn con trai đến cửa hàng bách hóa gần đó, mua cho cậu bé một bộ đồ mới. Tiếp đến, cô ghé một cửa hàng chuyên bán đồ dùng thể thao, mua cung tên và các vật dụng bảo hộ cần thiết cho con.

 

Xong xuôi, cô lại đưa con trai đến gặp huấn luyện viên Lộc, cùng tham quan nhà thi đấu.

 

Ở đây mọi thứ còn rất đơn sơ, nhiều đứa trẻ không có đủ tiền mua trang bị b.ắ.n cung riêng, đành phải dùng chung. Người này tập xong, người khác lại tiếp tục sử dụng.

 

Mà tất cả đều là những đứa trẻ lớn cỡ con trai cô! Lục Ngọc không khỏi mủi lòng, cô trở lại cửa hàng thể thao, mua thêm hai mươi bộ trang bị, đều là loại cao cấp nhất, rồi mang đến quyên góp cho huấn luyện viên Lộc, khiến anh ấy vô cùng cảm kích.

 

Hành động của Lục Ngọc lúc này chẳng khác nào đưa củi giữa trời đông rét buốt. Sân b.ắ.n cung của họ chưa từng đạt được thành tích nổi bật nào trong các cuộc thi quốc tế, cộng thêm chi phí trang bị đắt đỏ, nên không có nhiều người theo tập.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trang thiết bị thì chỉ có thể tìm thợ thủ công đặt làm, cho dù mỗi tháng huấn luyện viên Lộc có tự trích một phần lương ít ỏi của mình ra, cũng chỉ như muối bỏ biển.

 

Giờ đây có sự hỗ trợ của Lục Ngọc, anh ấy lập tức như hổ mọc thêm cánh.

 

Huấn luyện viên Lộc không biết nói lời cảm ơn nào cho đủ, long trọng nói: “Cô cứ yên tâm, Phó Tích Niên nhất định sẽ thành tài!” Anh ấy hạ quyết tâm báo đáp sự viện trợ và ân tình của Lục Ngọc.

 

Lục Ngọc nói anh đã vất vả nhiều rồi.

 

Lúc đi về, cô lại mua cho con trai một cái bánh trứng nướng thơm lừng. Phó Tích Niên vừa ăn vừa hỏi: “Mẹ à, mẹ có nhớ con không?”

 

Lục Ngọc đáp: “Đương nhiên rồi.”

 

Phó Tích Niên nói: “Vậy con viết thư cho mẹ được không ạ? Chúng ta làm bạn tâm giao qua thư nhé.”

 

Lục Ngọc nghe xong mỉm cười: “Con còn biết đến chuyện kết bạn qua thư à?”

 

Phó Tích Niên nói: “Đương nhiên rồi, đang thịnh hành lắm đó!”

 

Lục Ngọc nói: “Được, vậy con hãy viết thư cho mẹ nhé.”

 

Lúc cô rời đi, Phó Tích Niên lưu luyến mãi không muốn rời.

 

Lục Ngọc cố nén lòng nhìn con rời đi, thực ra Phó Cầm Duy nói cũng đúng, rồi con sẽ lớn khôn.

 

Cô ngồi máy bay về Thâm Quyến, vừa tới nhà đã nhìn thấy Phó Cầm Duy.

 

Phó Cầm Duy vội hỏi: “Thằng bé sao rồi?”

 

Hiếm khi cô thấy vẻ mặt anh lại luống cuống đến vậy.

 

Lục Ngọc đáp: “Không có gì, chỉ là thành tích học tập kém một chút, nên cô giáo mời phụ huynh thôi!”

 

Phó Cầm Duy thở phào nhẹ nhõm: “À, thế thì tốt rồi, con không sao là được!” Sợ Lục Ngọc phiền lòng, anh vội nói thêm: “Đợi đến Tết nó về, anh sẽ kèm cặp cho, em đừng quá lo lắng.”

 



 

Cuối năm đó, giá nhà đất tăng chóng mặt, tăng gấp đôi chỉ trong chớp mắt.

 

Tốc độ tăng trưởng này khiến ngay cả những người kỳ cựu trong ngành bất động sản cũng phải giật mình.

 

Phó Cầm Duy càng tới cuối năm càng bận rộn, anh để mắt đến mấy lô đất vàng đang chuẩn bị đấu giá.

 

Phải đi thẩm định, làm hồ sơ dự thầu… Giá đất cũng cứ thế tăng vọt từng ngày.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu