Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 387

 

Vì miếng ăn, người ta cũng đành liều mình.

 

Từ dạo món ma lạt thang của Lục Ngọc nổi tiếng, mỗi thứ Bảy quán lại đông nghịt khách, rất nhiều người từ các huyện lân cận cũng lặn lội tìm đến để được nếm thử.

 

Quán ma lạt thang của Lục Ngọc, từ thứ Hai đến thứ Sáu chỉ bán cho công nhân các xưởng lò xo, xưởng gang thép, nhưng trong huyện còn có xưởng phân bón và vài nhà máy lớn khác nữa.

 

Vì đường sá xa xôi, ngày thường họ không có thời gian, lại nghe danh ma lạt thang đang “lên ngôi” nên ai cũng muốn thử. Đến khi thứ Bảy được nghỉ, họ mới có dịp tới ăn, vừa nếm thử đã mê mẩn, nằng nặc yêu cầu Lục Ngọc mở cửa cả ngày Chủ nhật.

 

Ma lạt thang ở đây đã ngon tuyệt cú mèo, giá cả lại phải chăng, thêm chai nước ngọt có ga nữa thì còn gì bằng.

 

Lục Ngọc biết nếu mở cửa cả ngày Chủ nhật thì chắc chắn sẽ kiếm được một khoản lớn, nhưng cô lại hơi đuối sức.

 

Về nhà, cô đặc biệt hỏi ý kiến Phó Cầm Duy. Bây giờ, Phó Cầm Duy đã là xưởng trưởng, quản lý đâu ra đó hơn hai trăm con người, quả thực vô cùng tài giỏi, Lưu Bàng cũng nhiều lần tấm tắc khen anh.

 

Phó Cầm Duy nói với Lục Ngọc: “Cái này đơn giản thôi, em cứ thuê riêng một người về lo liệu giúp em.”

 

Giống như anh đây, quản lý một nhà máy lớn như vậy, nhất định phải biết phân quyền, nếu chuyện gì cũng đích thân ra tay thì có mà mệt c.h.ế.t người.

 

Lục Ngọc đáp: “Nhưng làm đồ ăn đâu thể so với việc khác, vẫn phải là người mình tin cậy mới an tâm.” Nguồn copy từ TruyenLau.com

 

Lục Ngọc trầm ngâm. Vốn cô muốn nhờ mẹ chồng, nhưng lời đến miệng lại nuốt vào.

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Trong nhà Tiêu Thái Liên còn bề bộn công việc, vả lại cổ vịt cũng đang làm ra tiền, bà không tiện nhúng tay vào.

 

Cô chị hai nhà họ Phó thì khá nhàn rỗi. Bởi vì anh hai của cô ấy làm việc ở xưởng lò xo, cô chị hai cũng có ý muốn chuyển đến. Nhưng vì chưa tìm được chỗ ở, đành tạm thời chưa tới.

 

Cô chị hai bình thường đối xử với Lục Ngọc rất tốt, nhưng cũng có những tính toán riêng.
TruyenLau
 

Lục Ngọc kinh doanh ma lạt thang này, chỉ người từng trải mới biết nó hái ra tiền đến mức nào, quả thực là tiền vào như nước, có muốn ngăn cũng chẳng được.

 

Quán bán chạy như vậy, người tinh ý ắt hẳn sẽ tính ra được thu nhập. Đều là chị em dâu trong nhà, đến lúc ấy lại dễ nảy sinh xích mích không hay.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Phó Cầm Duy thấy Lục Ngọc đang trầm tư, biết cô phiền lòng vì chuyện này, bèn nói: “Anh có một mối đề cử khá ổn, cô chị cả của em thì thế nào?”

 

Bởi vì cô chị cả nhà họ Lục đã xuất giá, dẫu có nhập hộ khẩu lại về thôn, nhưng thôn vẫn không phân đất ruộng cho chị ấy.

 

Việc nuôi lợn trong nhà cũng chẳng cần chị cả phải nhúng tay vào nữa. Suốt thời gian chị ấy về thôn, ai nấy đều tấm tắc khen chị ấy chịu khó làm việc.

 

Vốn dĩ có đội sản xuất rau thuê chị ấy hái, bây giờ đội rau đã giải thể, công việc cũng không còn nữa, thành ra chị ấy đang ở nhà không có việc gì làm.

 

Cô chị cả nhà họ Lục thích sạch sẽ, tính tình lại thẳng thắn, giao việc cho chị ấy có lẽ là một lựa chọn không tồi.

 

Lục Ngọc nói: “Giờ thì em sẽ về bàn bạc lại với chị cả.”

 

Phó Cầm Duy nói: “Lát nữa, anh sẽ lái xe đưa con và em cùng về thôn.”

 

Lục Ngọc nghe vậy thì bật cười. Cô sốt ruột đến quên béng hôm nay là ngày nghỉ Chủ nhật rồi. Thằng bé cũng gửi ở nhà trẻ cả tuần rồi, trước đó cô cũng đã hứa sẽ đưa con trai về thăm thôn.

 

Tiểu Tích Niên nghe nói sắp về thôn thì mừng ra mặt, đặc biệt còn nhất quyết mặc bộ đồng phục nhà trẻ về.

 

Ngồi lên xe bắt đầu nhìn ngó xung quanh, nóng lòng muốn về thôn khoe với bạn bè và mọi người. Lục Ngọc nhìn bộ dạng này của con trai, không nhịn được muốn cười. Tiểu Tích Niên thích khoe khoang, giống bà nội cậu như đúc vậy.

 

Cả nhà ba người họ cùng về, Lục Ngọc chợt nhớ ra điều gì, vội nói: “Lát nữa anh lái xe, ghé lại chợ một chút nhé!” Chiếc xe là xe công của xưởng, do Phó Cầm Duy được phép lái về.

 

Từ sau khi chuyển nhà lên huyện, đây là lần đầu tiên họ trở về thăm nhà, nên phải mang theo chút quà cáp.

 

Lục Ngọc vốn thích ăn thịt bò, lần này cô mua biếu nhà chồng và nhà mẹ mỗi bên năm cân thịt bò tươi ngon, thêm hai cân chân giò hun khói thơm lừng, lại không quên mua một cân bánh ngọt cho trẻ nhỏ. Mua sắm xong xuôi, họ mới yên tâm lên đường về thôn.

 

Có chiếc xe công đi lại thật tiện lợi, chỉ chừng hơn bốn mươi phút là đã về tới cổng thôn rồi.

 

Xe dừng ở cổng thôn, họ đi bộ vào.

 

Từ xa, mấy người trong thôn đã gọi lớn bà Tiêu Thái Liên: “Này, kia có phải gia đình thằng út nhà bà không thế?”

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu