Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 412

 

Lục Ngọc khẽ cười: “Không hề thiệt thòi đâu anh. Em chỉ thích mày mò chuyện bếp núc.” Cô vốn là người không chịu ngồi yên: “Cũng không biết sẽ có bao nhiêu người chịu đăng ký đây?”

 

Những gì Lục Ngọc có thể làm đều đã làm rồi. Nếu mọi người vẫn cứ cố chấp như vậy, cô cũng đành chịu thôi. Nhưng Lục Ngọc vẫn hy vọng sẽ có nhiều người chịu suy nghĩ lại.

 

Quả nhiên sau đó, đúng như Lục Ngọc dự liệu, rất nhiều người bắt đầu bàn tán xôn xao. Ngay cả việc đồng áng cũng tạm gác lại, mọi người tụ tập lại chỉ để nói về hai chuyện này. Họ tin Lục Ngọc hơn, nhưng Lục Ngọc yêu cầu chuẩn bị năm trăm tệ để mua gia vị trước, khoản chi phí này vẫn còn hơi khó khăn.

 

Tuy nhiên, so với bà Lục, mọi người vẫn nguyện ý tin tưởng Lục Ngọc hơn. Dù sao thì trong thời gian Lục Ngọc ở thôn, cô đã từng kiến thiết chuồng heo và lều rau, đều là những việc làm mang lại lợi ích thiết thực cho bà con.

 

Chị dâu Lý lập tức tìm đến nhà bà Lục để đòi lại tiền, khiến bà Lục tối sầm mặt mũi. Không ngờ thật sự có người bị Lục Ngọc làm mê muội. Bà Lục nói với giọng khó chịu: “Muốn lấy tiền thì được thôi, nhưng nếu lấy tiền đi rồi, chưa đủ một tháng thì sẽ không có lãi đâu đấy!”

 

Nghe vậy, chị dâu Lý thoáng chút tiếc rẻ, dù sao còn đúng mười ngày nữa là tròn một tháng rồi. Bị bà Lục nói thế, lại nghĩ đến việc có thể đăng ký trước, đợi lấy đủ lãi một tháng rồi hãy rút vốn, chị ta liền muốn đi tìm trưởng thôn để bàn bạc.

  Website TruyenLau.com

Tới ủy ban thôn, sau khi tìm được trưởng thôn, chị ta liền trình bày nỗi khó xử của mình.

 

Trưởng thôn nghe xong liền nói thẳng: “Chỗ Lục Ngọc không đợi các cô đâu. Tổng cộng chỉ có hai ngày thôi, ai muốn đăng ký thì phải nhanh chóng, nếu trong vòng hai ngày không gom đủ tiền thì coi như lỡ mất cơ hội.”

  TruyenLau

Chị dâu Lý là người đầu tiên tìm tới trưởng thôn. Nếu đã tới đây tức là đã có thiện chí, trưởng thôn vẫn nguyện ý dành thời gian dặn dò chị ta vài câu.

 

“Cơ hội vừa học nghề vừa làm ra tiền như thế này đi đâu mà tìm! Chẳng ai giúp mình bằng mình tự giúp, làm gì có chuyện sung sướng tự nhiên mà tới!” Trưởng thôn dặn dò từng lời, từng chữ, giọng điệu đầy tâm huyết.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
 

Dù sao trưởng thôn cũng đã có tuổi, chuyện từng nghe, từng thấy cũng nhiều, ông hoàn toàn không tin những lời của bà Lục. Nhưng cũng không hiểu bà ta làm mê muội người trong thôn kiểu gì, họ đều chẳng chịu nghe lời trưởng thôn.

 

Chị dâu Lý vẫn không sao quyết định được, đành lại về nhà thương lượng với mẹ mình.

 

Chị dâu Lý là đứa con út trong nhà, mẹ cô đã bảy mươi tuổi rồi, là cụ già sống thọ nhất làng.

 

Mẹ cô nghe vậy liền nói dứt khoát: “Bỏ cái khoản lãi ấy đi, lấy tiền ra quay về theo con bé Lục Ngọc làm ăn!”

 

Chị dâu Lý băn khoăn: “Nhưng nhiều người cùng làm thế này, liệu có thể kiếm ra tiền không ạ?”

 

Mẹ cô nói chắc nịch: “Người khác thì chưa chắc, nhưng con bé Lục Ngọc thì nhất định được!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Bà cực kỳ tin tưởng Lục Ngọc.

 

Chị dâu Lý thấy mẹ mình kiên quyết như vậy, trong lòng cũng vững vàng hơn rất nhiều. Nếu đã quyết định rồi, cũng không trì hoãn nữa, liền trở ngược lại chỗ bà Lục đòi tiền.

 

Lúc này, trong sân nhà bà Lục tụ tập không ít người, đều đang muốn hỏi thử chuyện này làm thế nào, họ vẫn chưa đưa ra quyết định được.

 

Chị dâu Lý bước vào, tuyên bố rành rọt: “Tôi không cần lãi nữa, bà đưa tiền vốn cho tôi!”

 

Chị ta nói vậy, những người khác đều sững sờ đến nín thở.

 

Ai nấy không khỏi nhìn chị ta. Chị Lý vốn dĩ chẳng mấy nổi bật trong thôn, vậy mà giờ lại bộc lộ bản lĩnh đến vậy.

 

Bác Lục khẽ biến sắc mặt. Nếu chị Lý làm vậy mà những người khác cũng theo đòi tiền thì biết tính sao đây?

 

Bác Lục lập tức lôi sổ ra, liếc nhìn rồi hừ một tiếng: “Hừ, có mỗi hai trăm tệ gửi chỗ tôi, mà cứ giục giã như thể tôi ăn cắp ăn trộm của cô không bằng, tôi còn tưởng là bao nhiêu tiền chứ!”

 

Ngừng lại một lát, bà ta lại hầm hầm nói: “Ban đầu tôi đã bảo rồi, mấy đồng bạc lẻ một hai trăm này tôi chẳng thèm nhận đâu, là mấy người cứ nài nỉ tôi đó thôi! Giờ lại đòi lấy về, đi đi lại lại làm lỡ dở bao thời gian, công sức của tôi!”

 

“Biết thế này, thà ngay từ đầu đừng có tới mà van vỉ tôi!”

 

Chị Lý thản nhiên đáp lời: “Tôi cũng đã chẳng thèm lấy lãi rồi, giờ chỉ muốn lấy lại tiền của mình thì có gì sai trái ư?” Nói thật, tính đi tính lại thì chính chị ta còn đang chịu thiệt thòi đây.

 

Bác Lục lại càng tức giận đùng đùng: “Cô nói trả cho cô là tôi phải trả ngay à? Cả cái thiên hạ này phải xoay quanh mỗi mình cô chắc?” Lời lẽ bà ta quả thực chua ngoa hết sức.

 

“Con Lục Ngọc đó đã rót t.h.u.ố.c mê gì vào đầu mấy người vậy? Nó bảo lấy tiền là các người lập tức đòi lấy về ngay, chẳng phải nó với tôi đã không ưa nhau từ lâu rồi sao!”

 

Gò má bà ta đỏ bừng lên vì tức: “Giờ thấy tôi làm ăn phát đạt trong thôn, nó liền tới đòi tiền, rõ ràng là muốn đạp đổ bát cơm của tôi! Hôm nay cô có lấy tiền đi cũng chẳng quan trọng, tôi cũng không thiếu hai trăm tệ này của cô, tiền bạc trong tay tôi thì nhiều vô số kể!”

 

Bác Lục tức đến điên người, nghiến răng nói: “Tôi nói cho cô biết, chỉ cần cô cầm số tiền này đi, sau này chúng ta coi như cạch mặt, đừng hòng qua lại gì với nhau nữa!”

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu