Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 88

 

Tiết Thắng Lợi nghe lời chú sáu mà như được tiếp thêm dũng khí.

 

Chú sáu Tiết nói: “Đi thôi.” Ông ta vừa cất bước, thôn dân xung quanh cũng lũ lượt đi theo. Một là do sức mạnh gia tộc, vốn dĩ có chuyện gì cũng quen cùng nhau ra mặt. Hai là do tò mò, đều muốn xem nhà ngoại Lục Bình định làm ra trò trống gì.

 

Họ vừa đứng dậy như vậy đã chừng hai mươi con người, nghênh ngang tiến về phía trước, tạo thành một thế trận uy h.i.ế.p chưa từng có.

 

Ngoài thôn, những người ngồi trên chiếc máy kéo đều đang nhìn về phía đó. Thấy người nhà họ Tiết cùng tới gần, những người bên dưới đều lộ rõ vẻ phẫn nộ.

 

“Mẹ kiếp, cái lũ này đang muốn thị uy à!”

 
TruyenLau.com
“Chẳng trách có thể nuôi ra thứ súc vật như thế, cái thôn này cũng chẳng phải thứ tốt lành gì.”

 

Trưởng thôn Bạch trên chiếc máy kéo vẫn còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, vội vã kéo một người dân lại hỏi thăm.

  TruyenLau

Người dân thôn Đại Vũ chen nhau kể với trưởng thôn Bạch, hơn hai mươi thanh niên trai tráng ở thôn nhà chồng của cô cả Lục nghe xong cũng tức khí theo, đồ ch.ó má!

 

Trưởng thôn Bạch hết sức bất ngờ, trưởng thôn Vương vốn không phải người thích lo chuyện bao đồng. Ấy vậy mà lại có thể dẫn nhiều người như vậy đến đây. Trưởng thôn Bạch cũng thầm bội phục, đàn ông con trai phải có chút huyết tính, qua lần này ông đã có cái nhìn khác về trưởng thôn Vương. TruyenLau

 

Nhìn thấy người của thôn Tiết Gia đang vây kín mấy người họ, trong lòng trưởng thôn Bạch không khỏi lo lắng.

 

Ông cảm thấy mấy người trưởng thôn Vương sẽ chịu thiệt thòi.

 

“Trưởng thôn đã nói với mấy người thế nào?” Ông vẫn luôn ngồi phía trước lái xe, người phía sau thương lượng ra sao ông chẳng nghe thấy một câu.

 

Người của thôn Đại Vũ đáp: “Trưởng thôn dặn, khi nào cần chúng tôi ra mặt thì ông ấy sẽ gọi, còn bây giờ ông ấy sẽ đi nói chuyện trước.”

 

Tuy nói là vậy, nhưng tất cả mọi người đều dán mắt về phía bên đó, một khi cuộc ẩu đả bùng nổ, bất kể trưởng thôn có gọi hay không, họ cũng sẽ xông lên.

 

Còn muốn làm loạn đến mức lật trời hay sao!

 

Lúc đang giằng co với thôn dân Tiết Gia Thôn, cha Lục lập tức nhìn thấy Tiết Thắng Lợi lẩn trốn trong đám đông, tức giận không thể kìm nén. Một người hiền lành cả đời, còn chưa kịp mở lời, toàn thân đã bắt đầu run rẩy: “Mày dựa vào cái gì mà g.i.ế.c người!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Tiết Thắng Lợi vừa nghe vậy liền nổi đóa, hệt như một con gà trống xù lông nói: “Lão già ông đừng có nói bậy bạ, tôi nào có g.i.ế.c người. Đây không phải là ngậm m.á.u phun người sao?”

 

Mẹ Lục cũng tức điên lên: “Người đã bị mày đ.á.n.h nhập viện chưa rõ sống c.h.ế.t, mày còn dám nói không phải g.i.ế.c người. Cái đồ súc sinh!”

 

Tiết Thắng Lợi cãi lại: “Đó là cô ta vô dụng, tôi chưa đ.á.n.h được mấy cái, cô ta đã ngã vật ra rồi, vợ chồng nào có lúc nào cũng hòa thuận được, các người đến đây làm gì, vu khống người ta à?”

 

Trưởng thôn Vương là người đến để giảng giải đạo lý, nghe vậy cũng có chút bực bội.

 

Lục Ngọc nói: “Anh còn là con người không? Đánh chị tôi xong, ngay cả bóng người cũng chẳng thấy, cháu gái thì bị anh ngược đãi đến suy dinh dưỡng, đó là hai mạng người đấy!”

 

Tiết Thắng Lợi nhìn Lục Ngọc, giọng điệu trở nên thô tục: “Ôi chao, chuyện chúng ta nói có liên quan gì đến cô em này chứ. Sao nào, nhà các cô không có con trai, đàn bà cũng có thể lên tiếng nói chuyện à!”

 

Trưởng thôn Vương nói: “Tôi là trưởng thôn, tôi muốn gặp trưởng thôn của các người.”

 

Tiết Thắng Lợi vốn dĩ còn có chút sợ sệt, nhưng thấy họ chỉ có mấy người, đã sớm quên mất hai chữ sợ hãi viết như thế nào, còn nói: “Mấy người tưởng mình là ai? Trưởng thôn của chúng tôi trăm công nghìn việc, làm gì có rảnh để gặp mấy người.”

 

Chú sáu Tiết đứng bên cạnh nói: “Thắng Lợi à, cậu đ.á.n.h người là cậu sai rồi. Xin lỗi cha mẹ vợ cậu đi.”

 

Lục Ngọc thấy những người trong thôn của bọn họ đều đang ba phải, liền nói thẳng: “Không cần đâu, giả vờ giả vịt làm gì, chồn chúc tết gà làm gì có ý tốt.”

 

Vừa dứt lời, người của thôn Tiết Gia đều không kiềm chế được, suýt chút nữa bật cười thành tiếng.

 

Sắc mặt Tiết Thắng Lợi cũng méo mó đi vì tức giận: “Đừng có la ó với tao, có tin tao tát mày một cái không.” Hắn còn dùng tay chỉ vào Lục Ngọc.

 

Ngay lập tức, tay của Tiết Thắng Lợi bị vặn một cái, hắn ta kêu t.h.ả.m một tiếng, chân của Phó Cầm Duy đã giẫm mạnh lên lưng của hắn.

 

Chú sáu Tiết lập tức biến sắc: “Cậu muốn đ.á.n.h người sao?”

 

Phó Cầm Duy lúc nãy ngồi trên xe, nhưng quả thực anh không yên tâm để Lục Ngọc một mình đối mặt với đám người Tiết Gia Thôn. Anh vội vã xuống xe đi tới, vừa hay nhìn thấy tên súc sinh Tiết Thắng Lợi kia đang dùng ngón tay chỉ trỏ vào Lục Ngọc.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu