Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 111

 

Mới ban nãy Lục Kiều khóc lóc vật vã chạy về.

 

Chuyện cô ta cặp kè lả lơi với người đàn ông đã bị các bà cô nhiều chuyện trong thôn nhìn thấy, rất nhiều người đều làm trò cười cho thiên hạ. Có hàng xóm thân với bác gái Lục đã vội vàng truyền tai cái tin động trời này cho bà ta hay.

 

Bác gái Lục sắp tức đến long óc, bởi vì hành vi khó coi, trái thuần phong mỹ tục của Lục Kiều đã khiến bà ta và ông chồng bà ta không thể ngẩng mặt lên nhìn ai. Lúc quay về tìm Lục Kiều, nhìn thấy cô ta khóc lóc t.h.ả.m thiết.

 

Sau khi nghe Lục Kiều kể lể xong xuôi, sắc mặt bác gái Lục trở nên tối sầm lại.

 

Bà ta biết Lục Kiều nhiều lần ra mặt ve vãn người đàn ông thành phố, bị người trong thôn đàm tiếu, xì xào bàn tán. Sau này Lục Kiều có nước mà ế chỏng ế chơ ở làng này.

 

Nhìn thấy cô ta khóc lóc vật vã như vậy, bà ta mắng cô ta vài câu: “Phế vật, sao tao lại sinh ra cái thứ vô dụng như mày!” TruyenLau

 

Nói đoạn, bà ta liền túm lấy Lục Kiều đi, muốn đi tìm người trút giận hộ con gái mình.

  Đọc truyện tại TruyenLau.com

Vừa đi, bác gái Lục vừa lầm bầm c.h.ử.i rủa suốt dọc đường, oán than số phận bất công. Mẹ con Lục Ngọc có gì hơn bà ta đâu cơ chứ, sao con gái nhà người ta lại hơn hẳn con gái mình?

 

Nhìn thấy Lý Dục Tài, mắt bác gái Lục tóe lửa, lại đúng lúc bắt gặp Lục Ngọc ở bên cạnh, lửa giận càng thêm bừng bừng: “Ối giời ơi, Lục Ngọc mày đã có chồng rồi mà còn lả lơi với trai lạ thế kia à, có còn ra thể thống gì nữa không hả?”
TruyenLau
 

Trong chuyện này, Lục Kiều và bác gái Lục chung một suy nghĩ, đều cảm thấy Lục Ngọc đã phá đám nhân duyên tốt đẹp của Lục Kiều. Chắc chắn con ranh Lục Ngọc đã giở trò gì rồi!

 

Bác gái Lục quen thói vu oan giá họa cho người khác, đ.á.n.h trống lảng, cố ý nói trước để giành phần thắng, khiến người ta cảm thấy Lục Ngọc ăn ở thân mật với đàn ông lạ.

 

Cái danh tiết của người phụ nữ thôn quê là thứ quý giá hơn vàng, đặc biệt là người đã kết hôn. Nếu truyền ra bất cứ lời đàm tiếu nào không hay, người phụ nữ chắc chắn sẽ không còn mặt mũi nào mà nhìn mặt ai ở nhà chồng.

 

Bác gái quát tháo ầm ĩ suốt dọc đường, khiến không ít người chú ý. Người trong thôn nghe nói Lục Kiều lả lơi với người đàn ông lạ, kẻ nghe được đôi ba câu, chưa rõ đầu cua tai nheo, nhìn thấy cô ta đến ủy ban thôn cũng kéo nhau tới để hóng chuyện.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trong mắt Lục Ngọc ánh lên tia lạnh lẽo, bác gái Lục lại giở cái thói cũ rích, lại định bôi nhọ thanh danh của cô. Xem ra lúc đ.á.n.h bà ta lần trước, e là vẫn còn quá nương tay:

 

“Bác gái mất trí rồi hay sao, đây là ủy ban thôn chứ đâu phải cái chợ mà bác la làng. Quả nhiên tâm địa xấu xa thì nhìn đâu cũng thấy điều xấu.”

 

Bốn năm bà thím xúm xít xung quanh, đều là những người lớn tuổi. Người trẻ bình thường không dám bén mảng tới ủy ban thôn hóng chuyện làm gì.

 

Thế nhưng ai trong số mấy người này cũng đều là những bậc thầy chuyên tung tin đồn, có họ ở đây thì chưa tới một tiếng đồng hồ, nửa thôn đã biết chuyện gì vừa xảy ra.

 

Quả nhiên, một câu nói của Lục Ngọc khiến mặt bác gái Lục lập tức đỏ bừng, bà ta the thé: “Mày nói ai bẩn? Đứa con nít nhà ai mà dám ăn nói hỗn hào với bề trên như thế? Cha mẹ mày dạy dỗ mày kiểu gì, chẳng trách chị cả mày bị người ta đánh, đáng đời! Cái nhà mày đúng là không có lương tâm.”

 

Chỉ thấy Lục Ngọc đột ngột biến sắc, bác gái Lục không kịp nhìn xem cô đã tới bên cạnh mình từ lúc nào, sau đó Lục Ngọc bạt tai bôm bốp hai cái, tát cho bác gái Lục hoa mắt chóng mặt.

 

Khoảng thời gian này, Lục Ngọc luôn làm việc đồng áng, lao động tay chân, thể lực mạnh hơn trước rất nhiều. Lần này vung tay tát, mặt bác gái Lục lập tức sưng vù.

 

Lục Ngọc nói: “Bác lớn tuổi rồi, đầu óc không còn minh mẫn. Tôi gọi bác một tiếng bác, chẳng qua là nể tình chút thể diện của bác trước mặt bà con xóm giềng, bác lại được nước làm tới à? Nếu tôi còn nghe bác nói một câu không phải về chị cả tôi, thì không chỉ dừng lại ở hai cái tát này đâu.”

 

Bác gái Lục và Lục Kiều đều sững sờ, không ngờ Lục Ngọc nói ra tay là ra tay, không hề nể nang gì.

 

Lục Kiều nói: “Mày còn dám đ.á.n.h mẹ tao, tao liều mạng với mày!” Nói xong liền như con điên xông tới.

 

Bác gái Lục cũng ngồi phệt xuống đất vừa lăn lê vừa la hét, nói bị cháu gái đánh, bà ta không sống nổi nữa rồi.

 

Lý Dục Tài chứng kiến cảnh tượng, mí mắt giật giật mấy cái. Khỉ thật, loại người gì thế này!

 

Dĩ nhiên Lý Dục Tài sẽ không để con điên Lục Kiều đ.á.n.h ân nhân cứu mạng, vội vàng giơ tay ngăn cản. Trưởng thôn trong phòng cũng bị kinh động, nhìn thấy lại là mẹ con Lục Kiều, lập tức tức giận quát: “Dừng lại! Đang làm cái trò gì thế này?”

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu