Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 419

 

Đối với việc cho vay nặng lãi này, những lần trước tiền đều được gửi về đúng hẹn, thậm chí khi cô chị họ tới, còn biếu thêm bà ta vài món quà nhỏ.

 

Bất cứ ai trong thôn dám nói việc cho vay này không đáng tin cậy, bà ta đều sẽ hùng hổ xông đến cãi vã một trận ra trò.

 

Đây là cơ hội duy nhất để bà ta đổi đời, sao bà ta có thể để người khác nói ra nói vào được chứ?

 

Nào ngờ, tất cả chỉ là một cú lừa ngoạn mục.

 

Bà ta lại gọi điện thoại cho cô chị họ, nhưng chỉ nhận được những tiếng tút dài vô vọng.

 

Trước sau bà ta đã xoay sở được một vạn tệ. Sau đó một số người rút lui đòi lại hết năm nghìn. Cuối cùng, vì chuyện tặng dầu đậu nành, lại đưa thêm cho chị họ ba nghìn nữa.

 

Tính đi tính lại, tổng cộng bà ta bị lừa mất tám nghìn tệ!

 

Đây còn chưa kể đến số tiền riêng mà bác gái Lục đã bỏ ra.
TruyenLau
 

Nếu là một nghìn tệ, dù có đập nồi bán sắt, bà ta cũng có thể xoay sở cho đủ! Nhưng một vạn tệ này thì đào đâu ra bây giờ? Càng nghĩ, sự lạnh lẽo càng thấm tận xương tủy.

 

Bác gái Lục đứng ở đầu đường nức nở t.h.ả.m thiết. Có một bà bác nhiệt tình đi tới hỏi han: “Nữ đồng chí này, cô làm sao vậy?” Bà ta nghe vậy càng khóc lớn hơn, nói rằng mình đã bị lừa rồi!

 
TruyenLau.com
Bà bác nhiệt tình khuyên nhủ: “Vậy thì cô báo công an đi.”

 

Bác gái Lục bất ngờ thốt lên: “Không thể báo công an được!” Sau đó, dưới ánh mắt nghi hoặc của mọi người, bà ta đứng dậy, lê tấm thân rã rời bước đi.

 
Website TruyenLau.com
Trong đầu bà ta không ngừng hiện lên những viễn cảnh đáng sợ. Đang đi trên đường cái, suýt chút nữa thì bị một chiếc xe đạp tông trúng.

 

“Cái đồ lề mề!” Bị người lái xe đạp mắng, bà ta cũng chẳng có bất cứ phản ứng gì.

 

Toàn bộ tâm trí bà ta chỉ nghĩ đến một khi báo công an, công an chắc chắn sẽ tới thôn điều tra, đến lúc đó dân làng sẽ biết chuyện tiền bị lạt mất, tuyệt đối không thể để mọi người biết!

 

Người ta thường nói vợ chồng là một thể. Nhưng bác trai Lục vẫn luôn bóng gió phê bình việc cho vay này của bà ta.

 

Bác gái Lục hung hăng tát mạnh vào mặt mình một cái, "Bốp!" Tiếng tát vang lên khiến những người đi đường đều đổ dồn ánh mắt nhìn bà ta, thầm nghĩ bà ta chắc bị chạm dây rồi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bác gái Lục vô cùng hối hận. Lúc đầu bác trai đã không cho bà ta làm, nhưng bà ta vẫn khăng khăng làm bằng được.

 

Hơn nữa, vì muốn so bì với Lục Ngọc, bà ta còn dùng chiêu trò tặng dầu đậu nành, rồi hồ đồ đưa thêm cho cô chị họ ba nghìn tệ, sao lại có thể ngu muội đến thế chứ?

 

Nếu bị người trong thôn biết chuyện, chắc chắn họ sẽ báo công an bắt bà ta. Khi ấy, anh trai, cháu trai của bà ta, kẻ thì vào tù, kẻ thì bị xử tử mất thôi.

 

Bác gái Lục càng nghĩ càng sợ hãi, nước mắt hối hận tuôn ra như suối, không sao ngừng lại được.

 

Người duy nhất có thể cứu bà ta lúc này chỉ có con gái mình. Lúc đầu Lục Kiều gả cho một anh xưởng trưởng, rất giàu có, lại m.a.n.g t.h.a.i sớm hơn cả Lục Ngọc. Đến giờ đứa trẻ cũng đã mấy tuổi rồi.

 

Bác gái Lục lập tức tìm đến hộp điện thoại công cộng, nhét hết năm hào cuối cùng trong người cho người trông coi, rồi run rẩy bấm số điện thoại đã thuộc nằm lòng.

 

Đầu dây bên kia là giọng nói của con rể. Bác gái Lục liền vội vàng nói: “Tôi là mẹ của Kiều Kiều đây, bảo Kiều Kiều tới nghe điện thoại!”

 

Người con rể xưởng trưởng kia nghe vậy, liền bực tức nói: “Hừ, tôi còn chưa đi tìm bà, bà đã có mặt mũi tìm đến tôi rồi sao? Con gái bà đã sớm chạy theo người khác rồi, sau này đừng có gọi cho tôi nữa!” Nói xong, anh ta hung hăng dập máy.

 

Mấy năm nay, bác gái Lục không hề liên lạc với con gái, những lá thư bà viết trước đây cũng bặt vô âm tín.

 

Trong nhà không có chuyện gì lớn nên bà cũng chẳng nghĩ nhiều, vẫn luôn cho rằng con gái ở đó sống sung sướng an nhàn, nào ngờ hôn nhân của nó lại gặp sóng gió.

 

Bác gái Lục còn muốn hỏi kỹ, nhưng bên kia đã cúp máy. Bà sờ khắp người, chẳng còn một đồng dính túi.

 

Đoạn đường mấy chục cây số từ thị trấn huyện về thôn, bà ta chỉ còn cách cuốc bộ.

 

Trong đầu rối như tơ vò, nhưng có một điều bà ta nhất định không thể để lộ ra ngoài với làng xóm!

 

Đến nước này, bà ta chợt lóe lên một ý.

 

Đoạn, bà ta quay người, không vội rời khỏi thị trấn huyện, mà rảo bước đến một nơi.

 

Từ đằng xa, bà ta rảo bước vào một khu nhà trệt xây dựng san sát nhau, đã thấy có người đ.á.n.h bài, có người c.h.ử.i bới, có người cậy móng chân, còn có những tiếng động là lạ truyền tới từ vách tường kế bên.

 

Nơi này là khu vực chẳng ai muốn ngó ngàng tới.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu