Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 426

 

Lục Ngọc cúi đầu, Tiểu Tích Niên bi bô gọi một tiếng "mẹ". Sau đó còn thơm chụt lên má Lục Ngọc: “Mẹ, nhớ mẹ rồi.”

 

Lòng Lục Ngọc ấm hẳn lên, cô đáp lời con: “Mẹ cũng nhớ con nhiều lắm.”

 

Tiểu Tích Niên ghé vào tai mẹ, thủ thỉ: “Mẹ đừng buồn nhé.”

 

Lục Ngọc bất ngờ nhìn Tích Niên, đứa bé nhỏ xíu như vậy mà lại tinh ý cảm nhận được sự khác lạ trong lòng cô.

 

Trong lòng Lục Ngọc thoáng chút hổ thẹn. Thì ra cô đã vô tình khiến con lo lắng rồi. Cô vội vàng ôm con vào lòng, dịu giọng: “Là mẹ không tốt, sau này mẹ sẽ không buồn nữa đâu!”

 

Tích Niên mừng rỡ, khúc khích cười rồi thơm chụt lên má mẹ một cái.

 

Phó Cầm Duy bế con sang một bên, giả bộ nghiêm khắc: “Nhóc con này, bé tí đã biết dỗ mẹ vui rồi, giỏi quá! Đi, đi học bài thôi!”

 

Nhìn vẻ mặt ấm ức, phụng phịu đáng yêu của Tiểu Tích Niên, Lục Ngọc không nhịn được bật cười thành tiếng.

 

Lục Ngọc giải quyết xong xuôi mọi chuyện ở thôn, mới tất tả về tiệm nói với chị cả Lục: “Khoảng thời gian qua chị đã vất vả nhiều rồi!”

 
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Trong tiệm lúc nào cũng nườm nượp khách, để một mình chị cả xoay sở, e rằng chị ấy đã kiệt sức rồi.

 

Lục Ngọc quả quyết: “Sau này, ngày nào em cũng sẽ ở lại tiệm phụ chị!”

 
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Chị cả Lục cưng chiều Lục Ngọc cứ như một đứa em gái bé bỏng.

 

Điều này khiến Lục Ngọc có chút ngại ngùng. Cô đã làm mẹ rồi, vậy mà vẫn chỉ có chị cả xem cô như một đứa trẻ.
TruyenLau
 

Chị cả Lục cười nói: “Giờ chị làm việc, đi lại nhiều, sức khỏe cũng tốt hơn trước kia bội phần.”

 

Thấy sắc mặt chị cả hồng hào, trông chị ấy quả thực khỏe mạnh hơn trước rất nhiều.

 

Lục Ngọc thấy vậy mới an lòng đôi chút, chỉ e chị ấy làm việc quá sức mà mệt mỏi.

 

Chị cả Lục lén lút kéo Lục Ngọc sang một góc, ghé sát tai thì thầm, tay khẽ chỉ về phía một người phụ nữ tóc xoăn: “Con bé đó có vẻ hơi kỳ quái.”

 

Lục Ngọc cũng nhỏ giọng hỏi lại: “Sao vậy chị?”

 

Bình thường chị cả luôn tay luôn chân với khách khứa ra vào nườm nượp, vậy mà chỉ có người phụ nữ tóc xoăn kia khiến chị ấy phải để mắt tới.

 

Người này ngày nào cũng ghé, vừa mua ăn tại chỗ lại vừa đóng gói mang về. Chưa kể cô ta còn tỉ tê bắt chuyện với mấy cô phục vụ cả ngày, cốt để hỏi xem bà chủ là ai, bán một bát như vậy thì lãi lời được bao nhiêu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Thậm chí còn hỏi han cặn kẽ xem gia vị nhập ở đâu, mỗi tháng trả lương cho nhân viên bao nhiêu và đủ thứ chuyện linh tinh khác.

 

Lâu dần, chị cả Lục không khỏi bắt đầu sinh nghi.

 

Lục Ngọc bình thản nói: “Chắc mẩm là muốn học lỏm công thức của mình thôi.” Loại người này ở đời trước cô đã gặp qua không ít, chẳng còn lạ lẫm gì nữa.

 

Chị cả nghe xong thì giật mình, lo lắng hỏi: “Cô ta sẽ không rắp tâm ăn trộm công thức đấy chứ?” Những loại gia vị họ dùng để pha chế đều được bày biện công khai, ai cũng có thể nhìn thấy.

 

Nếu ngày nào cũng nếm thử, kiểu gì cô ta cũng sẽ lần mò ra cách pha chế, từ tỉ lệ đường giấm, nước cốt đến đậu phộng rang giã nhuyễn...

 

Việc làm ăn đang phát đạt như thế này, nếu bị người khác bắt chước, ai ai cũng làm thì còn đâu chỗ cho mình nữa.

 

Lục Ngọc trấn an: “Chị cứ yên tâm, cô ta có giỏi đến mấy cũng không học được đâu!”

 

Người phụ nữ tóc xoăn đó cứ ngỡ mình làm việc rất khéo léo, tưởng rằng thần không biết quỷ không hay. Nhưng trên thực tế, Lục Ngọc đã sớm nhìn thấu mọi chuyện rồi.

 

Cô ta cứ lề mề ăn một bát mì cả buổi, trong khi những tốp khách bên cạnh đã ra vào mấy lượt rồi. Rõ ràng là cô ta muốn mọi người xung quanh đi hết để tiện bề dò hỏi.

 

Chẳng mấy chốc đã qua giờ cơm trưa. Vào các ngày làm việc, phần lớn khách tới ăn đều là công nhân từ các xí nghiệp, nhà máy lân cận. Họ ăn xong là vội vã rời đi, chỉ còn lại mấy dì lo việc dọn dẹp vệ sinh.

 

Người phụ nữ tóc xoăn kia bắt đầu rục rịch, lề mề ăn hết bát mì ma lạt thang gần hai tiếng đồng hồ, sợi mì đã nở trương phềnh cả rồi.

 

Cuối cùng cũng đợi được lúc vãn khách, người phụ nữ tóc xoăn này liền đi thẳng tới chỗ Lục Ngọc, hỏi rụt rè: “Cô chính là bà chủ ở đây phải không?”

 

Lục Ngọc giả vờ như không hay biết gì, điềm nhiên hỏi lại: “Có chuyện gì thế cô?”

 

Người phụ nữ tóc xoăn dứt khoát: “Tôi muốn học công thức của cô để về mở tiệm. Cô cứ nói giá bao nhiêu thì tôi trả!”

 

Tuy trong mắt Lục Ngọc, người phụ nữ này ăn mặc có phần quê kệch.

 

Thế nhưng ở thập niên 80 này, nhìn thấy kiểu quần áo đó thì đã được coi là sành điệu, thời thượng lắm rồi.

 

Lục Ngọc nói: "Tôi thật ngại quá, không nhận học trò đâu!" Dạo này cô đã tìm được mặt bằng ưng ý, định mau chóng mở thêm một chi nhánh nữa.

 

Vừa hay để chị Hai Phó và chị Cả mỗi người trông coi một cửa hàng, phục vụ thực khách phương xa khỏi phải lặn lội đến tận đây để thưởng thức.

 

Người phụ nữ tóc xoăn không ngờ mình sẽ bị từ chối thẳng thừng, cô ta nói: "Cô cứ ra giá đi, chẳng lẽ tôi không trả nổi hay sao?" Giọng cô ta có vẻ khinh khỉnh, chỉ cho rằng Lục Ngọc nói vậy là muốn làm cao giá mà thôi!

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu