Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 263

 

Lưu Bàng đưa mắt nhìn sang, quả nhiên thấy nào dưa leo, nào cà chua, lại còn nhiều loại rau củ khác nữa, trông đỏ đỏ xanh xanh, vô cùng bắt mắt.

 

Anh ta cầm một quả cà chua, c.ắ.n thử một miếng. Nước cà ngọt lịm, thịt lại nhiều, ăn vào chua ngọt vừa vặn, chẳng khác gì hương vị dâu tây mùa hè.

 

Quả cà chua bé chỉ bằng nắm tay ấy, anh ta chỉ ăn hai ba miếng là đã hết sạch. Ăn xong rồi, lại còn muốn ăn thêm quả thứ hai.

 

Lục Ngọc thấy vậy, bèn nói: “Nếu anh thích thì cứ lấy hết mấy quả còn lại đi, nhưng giờ đừng ăn nhiều quá, không lát nữa lại no bụng, ăn không nổi thịt đâu!”

 

Lưu Bàng vội đáp: “Chị nói thế là coi thường sức ăn của tôi rồi, tôi dù có ăn nhiều đến mấy thì lát nữa thịt vẫn cứ ăn ngon lành thôi.”

  Nguồn copy từ TruyenLau.com

Lưu Bàng vừa nhấm nháp cà chua vừa tấm tắc khen: “Nơi này của các chị quả là tài tình thật, rau quả mà cũng có thể trồng ra ngon lành đến thế!”

 

“Anh đừng có coi thường rau quả ở chỗ chúng tôi nhé, rau quả ở đây đều có ‘học vấn’ cả đấy, toàn là những giống mới do các vị giáo sư cải tạo ra cả!”

  Nguồn copy từ TruyenLau.com

Lưu Bàng nghe xong không khỏi cảm thán: “Quả nhiên đúng là đất lành chim đậu, người tài vật tốt!” Vừa dứt lời, anh ta lại cầm một quả dưa leo lên, ăn vào cũng thấy giòn ngọt không kém.

 

hiểm.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
 



 



 

Chẳng mấy chốc, Lưu Bàng đã ăn hết hai trái, còn ăn liền mấy quả cà chua. Anh ta tấm tắc khen rồi nói: “Dạo này bà nội tôi chẳng thấy ngon miệng gì, tôi muốn mua một ít về cho bà.”

 

Lưu Bàng quả thực là đứa cháu rất có hiếu.

 

Cha anh ta là xưởng trưởng trại heo, trong nhà có của ăn của để, bà nội anh ta ăn thịt mãi cũng chán, thường ngày chỉ thích ăn chay. Bây giờ là mùa thu, ngoài mấy loại củ cải, cải bắp ra thì chẳng có rau tươi nào khác, không mua được rau củ tươi ngon như thế này.

 

Trước đây, Lưu Bàng hợp tác buôn bán với Lục Ngọc, kiếm được một khoản kha khá, liền hào phóng nói: “Tôi đặt trước hai mươi cân dưa chuột, hai mươi cân cà chua nhé!” Anh ta định biếu bà nội một nửa, nửa còn lại mình ăn thay hoa quả, cũng chẳng màng đến tiền nong là bao nhiêu.

 

Lục Ngọc vui vẻ nhận lời.

 

Lưu Bàng nói tiếp: “Vừa hay dạo này tôi rảnh rỗi. Khi nào chị đi bán hàng, tôi sẽ đi cùng chị!”

 

Hiện giờ anh ta rất sùng bái Lục Ngọc, chỉ cảm thấy Lục Ngọc làm gì cũng tài giỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Lần trước bày sạp, tiền thu vào đến mỏi tay, một cảm giác mà rất nhiều người cả đời cũng chưa từng được nếm trải.

 

Hơn nữa Lưu Bàng có xe, đi đâu cũng thuận tiện. Anh ta nói: “Cũng không cần trả công cho tôi đâu, chỉ cần bao tôi một bữa cơm là được.” Nói xong, anh ta chợt nghĩ ra điều gì, lại ngượng ngùng bổ sung: “Phải là đích thân chị Lục Ngọc nấu mới được!”

 

Bình thường Lưu Bàng rất khó để được ăn một bữa cơm do Lục Ngọc nấu, nhân cơ hội này được ăn ké chút đồ ngon, quả là một dịp tốt.

 

Lục Ngọc cười đáp: “Được thôi!”

 

Hai người họ nấu nướng một lát, món thịt bò hầm đã ra lò. Mùi thơm nồng nàn xộc thẳng vào mũi. Sợi mì được dùng là loại mì cán tay, sau khi luộc chín, được rửa qua nước lạnh nên vô cùng dai ngon.

 

Bên trên bát mì phủ đầy những miếng thịt bò to bản, trông thôi đã thấy thèm. Lưu Bàng vừa ăn dưa chuột, cà chua xong đã sắp no rồi, nhưng hễ thấy đồ ăn ngon là anh ta lại không kìm lòng được.

 

Bây giờ ngửi thấy mùi thơm này, bụng anh ta lại réo ầm ĩ, như thể đang nhắc nhở anh ta vậy.

 

Đợi sau khi Phó Cầm Duy và Lục Ngọc ngồi vào bàn, cả ba liền bắt đầu thưởng thức món mì thịt bò.

 

Lưu Bàng chưa từng ăn món nào đậm đà và tròn vị đến thế. Cắn miếng thịt bò hầm, bên trong còn lẫn cả gân, nhai rất đã miệng, ngon vô cùng.

 

Ăn một miếng đã thấy cực kỳ thỏa mãn và no nê. Thịt bò mềm nhũn, vừa vị, kết hợp với sợi mì dai dai, càng ăn càng muốn ăn thêm.

 

Anh ta ăn hết veo một bát lớn, chỉ cảm thấy bụng dạ khoan khoái vô cùng. Lưu Bàng cười nói với Phó Cầm Duy: “Anh thật có phúc, lấy được người vợ như Lục Ngọc, còn biết nấu ăn ngon như thế này.”

 

Anh ta cũng muốn tìm một người vợ nấu ăn khéo léo như vậy.

 

Phó Cầm Duy nghe anh ta nói, khóe miệng khẽ nhếch lên nở nụ cười mãn nguyện. Ăn cơm xong, cuối cùng hai vợ chồng tiễn Lưu Bàng ra cổng.

 

Lưu Bàng lái xe rời khỏi thôn.

 

Đợi khi anh ta đi khuất, mùi thơm nức mũi cứ thoang thoảng trong xe. Anh ta nhìn ra phía sau, ba cân thịt bò kho tương mà lúc nãy anh ta từ chối, không biết Lục Ngọc đã bỏ vào xe từ khi nào. Bên trong còn có cả nước sốt, thứ nước này trộn với mì ăn cũng ngon tuyệt.

 

Thực ra anh ta đi chưa xa, bây giờ cũng có thể mang trả lại cho Lục Ngọc. Trước đây đã nói không lấy, nhưng mùi thơm này mời gọi, anh ta thật lòng không nỡ mang trả.

 

Thật sự quá thơm ngon, tìm đâu ra người bạn nghĩa tình, chu đáo như thế này chứ? Lưu Bàng định sau này sẽ theo sát Lục Ngọc để phụ giúp cô. Mặc kệ có kiếm được tiền hay không, có cái ăn ngon là tốt rồi.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu