Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 339

 

Ngày hôm sau, Lục Ngọc tới ủy ban thôn khá sớm.

 

Lần này, đoàn người vào thành phố chỉ có duy nhất một vị giáo sư hơi mập đi cùng họ. Còn các giáo sư, chuyên gia khác thì người phải về thủ đô làm báo cáo, người thì vùi đầu viết luận văn, lại có người bận chăm sóc vườn rau nghiên cứu. Ai nấy đều bận bịu tối mắt tối mũi.

 

So với những công việc cấp bách đó, đại hội rau củ quả này quả thực chỉ là một chuyện nhỏ nhặt đối với họ.

 

Thôn Đại Vũ tổng cộng đi ba người, lần lượt là Lục Ngọc, Thiết Ngưu và Đại Tráng.

 

Ở khu trồng rau, bà con đã sớm chuẩn bị tươm tất các loại rau củ và trái cây.

 

Mỗi thứ đều được tuyển chọn kỹ càng. Lục Ngọc liếc mắt nhìn một lượt, ngay cả màu sắc lẫn kích thước của chúng cũng đều giống hệt nhau, trông thật bắt mắt.
TruyenLau
 

Chủ nhiệm phụ nữ dặn dò: “Các con tới đó phải cố gắng hết sức để giới thiệu rau củ của thôn mình, nhân tiện cũng là cơ hội để ra ngoài mở mang tầm mắt. Ở trong thôn làm gì có được dịp tốt như vậy.”

 

Đúng là vào thành phố là dịp tốt để mở mang kiến thức, Lục Ngọc thì còn được chứ Đại Tráng và Thiết Ngưu thì vành mắt đều thâm quầng. Cả hai đều vì chuyện này mà tối qua mất ngủ trắng đêm.

  Nguồn copy từ TruyenLau.com

Đây là lần đầu tiên họ được đặt chân đến thành phố lớn, nên ai nấy đều có vẻ lo lắng bồn chồn.

 

Đại Tráng và Thiết Ngưu thấy nét mặt Lục Ngọc vẫn bình thường như không, còn có thể đứng bên cạnh trò chuyện với chủ nhiệm phụ nữ một cách tự nhiên, trong lòng càng thêm kính nể cô. Cô ấy quả thực quá bình tĩnh, chẳng hề có vẻ hồi hộp hay phấn khích như bọn họ.

 
Website TruyenLau.com
Lục Ngọc nhìn đống đồ đạc ngồn ngộn, hỏi: “Chúng ta phải mang nhiều rau củ đến vậy ư?” Cô thầm nghĩ, không biết mấy người họ có khiêng nổi không. Ba thùng rau củ, hai thùng dưa lưới, tất cả đều là những quả cực lớn đã được tuyển chọn tỉ mỉ.

 

Thiết Ngưu vừa nghe Lục Ngọc nói thế, lập tức vỗ n.g.ự.c cái bộp: “Cứ để tôi lo liệu, không thành vấn đề đâu ạ!” Anh ấy quả thực chẳng giỏi giang gì khác, nhưng sức lực thì đúng là xứng danh với cái tên của mình.

 

Bình thường những thứ nặng hơn hai tạ, anh ấy cũng vác lên đi như chơi. Anh ấy đích thị là người có sức vóc nổi tiếng khắp thôn này.

 

Thấy anh ta đã tự tin đến vậy, Lục Ngọc cũng chẳng tiện nói thêm, chỉ đành gật đầu chấp thuận.

 

Sau đó, cả đoàn được chiếc máy kéo của thôn chở thẳng vào tận huyện lỵ.

 

Hai người Đại Tráng và Thiết Ngưu ngồi trên thùng chiếc máy kéo, mắt dáo dác nhìn ra bên ngoài, trong lòng bỗng trào dâng bao nhiêu cảm xúc. Cuối cùng họ cũng sắp được đặt chân đến thành phố lớn rồi! Chẳng biết rau củ trong thành phố có ngon được bằng rau ở quê nhà họ hay không nữa.

 

Đoàn người tới huyện, phải tập hợp với đại diện huyện trước rồi cùng đi. Phía huyện cử một đồng chí cán bộ trung niên gầy gò, đeo kính đi cùng.

 

Giáo sư mập nhận ra người đàn ông trung niên này, lập tức cười nói: “Cán sự Lý, chúng ta lại có duyên gặp gỡ rồi!”

 

Cán sự Lý cũng đáp: “Đúng vậy! Chúng ta đi thành phố để khảo sát, học tập mà.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Những người như họ thường xuyên ra ngoài nên có kinh nghiệm hơn một chút. Biết Lục Ngọc và những người khác chưa từng đi xa, Cán sự Lý chỉ đành dặn dò kỹ lưỡng: “Lần này vào thành phố dự hội, các đồng chí phải giữ vững tinh thần, không thể làm mất thể diện của huyện. Cơ hội lần này là do các đồng chí lãnh đạo cấp trên đã phải hết lời đề nghị mới có được đấy!”

 

Đại hội rau củ trong thành phố lần này là một buổi hội nghị chuyên gia cấp tỉnh, được tổ chức ngay tại thành phố. Phía huyện vô cùng coi trọng.

 

Nếu để mất mặt ở bên ngoài, điện thoại sẽ gọi thẳng tới chỗ các đồng chí lãnh đạo huyện, thì coi như mọi sự hỏng bét.

 

Đây là ý thức tập thể đặc trưng ở thập niên 80.

 

Lục Ngọc trịnh trọng đáp lời họ.

 

Sau đó, Cán sự Lý nói: “Chúng ta mau chóng chuẩn bị lên xe!” Rồi ông phát vé cho mỗi người, tất cả đều là vé có chỗ ngồi.

 

May mà huyện cách thành phố không xa, chỉ mất ba tiếng ngồi tàu lửa là tới.

 

Nhưng tới ga tàu, Lục Ngọc sững sờ.

 

Ấn tượng của cô với tàu lửa từ trước đến nay đều là sạch sẽ, gọn gàng. Chiếc tàu lửa trước mắt, hàng hóa ngổn ngang chất đầy. Có người xách gà sống, có người gánh gồng đủ thứ, lại có người bán quà vặt rong trong toa tàu.

 

Cả toa tàu lúc nhúc, hỗn độn, mọi người phải chen chúc mãi mới lên được xe. May mà đoàn người của họ có Thiết Ngưu đi cùng nên mọi việc mới thuận lợi hơn.

 

Thiết Ngưu vác năm thùng lớn, vừa lên đã đặt đồ ở gian nối giữa các toa tàu, chất cao đến mức chắn ngang cả lối đi.

 

Thiết Ngưu có chỗ ngồi, nhưng những thứ đồ này khó mà mang vào trong được.

 

Anh nói: “Tôi ở đây trông!”

 

Lục Ngọc nói: “Vậy chúng ta luân phiên trông nom cho yên tâm đi.”

 

Thiết Ngưu vẫy tay, cương quyết đáp: “Không cần, tôi sẵn lòng đứng. Hơn nữa, trên tàu hỏa vốn dĩ không được yên ổn. Tôi ở đây, mọi người cũng yên tâm!”

 

Thời này, trên tàu lửa thường xuyên sẽ có trộm cắp hoặc những kẻ có ý đồ xấu.

 

Hơn nữa, khu vực nối các toa tàu đầy rẫy mùi t.h.u.ố.c lá, t.h.u.ố.c lào nồng nặc. Hiện tại Lục Ngọc vẫn đang trong giai đoạn cho con bú, trước khi đi, trưởng thôn đã dặn dò kỹ lưỡng hai người họ nhất định phải chăm sóc tốt Lục Ngọc.

 

Anh vẫn luôn ghi nhớ lời dặn đó.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu