Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 250

 

Phiếu thịt của những nhà khác cũng chẳng mấy dư dả, thế nên chị ba phải lần lượt ghé hết nhà này đến nhà kia, khó khăn lắm mới gom góp đủ số phiếu cần.

 

Chị ba Phó và anh ba Phó liền cùng nhau ra ngoài mua thịt.

 

Lục Ngọc dặn dò: “Nhớ mua thịt nạc nhiều hơn một chút nhé.”

 

Thịt dùng để gói há cảo khác hoàn toàn với thịt nấu các món ăn thông thường.

 

Há cảo mà nhiều thịt mỡ quá, dù có cho bao nhiêu rau cũng vẫn sẽ thấy ngán ngay.

 

Gia đình họ Phó ai cũng biết Lục Ngọc là người sành ăn, thế nên trong khoản này, họ đều răm rắp nghe lời cô.

 

Đi ra ngoài hơn hai tiếng đồng hồ, vợ chồng anh chị ba mới trở về.

 

Khi quay về, họ còn cố tình đi vòng một đoạn qua khu dân cư.

 

Không ít người trong thôn đều thấy họ mua về một lượng thịt rất lớn.

 

“Mua nhiều thịt thế để làm gì không biết?” Người ta xì xào bàn tán, thầm nghĩ nhà họ Phó chắc đã dốc hết cả vốn liếng ra rồi. Nguồn copy từ TruyenLau.com

 

Dân làng ai nấy đều thầm nghĩ, và cũng hiểu rõ hàm ý đằng sau hành động này.
TruyenLau.com
 

Lục Kiều đã gây thù chuốc oán với nhà họ Phó, giờ cô ta đang đắc ý ra mặt, tất nhiên nhà họ Phó sẽ chẳng dại gì mà chìu theo ý cô ta cả.

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Thấy hai nhà cứ như đang 'đấu nhau' vậy, dân làng chỉ mong họ va chạm nhiều hơn nữa, để mình được tiện thể mà 'hóng' ké chút thịt.

 

Lục Kiều trước đó đã dùng ba con gà để chiêu đãi cả thôn, nhưng gà thì bé tí, làm sao mà đủ cho từng ấy người? Dân làng kéo đến chủ yếu là muốn được ké chút thịt mà thôi.

 

Dù sao đi nữa, cơ hội được ăn thịt đối với họ cũng chẳng mấy khi có.

 

Nhưng nhìn thấy nhà họ Phó sắp sửa làm thịt ăn, ai nấy đều hăng hái hẳn lên.

 

Chị ba Phó giải thích: “À, tại nhà tôi lâu rồi không được ăn há cảo, nên hôm nay tính gói một mẻ lớn cho thỏa thèm!”

 

Dân làng liền xì xầm: “Thôi đi, gói há cảo mà lại dùng đến tận từng ấy cân thịt sao?”

 

Chị ba Phó ngẩng đầu, ưỡn ngực, đầy tự hào đáp: “Dù sao thì Lục Ngọc nhà tôi cũng đã sắm một chiếc tủ lạnh thật lớn rồi, để trống thì cũng phí chỗ, chi bằng làm nhiều một chút rồi bỏ đông ăn dần.”

 

Nghe chị ta nói vậy, mọi người mới sực nhớ ra, đúng là người có của thì thường khiêm tốn vậy đó.

 

Há cảo làm đông để đó, muốn ăn lúc nào thì ăn, chỉ riêng cái sự hào phóng và tiện nghi này thôi, dân làng cũng chẳng ai sánh bằng. Thế nên họ cứ thế kéo theo chị ba Phó, thầm nghĩ dù có được ké nửa cái há cảo cũng mãn nguyện lắm rồi.

 

Quả nhiên, khi chị ba Phó về đến nhà, mọi việc đã được chuẩn bị đâu vào đấy. Bột được nhào sẵn, nhân thịt băm nhuyễn, riêng phần nhân cải trắng thì băm đến những hai chậu to lận.

 

Đợi khi thịt đã được băm nhuyễn, Lục Ngọc mới bắt tay vào ướp.

 

Những người xung quanh ai nấy đều muốn đến xem lén để học ké công thức. Lục Ngọc cũng chẳng hề giấu giếm, cứ để mặc cho họ thoải mái theo dõi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Họ phát hiện Lục Ngọc chỉ dùng những gia vị hết sức bình thường, y hệt như cách họ vẫn thường ướp. Thế nhưng họ vẫn không hiểu nổi, vì sao mình lại chẳng thể nào làm ra được mùi vị tuyệt vời như của Lục Ngọc.

 

Có người hỏi, Tiêu Thái Liên liền đáp ngay: “Cái này ấy à, phải là năng khiếu trời cho!”

 

Sau đó đến công đoạn gói há cảo lại càng thoăn thoắt hơn. Gói xong xuôi, họ đem xếp lên nia hong cho ráo một chút rồi mới chia ra, cất vào tủ đông. Chất đầy gần nửa tủ, khiến cả thôn ai nấy đều thèm thuồng, ngưỡng mộ khôn nguôi.

 

Họ muốn có một bữa há cảo ra trò đều phải đợi tới khi lễ Tết.

 

Vậy mà giờ đây nhà họ Phó muốn ăn lúc nào là có lúc đó, chỉ nghĩ thôi đã thấy sướng rơn cả người.

 

Hơn nửa số há cảo được cất đông lạnh, phần còn lại thì đem nấu ngay.

 

Thấy mọi người vẫn còn nán lại, nhà họ Phó chia cho mỗi người một chiếc há cảo nóng hổi.

 

Không phải nhà họ Phó bủn xỉn hay hà tiện, mà thực sự là đồ ăn thời đó quá đỗi quý giá.

 

Rất nhiều người ăn cơm đều phải lén lút, chỉ sợ người khác nhìn thấy mà xin ăn chực một miếng.

 

Mọi người chờ đợi từ nãy tới giờ cũng chỉ vì cái miếng ngon hiếm hoi này.

 

Há cảo vừa được phát tận tay, họ mặc kệ còn nóng hổi mà vội vàng c.ắ.n thử. Nhân bánh một nửa cải trắng, một nửa thịt béo ngậy trộn lẫn vào nhau, ăn vào trong miệng quả thật mềm mại như viên thịt, dù không chấm nước sốt cũng đã ngon lành rồi.

 

Nhìn nhà họ Phó vừa chấm giấm, vừa chấm tỏi giã nhỏ, lại càng thấy ngon miệng hơn nữa.

 

Một chiếc há cảo chẳng những không làm họ vơi đi cơn thèm, trái lại còn khơi gợi sự thèm thuồng đang cồn cào trong bụng.

 

Hầu hết mọi người đều gật gù nói: “Tôi cũng phải về mua thịt thôi.” Hôm nay nhất định phải gói há cảo cho bằng được, nếu không có một bữa no say với há cảo, e rằng tối nay khó mà chợp mắt nổi.

 

Chuyện nhà Lục Ngọc ăn há cảo, chẳng biết bằng cách nào lại đến tai Lục Kiều. Bây giờ cô ta đang mang thai, cũng đ.â.m ra thèm há cảo.

 

Dù thế nào đi nữa, cô ta cũng không thể để người khác hơn mình được.

 

Cô ta vừa lên tiếng, người nhà họ Lục liền bắt tay vào gói há cảo. Nhưng tay nghề của họ thì làm sao có thể sánh bằng Lục Ngọc.

 

Cũng có người ở lại phụ giúp, cốt là để được ăn ké vài chiếc há cảo.

 

Lục Kiều cố ý cho phần nhân thịt nhiều hơn cả nhà Lục Ngọc.

 

Nhưng những người nếm thử vẫn nói thẳng: “Không ngon bằng há cảo nhà Lục Ngọc!”

 

Người này quả thực thẳng ruột ngựa, nghĩ gì nói nấy chẳng chút kiêng dè.

 

Điều này khiến Lục Kiều tức điên lên, đã ăn chực lại còn lắm lời xoi mói, trong lòng cô ta bỗng dâng lên một cơn giận dữ, nói: “Không ăn thì cút, đừng có tới nhà tôi nữa!”

 

Nói rồi, cô ta tống cổ người nọ ra khỏi nhà.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu