Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 431

 

Lục Ngọc rất nhanh nhẹn, chỉ ba mươi ngày đã thi đỗ bằng lái xe. Tuy đường sá lúc đó tuy chưa rộng rãi, nhưng phương tiện qua lại còn thưa thớt. Khi Lục Ngọc tự tay lái chiếc xe ô tô về nhà, cô vẫn rất vững tay.

 

Phó Cầm Duy sợ cô căng thẳng, bèn ngồi ở ghế lái phụ, nói với cô: “Em lái rất tốt đấy.”

 

Lục Ngọc nghe xong không khỏi đắc ý: “Em biết em lái tốt rồi mà, không cần anh ở bên cạnh hướng dẫn! Không có anh ở đó em cũng dám lái luôn.”

 

Phó Cầm Duy bật cười: “Giỏi lắm!”

 

Lục Ngọc có hơi ngượng ngùng. Phó Cầm Duy ở bên ngoài vẫn luôn là một chàng trai tài hoa, phong độ nho nhã.

 

Anh có thể chèo lái một công ty lớn như vậy, hiện tại trong tay anh đã có tới ba công ty, lĩnh vực lưu thông hàng hóa cũng được anh thâu tóm.

 

Sau đợt thử thách này, Phó Cầm Duy ngày càng thêm phần lịch lãm, tỏa ra khí chất hơn người. Cộng thêm cặp kính gọng vàng, bộ tây trang phẳng phiu, mỗi khi anh thâm tình nhìn cô, Lục Ngọc đều sẽ đỏ mặt.

 
TruyenLau.com
Phó Cầm Duy quả thực đang dùng vẻ đẹp của mình để trêu chọc sự kiềm chế của Lục Ngọc.

 

Lục Ngọc bị anh làm cho mê mẩn đến ngẩn ngơ. Cô cố kìm lại, khẽ ho một tiếng, xem như kéo mình về với thực tại: “Chúng ta đi đón con trai đi.”
TruyenLau
 

“Ừm.” Phó Cầm Duy khẽ đáp.

 

Giờ đây, quán mì cay của Lục Ngọc đã trở thành cơ sở làm ăn có tiếng tăm trong huyện. Lục Ngọc bận tối mắt tối mũi, nhà còn đặc biệt thuê một dì trông trẻ.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
 

Dì cũng là người được giới thiệu, năm mươi tuổi, rất thích sạch sẽ và thương trẻ con.

 

Trọng điểm là dì trông trẻ nấu ăn rất ngon, điều này đã được chính Lục Ngọc kiểm chứng.

 

Lục Ngọc còn thấy ngon miệng, thì những người khác càng không có vấn đề gì.

 

Dì trông trẻ từ xa đã thấy vợ chồng Lục Ngọc và Phó Cầm Duy tới: “Sao cô cậu lại đến đây?”

 

Lục Ngọc đáp: “Bọn cháu tiện đường nên ghé qua ạ.”

 

Trường mẫu giáo tan học sớm hơn trường tiểu học một chút, rất nhanh đã nghe thấy tiếng chuông tan trường.

 

Tất cả các bé trong trường đều đứng xếp hàng gọn gàng, khung cảnh thật đáng yêu.

 

Sau đó Lục Ngọc nhìn thấy Tiểu Tích Niên, thằng bé cũng thấy cô, lập tức nhảy nhót mừng rỡ.

 

Lục Ngọc và Phó Cầm Duy đều mỉm cười, đứa trẻ hăng hái nhất ở đây chính là con của họ.

 

Lục Ngọc và Phó Cầm Duy đều rất đẹp đôi, đứng cạnh nhau vô cùng bắt mắt, khiến những người tới đón con cũng lần lượt đưa mắt nhìn sang, muốn xem thử đây là phụ huynh của bé nào.

 

Đợi cô giáo nói tan học, Tích Niên như tên rời cung, không màng tất cả mà chạy ùa ra ngoài.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lục Ngọc dang tay đón, thằng bé lập tức sà vào vòng ôm của cô, gọi mẹ ơi không ngớt.

 

Cậu muốn tất cả mọi người đều biết, Lục Ngọc là mẹ của cậu.

 

Lục Ngọc bồng con vào lòng, Tiểu Tích Niên hỏi: “Sao mẹ lại đến đón con ạ?”

 

Phó Cầm Duy sợ Lục Ngọc mệt, dù sao con trai giờ đã lớn rồi, nên đỡ lấy thằng bé, nói: “Hôm nay mẹ con thi bằng lái xe xong, tiện thể đưa con đi dạo bằng ô tô đấy.”

 

Con trai mừng quýnh khôn xiết, sau đó gọi dì trông trẻ, bốn người cùng nhau về nhà.

 

Trên đường, Tiểu Tích Niên líu lo khen ngợi mẹ không ngừng: “Mẹ giỏi quá!”

 

“Mẹ còn biết lái xe nữa!”

 

“Sao mẹ lại tài tình đến thế chứ?”

 

Lục Ngọc nghe xong cũng phổng mũi.

 

Phó Cầm Duy ở bên cạnh trêu chọc: “Con đừng khen mẹ con nữa, mẹ con sắp không tìm thấy đường về rồi!”

 

Bị Lục Ngọc lườm một cái giận dỗi, Phó Cầm Duy liền im thin thít.

 

Về tới nhà, dì trông trẻ bắt đầu nấu cơm.

 

Lục Ngọc nói với dì: “Đợi lát nữa Lục Bảo tan học, dì đón thằng bé cùng với con của chị hai nhé!”

 

Trong biệt thự, chị cả và chị hai đều đã dọn ra ở riêng.

 

Nhưng họ đều rất bận rộn, không thể lo được chuyện cơm nước cho lũ trẻ, vừa hay chỗ Lục Ngọc có dì trông trẻ, nên mỗi ngày đều đón bọn trẻ tới ăn cơm.

 

Lũ trẻ cùng nhau làm bài tập, sau đó mẹ chúng sẽ tới đón về.

 

Dì trông trẻ đáp: “Dì biết rồi, hôm nay mua dâu tây tươi ngon, chắc chắn Lục Bảo sẽ thích lắm!”

 

Sữa bò ngâm dâu tây, là món ăn vặt mới do Lục Ngọc nghĩ ra, được lũ trẻ vô cùng yêu thích. Đặc biệt là Lục Bảo, thà không ăn cơm cũng phải ăn món này.

 

Lũ trẻ còn chừng một tiếng nữa mới quay về.

 

Lục Ngọc và Phó Cầm Duy về phòng.

 

Chẳng mấy chốc đã nghe thấy tiếng gõ cửa cốc cốc cốc, Lục Ngọc nói: “Vào đi.”

 

Thấy con trai Tiểu Tích Niên e thẹn đưa cho cô một tờ giấy, sau đó chạy đi nhanh như bay. Thằng bé có vẻ rất ngượng ngùng.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu