Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 123

 

Hợp Tác Nuôi Heo

 

Lục Ngọc vô cùng ngạc nhiên và hứng thú với mô hình hợp tác nuôi heo kiểu này: “Thôn chị cho người dân nuôi gia súc lớn như vậy ư?”

 

Thôn Đại Vũ nhà mình thì làm gì có chuyện đó. Mỗi nhà trong thôn nhiều nhất cũng chỉ được nuôi hai con gà con con, nuôi nhiều hơn một chút là y như rằng sẽ bị gắn mác theo chủ nghĩa tư bản ngay ấy chứ.

 

Nhà họ Phó thì chê gà chạy khắp sân, phân vương vãi khắp nơi bẩn thỉu nên không nuôi con nào. Còn nhà họ Lục thì đúng là không có tiền để nuôi. Mỗi bận muốn ăn thịt đều phải ra chợ mua, mà cũng chẳng dám mua nhiều, ai ngờ thôn bên cạnh lại cho người dân nuôi heo cơ chứ, thật là lạ lùng.

 

Chị Hai Lục nói: “Trước đây hợp tác xã không cho nuôi, nhưng sau này thôn chị được đón một phần tử trí thức mới được cử về. Anh ấy từng mở trại chăn nuôi lớn, nuôi hơn trăm con dê, con bò, nên trưởng thôn muốn nhờ anh ta giúp đỡ phát triển nghề nuôi heo cho thôn. Thế nhưng trong thôn lại không có tiền vốn, bèn bàn bạc để các nhà cùng bỏ tiền mua heo con, mua đậu tương và thức ăn gia súc.”

 

Nhà chồng chị Hai Lục có tay nghề cất ủ khá giỏi, gia cảnh cũng được xem là khá giả trong vùng. Họ nhận nuôi hai con, một con để mổ lấy thịt ngay, con còn lại sẽ giữ lại đến tận Tết mới làm thịt. Mấy nhà khác thường góp chung tiền để nuôi một con, cũng có những nhà không nuôi nổi. Hiện tại, cả thôn đang nuôi mười mấy con heo.

 

Lục Ngọc nghe xong có chút thèm thuồng. Heo đất nhà nông đúng là ngon nhất, cô liền hỏi: “Người ngoài thôn có thể nhận nuôi không ạ?” Bây giờ trong tay cô cũng có một chút tiền, nên cũng hơi xao lòng.

  Nguồn copy từ TruyenLau.com

Thời bây giờ, ăn thịt vẫn phải dựa vào phiếu. Cả nhà chỉ có Phó Cầm Duy là có công việc chính thức, mà mấy cân thịt phiếu đó, cả nhà chia nhau thì mỗi người được là bao?

 

Người nhà họ Phó đều đặt hết hi vọng vào vụ thu hoạch và việc mổ heo cuối năm. Nhưng dựa theo ký ức của Lục Ngọc, dù có mổ heo đi chăng nữa, cả thôn cũng chẳng chia được là bao, nghĩ đến đã thấy thèm rỏ dãi. Dù trong nhà có cổ vịt, cánh vịt kho các loại, nhưng cổ vịt, cánh vịt sao có thể sánh bằng miếng thịt ba chỉ béo ngậy chứ? TruyenLau.com

 

Chị Hai Lục lắc đầu: “Chắc chắn không được rồi, thôn chị nuôi heo vẫn phải báo cáo lên huyện, thông qua nhiều cửa ải phê duyệt. Em là người ngoài thôn, không thể có ý định này được, nếu không rất dễ bị người ta ‘chụp mũ’, bảo là làm ăn chộp giật hoặc phá hoại.”
Website TruyenLau.com
 

Lục Ngọc “Ồ” một tiếng, có chút thất vọng, nhưng rất nhanh sau đó cô liền nói với chị Hai: “Vậy quay về em nói với trưởng thôn mình thử xem sao. Phương thức hợp tác nuôi heo này hay thật đấy, để thôn mình cũng học hỏi làm theo.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Chị Hai cười nói: “Con bé này, nghĩ đơn giản quá! Trưởng thôn là cán bộ, đâu phải muốn nghe lời ai là nghe đâu.”

 

“Nghe nói em nấu ăn rất ngon, vậy những thứ thịt vịt này em muốn làm thế nào thì làm vậy nhé, cứ xử lý hết đi. Chị không thạo bếp núc, thịt cứ vào tay chị là thành lãng phí thôi!”

 

Nói xong, chị Hai Lục lại mang tới cho chị Cả Lục một túi đựng chỉ khâu, khóa kéo, cúc áo, kim khâu đủ loại, rồi nói: “Em rể chị có tay nghề may vá khá tốt, những thứ thủ công này, tính theo số lượng, mỗi cái khoá kéo/cúc áo được tính hai xu. Em nghĩ so với việc đưa cho người khác làm, chi bằng để chị làm, dù ít dù nhiều cũng có thêm thu nhập cho gia đình.”

 

Đây thuần túy là tâm ý của chị Hai Lục, vì chị Cả ở nhà trông con, trong tay làm sao mà có được một xu dính túi. Việc nhận may khóa kéo này là một mối làm ăn tốt, người ngoài khó mà có được.

 

Lục Ngọc vừa trò chuyện với họ, vừa nhìn đống vịt và thịt heo, bắt đầu suy tính xem phải chế biến thế nào.

 

Rất nhanh, Lục Ngọc bắt đầu chia thịt. Cô định dùng hai mươi cân để làm thịt hun khói, tám cân làm tương thịt – số thịt này có thể để được lâu một chút – còn hai cân thịt còn lại sẽ dùng để làm bánh bao nhân thịt.

 

Nói là làm ngay, Lục Ngọc vốn là người nhanh nhẹn, rất nhanh đã cầm con d.a.o tới. Con d.a.o trong tay cô như có phép, thoăn thoắt biến hóa. Ngay cả chị Hai Lục cũng phải trầm trồ kinh ngạc bởi thủ pháp chặt thái điêu luyện đến vậy. Chưa cần biết mùi vị ra sao, chỉ nhìn cách cô ấy thao tác đã thấy tài tình, đúng là người có duyên với bếp núc.

 

Lục Bình và chị Hai Lục đều ra ngoài xem Lục Ngọc nấu ăn. Làm thịt hun khói cũng chẳng quá khó. Đầu tiên, rắc chút rượu trắng lên miếng thịt rồi đem rang sơ. Sau đó, rang cho thơm nức muối hột và hoa tiêu, rồi quệt đều lên từng thớ thịt, sau đó bỏ vào chậu để ướp.

 

Tiếp theo là chuẩn bị tương thịt. Hầu như nhà nào cũng có vài hũ dưa muối dự trữ. Giống như nhà họ Phó có đến hai loại dưa muối, một loại là su hào muối, một loại là củ cải muối. Đó là những gia đình có điều kiện tốt. Còn nhà họ Lục trước giờ vẫn luôn nghèo khó, nên những hũ dưa muối vẫn luôn trống rỗng.

 

Chị Hai Lục thấy Lục Ngọc tìm hũ dưa muối, vội nói: “Để chị rửa cho. Những việc khác chị không thạo, riêng khoản cọ rửa này thì cứ giao phó cho chị.”

 

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu