Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 238

 

--- Phó Cầm Duy Bị Thương ---

 

Từ xa đã thấy Phó Cầm Duy quay về trong giờ làm việc, Lục Ngọc bỗng thấy lạ lùng, trước đây chưa từng có chuyện này.

 

Đợi người tới gần, cô mới nghe họ nói rằng Phó Cầm Duy bị thương.

 

Sắc mặt Tiêu Thái Liên lập tức tái mét: "Chuyện gì vậy? Đang yên đang lành sao lại bị thương?"

 

Người theo anh về cũng là người chở hàng trong cung tiêu xã, anh ta đáp: "Gặp phải cướp!"

 

Không ai trong số họ ngờ được rằng lại có người vì nghèo túng quá mà hóa liều, gan lớn đến thế, dám lẻn vào kho của cung tiêu xã trộm đồ!

 

Phó Cầm Duy là người đầu tiên phát hiện ra, tuy anh đã kịp gọi người tới, ngăn cản tên trộm được một lúc, nhưng anh cũng bị thương.

 

Cung tiêu xã lập tức báo cảnh sát, sau khi kiểm đếm, đã mất hai thùng t.h.u.ố.c lá.

 

Đồng nghiệp liền đưa Phó Cầm Duy đi xử lý vết thương. Vì bị thương, chủ nhiệm đã cho anh nghỉ năm ngày, dặn anh ở nhà nghỉ ngơi cho lành hẳn.

 

Tiêu Thái Liên lập tức đau lòng nhìn con trai: "Mẹ đã bảo rồi, lúc gặp chuyện thì cứ trốn đi con ơi." Người làm mẹ nào cũng có tâm tình này, vừa thấy con trai mình bị thương, bà chẳng còn tâm trí đâu nữa, đầu óc rối bời.
Website TruyenLau.com
 

Lục Ngọc hỏi: "Có cần đến trạm y tế kiểm tra lại không?"

 

Phó Cầm Duy nói: "Đã xử lý rồi, anh không sao đâu."

 
Website TruyenLau.com
Tiêu Thái Liên và Lục Ngọc rối rít cảm ơn người đã đưa anh về. May mà Phó Cầm Duy có chiếc xe ba bánh, người đó đạp xe chở anh về, nên anh cũng không phải chịu vất vả gì.

 

Sau khi đưa Phó Cầm Duy về đến nhà, người chở hàng kia cũng vội vã rời đi.

 
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lục Ngọc dìu anh vào phòng, vừa bước vào đã thấy môi anh không còn chút huyết sắc.

 

Cô cởi áo Phó Cầm Duy ra xem, quả nhiên trên lớp băng gạc đã thấm đẫm máu. Sau khi gỡ băng ra, bên trên là một vết thương toác miệng. Lục Ngọc hít một hơi lạnh.

 

Phó Cầm Duy sợ cô lo lắng, khẽ nói: “Không sao, không đau chút nào đâu.” Dù gương mặt tái nhợt đi, anh vẫn cố thốt ra lời an ủi cô. Lòng Lục Ngọc quặn thắt, suýt bật khóc.

 

Lục Ngọc cầm tay anh, tỉ mỉ bôi t.h.u.ố.c cho anh, rồi dịu dàng hỏi: “Anh muốn ăn gì không?”

 

Phó Cầm Duy yếu ớt đáp: “Chẳng muốn ăn gì cả!” Anh thấy hơi mệt mỏi, mí mắt nặng trĩu. Lần này thật may, không tổn thương tới nội tạng, chỉ bị thương ngoài da mà thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Anh muốn Lục Ngọc ở bên anh một lúc, bởi chỉ cần cảm nhận hơi ấm từ cô, anh mới thấy lòng mình bình ổn. Lục Ngọc lặng lẽ gật đầu.

 

Tin Phó Cầm Duy bị thương nhanh chóng lan truyền khắp thôn. Mấy anh trai nhà họ Phó đều vội vã về, đứng ngồi không yên trước cửa phòng nhưng lại không dám xông vào.

 

Đợi Phó Cầm Duy thiếp đi, Lục Ngọc mới nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng, thấy cả nhà các anh chị dâu vẫn đang đợi bên ngoài.

 

Vừa thấy cô, tất thảy đều vội vàng hỏi han tình hình của Phó Cầm Duy.

 

Lục Ngọc thành thật kể lại, khiến ba anh trai của anh giận tím mặt.

 

Anh ba Phó nghiến răng ken két: “Thằng ch.ó má nào dám đ.á.n.h em tao, đợi tao tóm được hắn, tao thề sẽ đào mồ tổ nhà hắn lên!”

 

Ai mà ngờ được ở tận cung tiêu xã mà cũng gặp phải cái t.a.i n.ạ.n trời ơi đất hỡi này chứ. Hận không thể vác cuốc ra ngoài ngay lập tức.

 

Bà Tiêu Thái Liên vội vã khuyên can: “Thôi các con ở lại đây cho mẹ. Những kẻ dám cướp bóc ở cung tiêu xã đều là bọn liều lĩnh, tàn bạo cả.

 

Phó Cầm Duy đã bị thương rồi, các con đừng làm gì dại dột nữa, dù sao thì cũng đã báo công an rồi.”

 

Lục Ngọc cũng phụ họa: “Anh ấy không sao đâu ạ, chỉ cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng mấy ngày là sẽ khỏe lại thôi!” Nghe vậy, mọi người mới dần dần yên lòng.

 

Lục Ngọc cầm tiền, định đi mua chút đồ bổ. Nhưng nghĩ bụng, cửa hàng mậu dịch chỉ có vài lon sữa bột, chẳng bồi bổ được bao nhiêu cho người ốm.

 

Đột nhiên, cô chợt nhớ ra một chuyện, cũng là nghe chị ba kể. Ở thôn bên cạnh có một người nuôi trâu, vắt sữa trâu để bán. Vì mỗi con trâu chỉ cho một lượng sữa có hạn, nên ông ấy chỉ bán nhỏ giọt cho vài ba hộ quen biết.

 

Có mấy người phụ nữ trong thôn không đủ sữa, con cái của họ đều lớn lên nhờ sữa trâu, thấm tháp hơn bất cứ thứ bổ béo nào khác.

 

Nghe vậy, Lục Ngọc vội vàng hỏi thăm, quả nhiên tìm đến được gia đình đó. Người ta nói, đặt sữa trâu một tháng phải mất bảy tệ, mỗi ngày đưa một lần, mỗi lần một chậu con con. Lục Ngọc không ngần ngại, sảng khoái móc tiền ra trả ngay.

 

Tối ấy, sữa trâu đã được mang đến. Cô bắc lên bếp đun sôi, từ xa đã ngửi thấy mùi thơm ngọt ngào thoang thoảng.

 

Chỉ ngửi mùi thôi đã thấy thích thú, một chậu nhỏ ấy chừng ba bát đầy.

 

Một bát dành riêng cho Phó Cầm Duy, hai bát còn lại cô giao cho bà Tiêu Thái Liên tự phân chia. Dù sao mẹ chồng vẫn là trụ cột trong nhà, mọi việc lớn nhỏ đều do bà quán xuyến. Việc phân chia cho ai, không cho ai, Lục Ngọc cảm thấy mình không tiện nhúng tay.

 

Đưa cho bà Tiêu Thái Liên là tốt nhất.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu