Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 382

 

Lục Ngọc bận rộn công việc, chẳng có mấy lúc rảnh rang chăm sóc con, chỉ đành để thằng bé loanh quanh ngay trước mắt, không dám rời nửa bước.

 

Cô dịu dàng hỏi con: “Hay là ngày mai con theo cha đi làm nhé?”

 

Tiểu Tích Niên chu môi, bi bô đáp: “Không ạ, con muốn đi làm cùng mẹ cơ, con yêu mẹ nhiều lắm!”

 

Lục Ngọc bật cười vì câu nói ngây thơ của Tích Niên, rồi dắt tay con cùng nhau về nhà.

 

Vừa về tới nhà, cô liền bắt tay vào nấu bữa tối cho con. Hai mẹ con ăn trước, còn Phó Cầm Duy vì về muộn hơn nên sẽ dùng bữa sau.

 

Lục Ngọc chơi cùng con trai. Thằng bé đã ngoan ngoãn cả một ngày dài, nên giờ đây được chơi đùa thật thỏa thích.

 

Hai mẹ con cùng chơi bịt mắt bắt dê ngay trong sân. Lục Ngọc dùng một mảnh vải bịt kín mắt, dò dẫm tìm kiếm bóng dáng con trai.
Website TruyenLau.com
 

Vừa nghe tiếng thằng bé cười khúc khích chạy vụt qua, Lục Ngọc đã vươn hai tay tóm gọn. Thằng bé la lên một tiếng, cô bèn nới tay, để nó chạy thoát.

 

Tiếp tục trò chơi, Lục Ngọc chợt cảm thấy bên cạnh có người, cô bèn vòng tay ôm lấy. Ấy vậy mà lại ôm được một cơ thể ấm áp lạ thường.

 
Website TruyenLau.com
Lục Ngọc lập tức tháo bịt mắt xuống, reo lên: “Mẹ bắt được rồi!” Kết quả nhìn thấy là Phó Cầm Duy. Anh đang vận bộ tây phục chỉnh tề, hai tay ôm chặt lấy eo Lục Ngọc, trong mắt ngập tràn ý cười: “Quỷ sứ!”

 

Má Lục Ngọc ửng hồng, nói: “Sao bữa nay anh lại về sớm thế?”
Website TruyenLau.com
 

Dạo này anh đều phải làm việc tới hơn chín giờ đêm, trong xưởng cần ban hành một số quy định mới, còn phải liên tục họp hành.

 

Phó Cầm Duy đáp: “Làm xong cả rồi. Dạo này em thế nào, hôm nay buổi khai trương có suôn sẻ không?”

 

Lục Ngọc hào hứng nói: “Vèo cái đã bán một trăm bát!”

 

Không ngờ ngày đầu tiên đã có thể có nhiều người ủng hộ như vậy. Lại còn có một số khách hàng cũ trước đây, đã mấy năm rồi họ vẫn còn nhớ cô, cái cảm giác này thật sự rất tuyệt.

 

Phó Cầm Duy nói: “Quả là lợi hại, giỏi giang thật đấy!” Giọng điệu y hệt như đang dỗ dành thằng Tích Niên vậy.

 

Phó Cầm Duy thấy con trai chạy tới, chớp chớp đôi mắt nhìn anh.

 

Sau đó đặt cặp công văn sang một bên: “Chúng ta chơi diều hâu bắt gà con!” Phó Cầm Duy làm “diều hâu”, thằng Tích Niên túm chặt vạt áo mẹ, còn Lục Ngọc thì ra sức cản “diều hâu” Phó Cầm Duy.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ba người ở trong sân chơi rất vui vẻ, thằng bé chưa từng được chơi cùng cả cha và mẹ, vừa hồi hộp vừa phấn khích, cứ thế cười rộ lên giòn tan.

 

Hai vợ chồng thấy con trai vui vẻ như vậy, bèn chơi thêm một lúc. Sau hơn hai mươi phút chạy nhảy, Phó Cầm Duy giả vờ đuối sức, bèn “thả” mẹ con cô.

 

Thằng Tích Niên cực kỳ vui, cứ nhảy tưng tưng như một chú thỏ con hiếu động.

 

Lục Ngọc nói: “Được rồi, chúng ta tắm rửa rồi về phòng thôi.”

 

Tiểu Tích Niên vẫn chưa tận hứng: “Ngày mai con vẫn muốn chơi tiếp ạ.”

 

Lục Ngọc đáp: “Vậy phải xem con có ngoan không đã, nếu con là em bé ngoan, cha mẹ sẽ chơi cùng con!”

 

Tiểu Tích Niên lập tức bày tỏ thái độ: “Con là em bé ngoan nhất ạ.”

 

Lục Ngọc không khỏi mềm lòng trước vẻ đáng yêu của con trai, lại thơm chụt lên cái má mềm mại như thạch trái cây của thằng bé.

 

Lục Ngọc ngủ cùng thằng bé, còn kể chuyện cổ tích đáng yêu cho nó nghe.

 

Ban đầu, thằng bé còn mở to mắt lắng nghe, nhưng hôm nay đi chơi cả ngày, lại không ngủ trưa, chả mấy chốc đã lim dim buồn ngủ.

 

Thấy Tích Niên đã ngủ say, Lục Ngọc khẽ hôn vào má con trai một cái, sau đó đắp chăn mỏng cho thằng bé, lặng lẽ rời khỏi phòng này.

 

Quay về phòng, Phó Cầm Duy đã ăn cơm xong rồi.

 

Chỉ có hai người ở trong phòng.

 

Phó Cầm Duy hỏi: “Em có vất vả quá không? Hay là anh điều thêm mấy người tới phụ em nhé!”

 

Lục Ngọc cười nói: “Đừng mà anh, chỗ em đã đủ 'xa xỉ' lắm rồi.” Một tiệm nhỏ đã thuê ba dì, cũng may có ba dì này, nấu rau gì đó đều không cần cô đụng tới nữa.

 

Ba dì này đều rất chăm chỉ, có người nấu rau, có người dọn bàn, có người ở phía sau rửa bát.

 

Lục Ngọc thì ở quầy thu tiền.

 

Đừng thấy bán ma lạt thang có vẻ bình thường, bán một bát có thể lời năm hào, hôm nay đã kiếm được năm mươi tệ rồi đấy.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu