Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 365

 

Trưởng thôn nói: “Cô đúng là phúc tinh của thôn chúng ta!”

 

Lục Ngọc chỉ mỉm cười mà không nói lời nào.

 

Bí thư thôn ở bên cạnh: “Trưởng thôn vừa nhìn thấy cô, còn tươi rói hơn cả nhìn thấy vàng bạc.”

 

Lục Ngọc nói: “Dưa lưới của thôn chúng ta nghe nói cũng rất tốt.”

 

Vừa nhắc tới cái này, trưởng thôn lại bắt đầu nói liến thoắng: “Dưa lưới trong huyện chúng ta đã bán tới tỉnh rồi!” Tin tức này thật sự khiến ông ta vô cùng phấn khởi.

 

Bây giờ sản lượng không đủ để bán, ngay cả xưởng trong huyện mà họ từng hợp tác từ trước cũng chỉ có thể mua được một lượng nhỏ giọt, những người khác muốn mua cũng không mua được. Làng đã phải ưu tiên dành riêng một lều lớn để trồng dưa lưới.

 

Ối chao, vừa vào lều dưa, hương thơm thoang thoảng dịu ngọt, ngây ngất lòng người, dưa lưới vừa tròn vừa to, ông ta thật sự không sao giấu nổi niềm vui sướng.

 

Trưởng thôn nói: “Trước đây thôn chúng ta còn chia rau chia quả, bây giờ đã rất lâu không chia rồi. Hôm nay mỗi nhà sẽ được chia hai quả dưa lưới. Chúng ta không thể chỉ chăm chăm trồng mà không nếm thử thành quả chứ!”

  TruyenLau.com

Những thứ này đều là bán để kiếm tiền, trước đây trưởng thôn tiếc của không dám ăn, nhưng bây giờ kiếm được nhiều tiền, cũng hào phóng hơn hẳn.

 

Lục Ngọc nghe vậy cảm thấy phấn chấn, cô còn có tủ lạnh để ướp lạnh dưa lưới, sau đó ăn vào vừa giòn, vừa ngọt lịm, lại mát rượi.

 
TruyenLau
Bí thư thôn ở bên cạnh nói: “Ối chao, tôi đã muốn nói từ sớm rồi, chỉ là có chút ngượng ngùng, xem ra chúng ta quả là được hưởng lộc của cô Lục Ngọc rồi!”

 

Trưởng thôn cười nói: “Vậy chú tưởng là gì?”

  TruyenLau.com

Lục Ngọc nói với trưởng thôn: “Dạo này anh Cầm Duy chắc hẳn rất bận rộn, cho nên cháu muốn đưa cơm cho anh ấy, chỉ là buổi tối khó tìm được xe, có thể nhờ Đại Tráng đưa cháu đi không ạ? Tiền xăng dầu cháu xin chi trả!”

 

Trưởng thôn nói: “Vậy cô nói với Đại Tráng là được rồi!” Bây giờ anh ấy quản lý máy kéo.

 

Lục Ngọc liền nhân cơ hội tìm gặp Đại Tráng nói chuyện. Đại Tráng đáp: “Được thôi mà!” Việc đưa đón chẳng đáng gì với anh ta.

 

Chuyện Lục Ngọc dùng xe cũng trở thành chuyện công khai.

 

Tối đó cô chuẩn bị vài món ăn mang tới.

 

Buổi tối cả xưởng đèn điện sáng trưng, điện thoại reo ít hơn ban ngày.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Thi thoảng còn có thể nhận được vài cuộc gọi.

 

Không biết Lưu Bàng xoay xở đâu ra hai chiếc giường xếp, đặt trong văn phòng, để tiện cho việc nghỉ ngơi.

 

Lưu Bàng nhìn thấy Lục Ngọc, nói: “Lại tới đưa cơm rồi đấy à?”

 

Bận rộn đến vậy cũng không quên ăn.

 

Món ăn Lục Ngọc nấu tuy giản dị, nhưng Lưu Bàng ăn rất ngon miệng.

 

Phó Cầm Duy nhìn vợ mà lòng hơi xót, bèn lên tiếng: “Anh muốn tìm một dì nấu cơm, về nấu ăn cho anh em công nhân trong xưởng.” Như vậy cũng đỡ cho Lục Ngọc phải chạy ngược chạy xuôi.

 

Xưởng của họ vốn dĩ không cung cấp cơm nước, nhưng vì nơi này hẻo lánh, rất nhiều người khó mà về nhà ăn cơm, phần lớn đều ăn uống tạm bợ cho qua bữa. Bây giờ tăng ca thường xuyên, anh đi một vòng quanh xưởng đã nghe thấy tiếng bụng réo ầm ĩ của không ít người.

 

Lưu Bàng gật đầu: “Được thôi.” Tuy họ còn chưa phát triển thành xưởng lớn có nhà ăn riêng, nhưng việc tìm một dì nấu ăn cũng là một ý hay.

 

Lục Ngọc liền đề cử: “Em tiến cử một người, là mẹ của Đại Tráng, anh thấy thế nào?” Bà ấy nổi tiếng là người tháo vát, nhanh nhẹn nhất thôn. Bây giờ mẹ Đại Tráng đã lớn tuổi, cũng như Tiêu Thái Liên, không cần ra đồng làm việc nữa. Bà ở nhà rảnh rỗi cũng không chịu ngồi yên, nghe nói còn thấy buồn chân buồn tay, vừa hay chỗ này cần người, lại có thể kiếm thêm chút tiền.

 

Lưu Bàng lập tức đồng ý: “Được chứ! Người Lục Ngọc giới thiệu chắc chắn tốt hơn việc tùy tiện tìm một người bên ngoài nhiều.”

 

Đại Tráng không ngờ lại có chuyện tốt bất ngờ đến vậy, nói ngay: “Dạ được, tôi sẽ về nói với mẹ tôi, chắc chắn bà ấy sẽ chịu thôi ạ.”

 

Phó Cầm Duy chi ra bốn trăm tệ từ sổ sách, dùng để mua gạo, gia vị, và định làm một nhà bếp đơn giản, để nấu ba bữa cơm mỗi ngày cho mọi người.

 

Trong mắt Lưu Bàng tràn ngập niềm phấn khởi, ai có thể ngờ được cái cơ sở sản xuất ban đầu chỉ là nhất thời nảy ra ý định, giờ đây lại ngày càng chuyên nghiệp hóa. Không chỉ có người phụ trách đường dây điện thoại, mà giờ còn có cả dì nấu cơm riêng.

 

Phó Cầm Duy cũng thông báo: “Hôm nay lô hàng đầu tiên đã được giao đi thuận lợi rồi.”

 

Tin tức này khiến tất cả mọi người thở phào nhẹ nhõm. Lưu Bàng ngả mình trên chiếc ghế dài, cảm thấy mọi chuyện cứ như một giấc mơ vậy.

 

Lục Ngọc cảm khái, lần này đâu đâu cũng có người giúp đỡ, nếu không, việc làm ăn bỗng chốc phát đạt đến thế này chắc chắn sẽ đủ để họ phải xoay sở không xuể.

 

Mổ heo luôn là chuyện quan trọng nhất trong thôn. Nghe nói đến chuyện mổ heo, mỗi người dân trong thôn đều tỏ ra thích thú ra mặt.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu